Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 337: Cho cô ta thêm một ánh mắt cũng coi như tôi thua

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:37:55
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến trừng lớn mắt, thấy bản đồ lãnh thổ hiện tại của Đế quốc Bắc Thần năm ngôi đặc biệt sáng ch.ói.

Phía cực Bắc là ngôi sáng nhất, đó là Bắc Thần tinh, cũng chính là Đế đô của Đế quốc Bắc Thần.

Phía cực Nam là một ngôi ảm đạm nhất, đó là Quy Viễn tinh, vị trí cách xa Bắc Thần tinh, ở rìa ngoài cùng của bản đồ lãnh thổ.

Bởi vì phía Nam của nó là một vùng gian đen kịt trống rỗng, giống như điểm tận cùng của vũ trụ.

giữa Bắc Thần tinh và Quy Viễn tinh, ba ngôi kích thước tương đương , tạo thành thế chân vạc chắn ngang.

Ngay đó, giữa bản đồ lãnh thổ, vùng gian vốn tối tăm rộng lớn như dần dần sáng lên từng ngôi một.

Mỗi ngôi sáng lên tượng trưng cho một hành tinh thể định cư.

Rất nhanh, bộ bản đồ lãnh thổ thu nhỏ , giúp họ thể thấy phạm vi lãnh thổ rộng lớn hơn.

Giọng của Dương Lệnh vang lên bên tai .

"... Tại Đế quốc Bắc Thần lấy tên tinh vực Bắc Thần quốc hiệu? Chính bởi vì Đế quốc chúng từng sở hữu hơn 90% hành tinh thể định cư trong tinh vực !"

"Theo kết quả thăm dò của các nhà khoa học, bộ tinh vực Bắc Thần tổng cộng 60 hành tinh thể định cư."

"Đã từng, 54 trong 60 hành tinh thuộc về Đế quốc Bắc Thần!"

" hiện tại, chúng chỉ còn năm hành tinh! Năm hành tinh thể định cư!"

"Còn 49 hành tinh ? Các em cho , 49 hành tinh còn ?!"

Giọng Dương Lệnh đầy kích động vang vọng trong phòng học, ái ngại.

rụt rè giơ tay: "Theo lịch sử chúng em học, 22 hành tinh do biến đổi môi trường nên dần trở nên thích hợp để sinh sống, cư dân đó di cư sang nơi khác, những hành tinh đó cứ thế bỏ hoang."

"Còn 27 hành tinh khác lượt Công quốc Nam Thập Tự Tinh, Liên bang Tây Mã Nội Lợi và Thành bang Đông Thiên Nguyên chiếm lĩnh ."

"Trong đó, Công quốc Nam Thập Tự Tinh hiện đang chiếm nhiều nhất với mười hai hành tinh. Tiếp đến là Liên bang Tây Mã Nội Lợi với chín hành tinh. Và Thành bang Đông Thiên Nguyên, tổng cộng sáu hành tinh..."

Giọng đó càng lúc càng nhỏ, ai cũng hiểu lý do tại .

Đế quốc xưng danh "Bắc Thần Đế quốc", chỉ sở hữu vỏn vẹn năm hành tinh định cư.

Trong khi các quốc gia khác, lịch sử lâu đời bằng, vốn chỉ an phận ở một góc, giờ chiếm hữu lượng hành tinh vượt xa Đế quốc Bắc Thần.

Mọi đều là phi công tinh của hạm đội tinh tế, nhắc đến chuyện ai cũng cảm thấy hổ.

Hạ Sơ Kiến thì thầm hỏi Mạo Vịnh Quế: "... Chẳng chúng đ.á.n.h cho Công quốc Nam Thập Tự Tinh gần như diệt quốc ? Tại cướp mấy hành tinh về?"

Mạo Vịnh Quế lộ vẻ mặt khó , thở dài: "... Chúng thắng trận thì ích gì? Các ông lớn trong Nội các và Viện Nguyên Lão lấy, chúng ?"

Hạ Sơ Kiến khó tin: "Không chứ?! Thắng trận mà lấy chiến lợi phẩm! Thế thì xui xẻo lắm đấy!"

Trong khi Hạ Sơ Kiến và Mạo Vịnh Quế đang thì thầm to nhỏ, một học viên thuộc Hạm đội 5 cũng nêu lên thắc mắc tương tự.

"Huấn luyện viên Dương, Hạm đội 5 của chúng em sự dẫn dắt của Hoắc soái đ.á.n.h cho Công quốc Nam Thập Tự Tinh gần như tan tác, tại chúng thể cướp những hành tinh họ chiếm đóng?"

