Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 330: Đại ân thì càng phải tạ

Cập nhật lúc: 2025-12-29 14:23:14
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến mỉm lắng , cảm giác như bầu khí ở thành Mộc Lan ngày , cũng tệ lắm.

Thế nên khi xã hội vùi dập, đừng bi thương, cũng đừng nhụt chí, cứ thẳng tay vùi dập .

Thoái nhượng bao giờ đem công bằng, chỉ đấu tranh mới giành một đường sống.

Huống hồ, trình độ tâng bốc còn kém xa mấy bạn học cũ của cô ở Trường Trung học 1 thành Mộc Lan. Hạ Sơ Kiến sớm quen, chẳng hề để trong lòng.

Hiện tại, sự chú ý của cô dồn hai : một là gã Phó huấn luyện viên họ Trác , hai là phi công chiếc Y21 - Lữ Lộ Vũ.

Cô lặng lẽ nhắn tin hỏi thăm Mạo Vịnh Quế qua kênh riêng và thêm nhiều thông tin chi tiết về Lữ Lộ Vũ.

Mạo Vịnh Quế : "Cô là quý tộc, ở ký túc xá cạnh bọn , đó đổi phòng với Lâm Tiểu Tiểu, còn nhớ ."

Hạ Sơ Kiến nhớ ngay: "Lúc chúng kho 7 nhận vật tư, gặp qua đứa thần kinh ."

"Thần kinh á?"

"Ừ, nhớ ? Cái đứa con gái nhỏ con dùng ngón tay s.ú.n.g nhắm chúng , còn bảo ở đây mà bản lĩnh thì đến chỉ chịu c.h.ế.t!"

Hạ Sơ Kiến nhớ rõ.

Cô thuận tay mở "Sổ đen" vòng tay thông minh , ghi cái tên "Lữ Lộ Vũ" .

Sau đó thêm cả Phó huấn luyện viên Trác.

Cô còn tra xem tên đầy đủ của lão là gì nữa.

...

Máy bay vận tải đưa bọn họ trở căn cứ huấn luyện bay gần thành Già La ở Bắc bán cầu.

Bay từ Nam bán cầu của hành tinh Khảm Ly về Bắc bán cầu cũng mất mười mấy tiếng đồng hồ.

Khi họ đến nơi thì là trưa ngày hôm .

Mọi lái chiến cơ về phòng huấn luyện kiêm nhà kho lớn, đó bộ về khu ký túc xá.

Hạ Sơ Kiến giờ đây còn là nhân vật vô danh tiểu nữa.

Trong đợt học viên , ngoại trừ hơn bốn mươi tham gia hành động tập thể, 150 còn ai nấy đều mang nợ ân tình của cô.

"Chị Hạ, đại ân lời nào cảm tạ hết ..."

"Không , đại ân thì càng tạ chứ." Trần Ngôn Thịnh chen lên , tự nhận phát ngôn của Hạ Sơ Kiến, "Người quang minh chính đại chuyện mờ ám! Đừng dựa chị Hạ kiếm quân công giở cái trò bắt cóc đạo đức đây!"

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến hỏi: "Cậu là ai thế? Nghe giọng quen quen."

Trần Ngôn Thịnh chỉ tay mặt , kiêu ngạo tuyên bố: "Em chính là 'chó săn' trướng chị Hạ - Trần Ngôn Thịnh đây! Em thuộc Hạm đội tinh tế 2, chị Hạ kết bạn với em nhé!"

Cậu giơ vòng tay thông minh của .

Hạ Sơ Kiến quét mã, thêm bạn .

" cũng kết bạn!"

"Cả nữa!"

Rất nhiều cũng nhao nhao chen tới.

Hạ Sơ Kiến dứt khoát đồng ý kết bạn với tất cả .

cái vòng tay cũng trả , nên thêm bao nhiêu cũng chẳng .

"Ha ha ha ha! Chị Hạ đúng là sảng khoái! thích!"

"Mày thích thì cái tích sự gì? Dựa kiếm quân công đủ sướng ? Còn mơ tưởng chuyện gì nữa! Đi ! —— Một lũ ong bướm!"

Có Trần Ngôn Thịnh lá chắn, Hạ Sơ Kiến bớt khối phiền phức.

Cô khách sáo : "Lần thành công cũng là nhờ phối hợp . Kinh nghiệm của nhiều bằng , còn nhờ chiếu cố nhiều hơn!"

Đã bản lĩnh còn cách cư xử, như mà chẳng sống .

Thế nên nhanh thiết với Hạ Sơ Kiến, ấn tượng về cô đến cực điểm.

Tất nhiên, ngoại trừ đám quý tộc và phe cánh của họ.

Đám đó tự co cụm với , nhưng cũng thể phớt lờ sức ảnh hưởng của Hạ Sơ Kiến.

