Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 356: Thần mẹ nó "Anh đoán đi"!

Cập nhật lúc: 2025-12-30 15:50:03
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tông Nhược An cau mày suy nghĩ một lát hỏi: "Chiến cơ của các em ?"

"Đỗ ở địa điểm chỉ định của trạm hàng tinh tế ." Hạ Sơ Kiến thản nhiên nhún vai, "Vì đây cũng là hạng mục thi thực hành, chấm điểm mà. Xem ai bay qua vành đai tiểu hành tinh và đến trạm hàng Tàng Qua tinh ."

Quyền Thải Vi vỗ tay tán thưởng: "Vậy thì Sơ Kiến, các em thắng đậm !"

Hạ Sơ Kiến cũng vui vẻ đáp: "Nhờ phúc của chị cả! là đến sớm hơn dự kiến nhiều! Trước đó huấn luyện viên bảo bay mười một ngày, nhanh nhất cũng mười ngày. Thế mà bọn em chỉ mất mười hai tiếng tới nơi, em còn đang định hỏi huấn luyện viên xem cộng điểm đây!"

Cô cứ huyên thuyên về thành tích của , tỏ vô cùng phấn khích, vẻ gì là e ngại giấu giếm, còn liên tục nhấn mạnh việc chỉ mất mười hai tiếng đồng hồ.

Thậm chí còn lo khác quên mất chi tiết , căn bản hề che đậy điều gì.

Với thái độ của cô, Tông Nhược An chẳng vấn đề gì.

Anh hỏi: "Trên chiến cơ của các em đều camera giám sát chứ? Nó ghi ?"

Hạ Sơ Kiến nghiêm túc đáp: "Có ạ, nhưng xem. Vừa đến trạm suýt đ.á.n.h to, thời gian mà xem camera? —— Hơn nữa lúc cũng thể tùy tiện xem, nhỡ vấn đề gì, giờ động camera, đợi đến lúc huấn luyện viên tới thì tình ngay lý gian."

Tất nhiên là cô xem , camera chẳng ghi gì nên mới dám mạnh miệng như .

Thực cô cũng liệu cao thủ nào khôi phục nội dung camera , nếu thì cô toang thật...

Hạ Sơ Kiến quyết định, rời khỏi đây sẽ lập tức tìm Mạnh Quang Huy rõ sự tình, để lo liệu hậu quả cho cô.

Tiện thể thử xem rời khỏi cái hành tinh bỏ túi quái dị .

Tông Nhược An hỏi Hạ Sơ Kiến thêm mấy câu nữa, cô đều trả lời kín kẽ một kẽ hở.

Anh thất vọng.

Cứ tưởng sẽ đào bí mật kinh thiên động địa gì, ai ngờ ngay cả bản Hạ Sơ Kiến cũng mơ hồ rõ.

Anh trầm ngâm hồi lâu, uống một ngụm cà phê đen, sang Quyền Dữ Huấn: "Dữ Huấn, còn hỏi gì ?"

Quyền Dữ Huấn dù hàm dưỡng đến mấy, lúc cũng khó giữ bình tĩnh.

để lộ chút gì, vẫn mỉm : " đến thăm Tông thiếu mà, đến Tàng Qua tinh, định ở thêm vài ngày ?"

Tông Nhược An khổ: " chỉ tám tiếng ở quận Trường Lưu thôi, còn chạy sô sang các thành phố khác, mấy buổi vận động tranh cử cần tham gia."

Hạ Sơ Kiến Tông Nhược An từ chức ở Cục Đặc An, nhưng định gì tiếp theo.

Giờ tham gia vận động tranh cử, mới hiểu đại khái định tham gia bầu cử?

Ở Đế quốc Bắc Thần, chức vụ đều do Hoàng đế bệ hạ hoặc Nội các bổ nhiệm, chỉ Viện Nguyên Lão là cần bầu cử.

Vậy , Tông Nhược An tranh cử Nghị viên Viện Nguyên Lão?

Cũng tồi, Hạ Sơ Kiến cảm thấy vị trí đó hợp với .

thêm gì, giả vờ như ẩn ý.

Trong lúc Tông Nhược An và Quyền Dữ Huấn trò chuyện, Hạ Sơ Kiến chút che giấu ngáp liền hai cái.

Quyền Dữ Huấn mỉm : "Hạ thiếu úy vẻ mệt , đưa cô về nghỉ ngơi ."

Lúc gần 1 giờ 30 sáng.

Hạ Sơ Kiến quả thực về ngủ.

Tông Nhược An cô một cái, áy náy : "Là của , Sơ Kiến, để cho đưa em về."

Quyền Thải Vi dậy: "Không cần , để đưa em về. Tông thiếu, đại ca, hai cứ chuyện tiếp nhé."

Cô dẫn Hạ Sơ Kiến rời khỏi chỗ ở của Tông Nhược An.

Hạ Sơ Kiến lên chiếc xe đón cô lúc , vẫy tay chào Quyền Thải Vi rời .

Trên đường về, cô cảm thấy chiếc xe chạy chậm, tại .

hỏi, nhưng dáng vẻ nghiêm túc của tài xế phía thấy chán chẳng buồn .