Dương Lệnh , cũng thở dài một tiếng: "Điều dựa các em. Các em là thế hệ mới của Đế quốc, sẽ là rường cột nước nhà!"

Tiếp đó, giọng cô càng thêm cao v.út: " hy vọng, trong các em sẽ xuất hiện những vị tướng tài ba mới, chỉ đ.á.n.h bại kẻ xâm lược, mà còn thể chút do dự giành những vinh quang chúng từng đ.á.n.h mất!"

Rất nhiều học viên lời của Dương Lệnh kích thích nhiệt huyết sôi trào, gào thét hưởng ứng.

Mạo Vịnh Quế, Chử Thanh Quyên và Tang Á Đệ hận thể lập tức khoác giáp trận, sống mái một phen với quân xâm lược.

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến hiếm thấy thờ ơ, thậm chí còn chán nản thổi móng tay.

Hành động Kỷ Na Bích, vẫn luôn ngấm ngầm theo dõi cô, thấy rõ ràng.

Ánh mắt cô lóe lên, đột nhiên lớn: "Huấn luyện viên Dương, thế hệ mới, rường cột nước nhà của chúng - bạn học Hạ Sơ Kiến, hình như chẳng để tâm gì đến lời cô !"

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, chậm rãi đầu về hướng phát tiếng phía .

Quả nhiên là con nhỏ thiếu đ.á.n.h Kỷ Na Bích.

Thấy Hạ Sơ Kiến , Kỷ Na Bích cao ngạo : "Hạ Sơ Kiến, thấy cô thổi móng tay... Có khinh thường lời huấn luyện viên Dương ?"

Hạ Sơ Kiến thèm để ý, nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.

Đồ hèn, còn kém cả Lữ Lộ Vũ.

Với cái loại hèn nhát đến mức dám đ.á.n.h một trận với cô, cho cô thêm một ánh mắt cũng coi như cô thua.

Thấy Hạ Sơ Kiến nổi trận lôi đình như dự đoán, Kỷ Na Bích thất vọng, khẩy hai tiếng: "Huấn luyện viên Dương, e rằng cô thất vọng , rường cột nước nhà của chúng vẻ đồng tình với đề nghị của cô ..."

Hạ Sơ Kiến vẫn im lặng.

Dương Lệnh sa sầm mặt, trách mắng Hạ Sơ Kiến mà sang Kỷ Na Bích: "Em là ai? Khi giảng bài, thích rối loạn trật tự lớp học."

Kỷ Na Bích: "..."

Hạ Sơ Kiến khẽ nhếch môi, ấn tượng về huấn luyện viên Dương lên ít.

nhanh, Dương Lệnh vẫn về phía Hạ Sơ Kiến, hỏi: "Em là Hạ Sơ Kiến ? trong kỳ sát hạch thực chiến , em đạt hạng nhất."

Hạ Sơ Kiến cúi ghế chào, đáp: "Báo cáo huấn luyện viên Dương, em là Hạ Sơ Kiến. Lần nhờ sự giúp đỡ của các đồng đội nên em mới may mắn nhất. Xét về kinh nghiệm chiến tranh thực tế, em còn kém xa ."

Ba bạn cùng phòng của cô vốn đang toát mồ hôi hột, sợ Hạ Sơ Kiến Kỷ Na Bích khiêu khích đến mất lý trí, trực tiếp bật ngay mặt huấn luyện viên.

Hạ Sơ Kiến cũng là bưu hãn đến mức dám mắng thẳng mặt thẩm phán tòa án quân sự.

May mà Hạ Sơ Kiến rút kinh nghiệm, thèm chấp Kỷ Na Bích.

các cô bắt đầu lo lắng lời của Kỷ Na Bích sẽ khiến huấn luyện viên Dương ấn tượng về Hạ Sơ Kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-337-cho-co-ta-them-mot-anh-mat-cung-coi-nhu-toi-thua.html.]

Dương Lệnh cô thật sâu, : "Hy vọng em tiếp tục cố gắng, khi trở về Hạm đội 4, hãy phát huy thiên phú của , lập thêm nhiều chiến công."

Hạ Sơ Kiến ngoan ngoãn gật đầu: "Báo cáo huấn luyện viên, em nhất định sẽ tiếp tục nỗ lực."

Dương Lệnh hài lòng gật đầu: "Buổi học hôm nay đến đây là kết thúc, bộ tài liệu về Chiến cơ gian gửi tài khoản căn cứ của các em. Các em thể thêm giờ thực hành. Thành tích lý thuyết cũng quan trọng."