Lữ Lộ Vũ bĩu môi khinh thường, thì thầm: "... Một con nhỏ xí, đắc ý cái gì?! Chẳng qua là ch.ó ngáp ruồi dựa quân công để leo cao thôi, chứ thì ai thèm để ý đến nó..."

"A Lữ, thể như . Trong quân đội, tự lập công hiếm. Cái hiếm là thể giúp khác cùng lập quân công." Trữ Khánh Trần chằm chằm bóng lưng Hạ Sơ Kiến, trầm ngâm .

Lữ Lộ Vũ dậm chân vui: "Nó chỉ là một đứa bình dân! Còn chẳng tiến hóa gien! Tại Trữ tâng bốc nó lên tận mây xanh thế?!"

Trữ Khánh Trần cực kỳ kiên nhẫn với Lữ Lộ Vũ, giải thích: "Một thường dân, tiến hóa gien, nhưng trong sát hạch thực chiến chỉ đạt điểm cá nhân cao nhất mà còn lãnh đạo cả đội tiêu diệt sạch quân địch. Điều còn lợi hại hơn nhiều so với một tiến hóa gien cấp cao đơn thuần."

"... Hả? Thật ?" Lữ Lộ Vũ nhíu mày, cảm thấy lời Trữ Khánh Trần vẻ lý.

Trữ Khánh Trần hạ giọng: "A Lữ, chỉ cần cô tha thứ cho em, em sẽ tòa án binh. Đi xin , thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện."

Lữ Lộ Vũ giận dữ: "Tại em xin nó?! Nó b.ắ.n hỏng chiến cơ của em, còn ép em nhảy dù! Sao là nó xin em?"

Trữ Khánh Trần nữa, chỉ lẳng lặng .

Lữ Lộ Vũ chịu thua, trừng mắt , lầm bầm: "... Cũng em cố ý g.i.ế.c! Đó là ngộ sát! Là máy móc trí năng trục trặc!"

Trữ Khánh Trần vẫn im lặng như thế.

Một lát , Lữ Lộ Vũ rốt cuộc chịu nổi ánh mắt của , miễn cưỡng gật đầu: "Được , em ..."

...

Hạ Sơ Kiến cùng bạn cùng phòng trở về ký túc xá.

Cô lập tức cầm quần áo : "Em tắm đây."

Ba cô bạn cùng phòng đều nhường: "Không , em cứ tắm , bọn chị nhà ăn mua cơm trưa. Em ăn gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-330-dai-an-thi-cang-phai-ta.html.]

"Các chị ăn gì em ăn nấy." Hạ Sơ Kiến , đưa thẻ phận của cho họ.

Sau khi bạn cùng phòng khỏi, Hạ Sơ Kiến một trong phòng tắm, sức kỳ cọ cơ thể.

Thực cô vẫn luôn trong chiến cơ, từng đặt chân xuống chiến trường mặt đất.

hình ảnh m.á.u tươi nhuộm đỏ tuyết trắng và những mảnh t.h.i t.h.ể vương vãi khắp nơi vẫn khiến cô thấy rợn .

Không sợ, chỉ là cô biểu hiện ngoài mà thôi.

Lần đầu tiên trải qua cuộc tàn sát quy mô lớn như , ai thể thờ ơ cho ?

Hạ Sơ Kiến mở vòi sen ở mức nước lớn nhất, xối rửa hồi lâu mới bước .

Cô tắm nhanh, nhưng bạn cùng phòng vẫn mua cơm về.

Hạ Sơ Kiến một bàn, mở màn hình ảo của vòng tay thông minh, lướt một vòng mạng nội bộ căn cứ.

Cô nhanh ch.óng tên đầy đủ của gã Phó huấn luyện viên là Trác Vương Anh, nhân vật thứ hai tại căn cứ, chỉ Bùi T.ử Kính.

Hiện tại xem , Bùi T.ử Kính hơn nhiều.

, tại trong tình huống thông tin tình báo chính xác cứ khăng khăng ép bọn họ quét sạch bộ phản quân?

Hắn rốt cuộc cái gì?

Hạ Sơ Kiến thấy khó chịu, bắt đầu nhắn tin cho Mạnh Quang Huy.

[Hạ Sơ Kiến]: Thủ trưởng, em phát hiện trong căn cứ huấn luyện bay nghi ngờ thông đồng với địch, tên là Trác Vương Anh. Trong cuộc sát hạch thực chiến , tình báo của sai , sai mà chịu nhận, còn ý đồ khiến bọn em quân diệt! Thủ trưởng thể điều tra ?

Gửi tin nhắn xong, cô tức khắc cảm thấy sảng khoái cả .

Cái cảm giác mách lẻo ngầm thực cũng khá thú vị...

Thảo nào hồi còn học ở trường Mộc Lan, lớp nào cũng vài đứa học sinh cực kỳ thích mách lẻo với giáo viên.