Thôi kệ, mái hiên thể cúi đầu, hỏi han cái gì?

Tùy cơ ứng biến .

Cô khép hờ đôi mắt, bắt đầu chợp mắt.

Không qua bao lâu, chiếc xe cuối cùng cũng đưa cô về đến căn biệt thự đơn lập nơi cô và ba bạn cùng phòng đang ở, gần cổng chính của trang viên Quyền thị.

Tuy cách từ khu trung tâm nơi Tông Nhược An ở đến đây khá xa, nhưng cũng đến mức mất cả nửa tiếng đồng hồ chứ!

Hạ Sơ Kiến tâm trạng lắm, nhưng cũng trút giận lên tài xế. Cô xuống xe với vẻ mặt bình thản, còn quên cảm ơn .

Đều là phận công ăn lương cả, hà tất khó ?

Hạ Sơ Kiến lái chậm như chắc chắn là nguyên nhân, chủ , nên cô cũng giận cá c.h.é.m thớt.

Tài xế cũng ngờ Hạ Sơ Kiến chẳng hề tức giận, khỏi đầu cô một cái, môi mấp máy thôi, cuối cùng vẫn im lặng. ánh mắt liếc về phía một góc gần biệt thự, đó gật đầu chào Hạ Sơ Kiến mới lái xe .

Hạ Sơ Kiến giật .

Cô nheo mắt, về phía biệt thự, khóe mắt liếc theo hướng tài xế .

Đó là một đất trống gần biệt thự, đó đỗ một chiếc xe.

Chiếc xe đỗ ở vị trí khuất, ngược sáng.

Nếu nhờ cái liếc mắt cuối cùng của tài xế , Hạ Sơ Kiến sẽ chẳng bao giờ để ý chỗ đó còn thể đỗ xe.

ngáp một cái.

lúc , từ phía chiếc xe, một bước .

Hắn dựa đầu xe, mỉm : "Nguyên Bảo, tâm sự chút ?"

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật.

Là cái tên Quyền Dữ Huấn đáng ghét...

Cô giả bộ hoảng sợ, về phía chiếc xe, : "Quyền đại thủ tịch, ngài gọi ai đấy ạ?"

Quyền Dữ Huấn mỉm nhẹ, bước khỏi bóng râm của tán cây.

Đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến, đổi cách xưng hô, ôn tồn lễ độ : "Hạ thiếu úy, cô tìm quan hệ mà thể đưa cô tận căn cứ huấn luyện đặc biệt của quân thế?"

Đây thực là lỗ hổng lớn nhất trong câu chuyện của Hạ Sơ Kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-356-than-me-no-anh-doan-di.html.]

Quyền Thải Vi để ý vì cô hiểu về lĩnh vực .

Tông Nhược An và Quyền Dữ Huấn thực đều nhận .

Tông Nhược An nể mặt Quyền Dữ Huấn và Quyền Thải Vi nên truy hỏi đến cùng.

Quyền Dữ Huấn cũng nể mặt hai nên vạch trần ngay tại trận.

khỏi đó thì mạnh ai nấy lo.

Tia hy vọng may mắn cuối cùng của Hạ Sơ Kiến tan biến, cô im lặng một lát một câu cực kỳ "đúng lý hợp tình": " cho ."

Quyền Dữ Huấn: "..."

Hắn suýt chút nữa câu của Hạ Sơ Kiến cho cứng họng.

Kể cả Hạ Sơ Kiến bịa lời dối hoang đường nhất, cũng cách cạy miệng cô để moi sự thật.

phang thẳng một câu " cho ", còn nữa?

Chẳng lẽ trở mặt thật, bức cung cô ?

Đương nhiên là thể ...

Quả nhiên v.ũ k.h.í sắc bén nhất trong giao tiếp giữa với chính là sự chân thành!

Quyền Dữ Huấn thật lòng, cũng vòng vo nữa, thẳng: "Là Hoắc Ngự Sân đưa cô ? Cô là nhân viên tạm thời của Cục Đặc An, Cục Đặc An năm nào cũng cài thám t.ử các căn cứ huấn luyện quân sự các cấp, thám t.ử năm nay ở căn cứ bay Khảm Ly là cô chứ gì?"

Tuy trúng phóc, nhưng cũng chẳng xa là mấy.

Hạ Sơ Kiến hiểu rằng Quyền Dữ Huấn cô gia nhập Cục Đặc An, chắc chắn sẽ nghĩ theo hướng .

Nên để tránh nhiều sai nhiều, cô trực tiếp chọn cách từ chối trả lời.

, với năng lực và tư duy theo lối mòn của Quyền Dữ Huấn, chắc chắn sẽ liên tưởng đến hướng đó.

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, đúng là Hoắc Ngự Sân sắp xếp cho cô huấn luyện, nhưng Hoắc Ngự Sân bao giờ bảo cô thám t.ử cả.

Là cô tự nguyện "mách lẻo" đấy chứ!

Điểm thì đố Quyền Dữ Huấn đoán ...