Sau đó, khi chuẩn về, Dương Lệnh gọi giật Hạ Sơ Kiến .

"Hạ Sơ Kiến, em ở một chút."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Chẳng lẽ huấn luyện viên vẫn lời của Kỷ Na Bích tác động ?

yên tại chỗ nhúc nhích.

Các học viên ngang qua đều liếc cô đầy đồng cảm gật đầu chào.

Hạ Sơ Kiến mặt vô cảm.

Kỷ Na Bích còn đặc biệt đắc ý liếc xéo cô một cái, tung tẩy chạy theo đám bạn quý tộc ngoài.

Mạo Vịnh Quế nhỏ: "Bọn chị đợi em bên ngoài nhé."

Hạ Sơ Kiến đồng hồ: "Hay là các chị nhà ăn mua cơm tối , mua giúp em một suất, đừng đợi đến lúc hết sạch đồ ăn ngon."

Mạo Vịnh Quế: "..."

Cô nàng nhịn gật đầu: "Được , bọn chị ."

Sau khi Mạo Vịnh Quế, Chử Thanh Quyên và Tang Á Đệ rời , trong phòng học chỉ còn Hạ Sơ Kiến và Dương Lệnh.

Dương Lệnh bước đến bên cạnh cô, mỉm : "Ngồi , chuyện chút ?"

Hạ Sơ Kiến gì, thấp thỏm gật đầu xuống.

Dương Lệnh kỹ cô, ánh mắt dừng một thoáng vết chàm ở thái dương cô, : " xem qua thành tích sát hạch chiến cơ mặt đất của em, em thể cho tại điểm lý thuyết của em kém xa điểm thực hành đến ?"

Hạ Sơ Kiến: "..."

giải thích thế nào, mặt lộ vẻ khó .

Dương Lệnh tưởng cô ngại ngùng, vội : " trách em, đang tự hỏi do dạy , nên mới khiến một học viên xuất sắc như em nắm bắt tinh túy của môn học ."

Hạ Sơ Kiến ngờ Dương Lệnh nghĩ , vội xua tay: "Không ạ, huấn luyện viên Dương dạy , là vấn đề của em. Cô xem, bao nhiêu học viên như thế, chỉ điểm lý thuyết của em là đội sổ, các bạn khác điểm đều cao mà!"

Cô nhấn mạnh nữa: "Không cô dạy , là em học dốt thôi ạ."

Bình thường Dương Lệnh lên lớp luôn nghiêm nghị, ít khi .

lúc chuyện với Hạ Sơ Kiến, thái độ của cô vô cùng hòa nhã.

Cô ôn tồn : "Các học viên khác điểm cao thể là do họ giỏi học vẹt. Hạ Sơ Kiến , thực hành của em xuất sắc như , lý nào học lý thuyết, cho nên hỏi em, em thấy khó hiểu ở chỗ nào?"

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật.

Cô thực sự là chỗ nào.

Đành lí nhí đáp: "... Em cũng nữa, cứ sách là em buồn ngủ. Kiến thức trong sách nhận em, nhưng em nhận chúng nó..."

Dương Lệnh bật .

Một lát , cô : "Thế , sẽ tóm tắt nội dung bài giảng, chắt lọc những điểm trọng tâm thành một đề cương ngắn gọn gửi cho em. Em xem thử xem dễ hiểu hơn ."

Mắt Hạ Sơ Kiến sáng rực lên, gật đầu lia lịa: "Được ạ! Được ạ!"

Nói xong mới thấy , ngượng ngùng : "Huấn luyện viên Dương, cần ạ, em chỉ là... thế thôi, là do em quá ngốc."

Dương Lệnh lắc đầu: "Một học viên khả năng thực hành đến trình độ của em, tin là em ngốc."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Tuy cảm thấy Dương Lệnh đ.á.n.h giá quá cao, nhưng ai mà chẳng thích khen ngợi chứ?

Lại còn chính giáo viên của khẳng định nữa.

Hạ Sơ Kiến chút xúc động, : "Nếu quá phiền phức thì em xin phép thử xem ạ."

Dương Lệnh mỉm : "Không phiền , hơn nữa soạn bài cũng đề cương sẵn , sẽ thử tóm tắt từ góc độ của học viên xem , tối nay sẽ gửi cho em."

"Cảm ơn huấn luyện viên Dương!" Hạ Sơ Kiến kích động bật dậy, chào Dương Lệnh theo nghi thức quân đội.

Dương Lệnh tư thế chào chuẩn mực của cô, cảm thán: "Em thực sự là một quân nhân ưu tú."

(Hết chương)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...