Khi đó cô khinh thường bọn họ, nhưng bây giờ, hừm, tình huống khác , thể đ.á.n.h đồng ...

Hạ Sơ Kiến chẳng hề chút tự giác nào về việc đang sống như cái kiểu từng ghét nhất.

Cô dùng khăn bông lớn lau khô tóc, định ngó xem cơm trưa về thì thấy tiếng gõ cửa.

Đã gõ cửa thì chắc chắn bạn cùng phòng mua cơm về .

Hạ Sơ Kiến bước mở cửa.

Đứng cửa là một cô gái nhỏ nhắn, thần thái linh hoạt, vẻ mặt tinh quái.

Chính là Lữ Lộ Vũ.

Hạ Sơ Kiến, : "Chị Hạ ? Xin nhé, máy móc trí năng chiến cơ của em đột nhiên , khóa nhầm mục tiêu bạn cùng phòng của chị. Dù bạn chị cũng cả, chị đừng nắm mãi buông nữa, ?"

Nói , cô vươn tay định ôm lấy cánh tay Hạ Sơ Kiến để nũng.

Hạ Sơ Kiến cảnh giác lùi một bước: "Cô là ai? —— Nói chuyện đàng hoàng, đừng động tay động chân."

Lữ Lộ Vũ: "..."

Bản vốn chẳng đến, nhưng Trữ Khánh Trần ép cô xin Hạ Sơ Kiến.

Vậy mà Hạ Sơ Kiến dường như chẳng coi lời xin của cô gì, còn bộ như quen !

Lữ Lộ Vũ trưng vẻ mặt ngây thơ cô, : "Chị Hạ, em là Lữ Lộ Vũ, là đồng đội chị b.ắ.n hỏng chiến cơ, ép nhảy dù đây mà! Sao chị nhớ em?"

Hạ Sơ Kiến lạnh nhạt đáp: " bao giờ tay với phe . Nếu cô b.ắ.n hỏng chiến cơ, ép nhảy dù, thì cô tự kiểm điểm bản , xem chuyện gì trời dung đất tha . Nghĩ kỹ tự giải quyết hậu quả, lúc đó sẽ xem xét tha thứ cho cô ."

Lữ Lộ Vũ trừng lớn mắt khó tin, rốt cuộc diễn nét ngây thơ nữa.

suýt cái giọng điệu "đúng lý hợp tình" của Hạ Sơ Kiến chọc cho tức : "Chị cái gì?! Chị b.ắ.n em, ép em nhảy dù, còn bắt em tự kiểm điểm?! Còn bắt em tự giải quyết?! —— Tòa án binh là do nhà chị mở chắc! Chị bảo ai tội là đó tội ?!"

Hạ Sơ Kiến càng mất kiên nhẫn, nhíu mày: "Cô hiểu tiếng ? bảo cô tự kiểm điểm thôi, cùng lắm là tự thú, thành phán cô tội? —— Muốn phán cô tội hả, mơ đấy, mà tăng ca vì cô."

Lữ Lộ Vũ tức đến mụ mị đầu óc, gắt lên: "Phán tội thôi mà liên quan quái gì đến việc chị tăng ca? Chị chuyện lắp não đấy!"

Hạ Sơ Kiến đáp trả tỉnh bơ: " là phi công chiến đấu, chứ thẩm phán tòa án binh. Bắt phán cô tội, chẳng kiêm nhiệm chức thẩm phán ?"

" một công việc thời gian , giờ còn kiêm chức thẩm phán, thì là cần thiết tăng ca ? —— Năng lực tư duy logic đơn giản như thế mà cô cũng , thật cô lết qua nghiệp đại học kiểu gì."

Cô tặc lưỡi hai cái, định đóng cửa.

Lữ Lộ Vũ mạch não của Hạ Sơ Kiến đ.á.n.h bại.

cố trấn tĩnh, để Hạ Sơ Kiến dắt mũi nữa, đưa tay chặn cửa, ngạo mạn : "Chị đừng càn quấy. Dù cũng xin , hơn nữa cố ý, chuyện coi như bỏ qua, ?"

Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Cô quả nhiên năng lực tư duy logic cơ bản."

Tuy cô là học sinh cá biệt, nhưng môn Toán vẫn luôn giỏi.

Hạ Sơ Kiến bình tĩnh : "Thứ nhất, cô khóa mục tiêu , cần xin ."

"Thứ hai, ngoài bạn cùng phòng của , cô còn b.ắ.n c.h.ế.t một học viên khác, cùng với nhiều quân nhân của lực lượng mặt đất thành Phủ Doãn, đó đều là chiến hữu."

"Thứ ba, cô gây họa, thật sự nghĩ rằng một câu 'máy móc ' là thể trốn tránh trách nhiệm ?"

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...