Khí thế của Hạ Sơ Kiến đổi trong nháy mắt, cô dùng thái độ lạnh lùng cao ngạo : "Quyền đại thủ tịch thì còn hỏi gì?"

Quyền Dữ Huấn nheo mắt, đột nhiên : "... hình như chắc chắn lắm. Hoắc đốc sát minh thần võ, , thể để loại như cô thám t.ử ?"

Cái vẻ mặt gợi đòn thật khiến ngứa tay quá mất.

Hạ Sơ Kiến một cách bí hiểm, hư hư thực thực : "... Anh đoán ?"

Quyền Dữ Huấn: "!!!"

Thần nó "Anh đoán "!

Đã bao năm gặp ai khó nhằn thế !

Cái cô Hạ Sơ Kiến đúng là trơn như chạch...

Nên xét từ góc độ , việc cử Hạ Sơ Kiến thám t.ử cũng thể.

Bởi vì đúng là chẳng ai liên kết hình ảnh cô với một thám t.ử của Cục Đặc An cả.

Cô quá nổi bật, quá gây chuyện!

Nên về cơ bản sẽ chẳng ai nghĩ rằng, một tỏa sáng rực rỡ như thế là thám t.ử vùng?

Vừa nãy rời khỏi chỗ Tông Nhược An, Quyền Dữ Huấn nhận một bản báo cáo về quá trình huấn luyện của Hạ Sơ Kiến tại căn cứ bay Khảm Ly.

Bên trong liệt kê chi chít đủ loại chiến tích của cô, bao gồm nhưng giới hạn ở việc: ngày đầu tiên lên máy bay phá kỷ lục nổ máy bay nhảy dù.

Kết quả của việc tiêu diệt trùm phỉ là chỉ huy 150 học viên cùng san bằng cả đại bản doanh phản quân, khiến cả khóa 151 học viên vinh dự nhận Huân chương Chiến công hạng Nhì tập thể!

Sau đó, vì bênh vực cho đồng đội hy sinh, cô phế luôn đôi tay của một tiểu thư quý tộc nhỏ.

Và còn nữa, chính là hiện tại, dẫn theo ba bạn cùng phòng bay qua vành đai tiểu hành tinh chỉ trong mười hai tiếng đồng hồ!

Lại là một kỷ lục hạng nhất!

Quyền Dữ Huấn căn bản tin câu chuyện ma quỷ của Hạ Sơ Kiến.

Cái gì mà trí tuệ nhân tạo tự bay mười hai tiếng là đến nơi...

Thư Sách

Hắn tin cô kiểm tra camera giám sát chiến cơ.

Cô dám bảo huấn luyện viên kiểm tra, chứng tỏ cô camera chẳng ghi gì.

Vậy trong mười hai tiếng đó, rốt cuộc xảy chuyện gì?

Quyền Dữ Huấn cảm thấy ba cô bạn cùng phòng lẽ ngủ thật.

Điểm dễ xác minh.

còn Hạ Sơ Kiến, để moi tin từ cô đây?

Quyền Dữ Huấn nheo mắt, nụ càng thêm ấm áp, : "Cô thành tích của cô quan trọng đến mức nào ?"

Hạ Sơ Kiến gật đầu lia lịa, vẻ mặt đắc ý: " chứ! Rút ngắn kỷ lục từ chín ngày mười tiếng xuống còn mười hai tiếng! dám khẳng định, kỷ lục của trong vòng một ngàn năm tới sẽ ai phá vỡ nổi!"

Quyền Dữ Huấn: "..."

Ý thế?

Quyền Dữ Huấn đang định tiếp thì Hạ Sơ Kiến đột nhiên hỏi: "Quyền đại thủ tịch, chuyện đạn d.ư.ợ.c... Nhà nghèo chúng kiếm sống dễ dàng... Sau thể với khác là Công ty khai thác mỏ Quyền thị cũng từng cung cấp đạn cho luyện tập ?"

Quyền Dữ Huấn theo bản năng gật đầu: "Không thành vấn đề, Công ty khai thác mỏ Quyền thị chúng cũng dây chuyền sản xuất đạn d.ư.ợ.c, tuy khổng lồ như Tập đoàn quân sự Tông Thị, nhưng cung cấp cho nhà dùng thì vẫn dư dả."

Hạ Sơ Kiến lập tức cảm thán trong lòng, so với Quyền Dữ Huấn, Tông Nhược An đúng là cách chuyện...

Cùng là cung cấp đạn d.ư.ợ.c, Tông Nhược An thẳng là nhà giúp đỡ nhiều nghèo, nên giúp Hạ Sơ Kiến cũng là chuyện thường tình.

Còn Quyền Dữ Huấn là: cung cấp cho nhà .

Cùng là ban ơn, cái khí chất cao ngạo mà tự của Tông Nhược An khiến việc mà chẳng lòng .

Còn Quyền Dữ Huấn thể chuyện khiến như tắm trong gió xuân.

Phàm là tâm trí yếu đuối một chút, lúc chắc cảm động đến rơi nước mắt, nguyện c.h.ế.t vì tri kỷ .

(Hết chương)

Loading...