Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 317: Mía ngọt hai đầu

Cập nhật lúc: 2025-12-28 15:48:11
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên màn hình ảo, hình ảnh gia đình từ mờ ảo dần trở nên rõ nét mắt Hạ Sơ Kiến.

Bối cảnh là phòng ngủ của Hạ Viễn Phương, một khung cảnh vô cùng quen thuộc với cô.

Khi thấy họ, Hạ Sơ Kiến còn cảm thấy thể chịu đựng , nhưng giờ đây khi thấy , nỗi nhớ nhung như sóng trào dâng khiến cô suýt kìm nén nổi.

Mãi đến khi Tiểu Tứ Hỉ sủa "Gâu gâu" vài tiếng về phía màn hình chồm lên định cọ cọ hình ảnh của cô, Hạ Sơ Kiến mới bật , những cảm xúc dồn nén tan biến.

Hạ Viễn Phương mỉm : "Sơ Kiến, con khỏe ? Mọi nhớ con lắm."

Hạ Sơ Kiến gật đầu, đáp: "Con cũng nhớ lắm! Cô cô, dì Trần, Oanh Oanh, Tam Tông, Tứ Hỉ, Ngũ Phúc, Lục Thuận, còn cả Đại Hắc nữa, khỏe ? Có nhớ con ?"

Dì Trần và Chúc Oanh Oanh đồng thanh: "Sơ Kiến, con gầy !"

Hạ Sơ Kiến sờ sờ mặt , ngạc nhiên: "Thật ạ? Con mới một tuần mà gầy ? Rõ rệt thế cơ ?"

Lục Thuận bất ngờ lên tiếng: "Đây là do màn hình ảo nén hình ảnh chủ nhân để truyền tải nhanh hơn, nên nếu quy đổi theo tỷ lệ thực tế thì..."

Không giọng nó ngày càng nhỏ dần, vì Hạ Sơ Kiến đang nheo mắt nó với ánh mắt mấy thiện cảm.

Lục Thuận với bản năng sinh tồn mạnh mẽ lập tức đổi hướng: "... Dựa tỷ lệ quy đổi, đúng là gầy thật."

Hạ Sơ Kiến mỉm hài lòng: "Mắt của Lục Thuận đấy. Tứ Hỉ, mày hình như béo lên , dạo ít ngoài chơi ?"

Tứ Hỉ gọi tên , sủa "Gâu gâu" vài tiếng, đôi mắt nhỏ đen láy chăm chú hình ảnh Hạ Sơ Kiến, cái đầu lông xù cứ dụi dụi màn hình.

Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi, sang Tam Tông, chợt cảm thấy Tam Tông dường như gì đó đổi, là ở , nhưng cảm giác khác hẳn .

Cô hỏi: "Tam Tông, dạo thành Mộc Lan nóng ? Lúa Đương Khang Chúc Dư chúng trồng thế nào ?"

Tam Tông gãi đầu, đáp: "Thành Mộc Lan dạo thời tiết khá , còn một tháng nữa là thu hoạch lúa Đương Khang Chúc Dư . Thiếu quân đại nhân, ngài ở hành tinh Khảm Ly thấy loại cây nào lạ thú vị ?"

Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ: "Tạm thời thấy. Dạo nhốt trong căn cứ huấn luyện, thời gian dã ngoại xem xét. Đợi khi nào nghỉ phép, sẽ tìm thử xem."

Tam Tông vui vẻ gật đầu: "Cảm ơn Thiếu quân đại nhân! Nếu ngài bận thì thôi ạ, nghỉ phép nên nghỉ ngơi nhiều hơn, cần cất công tìm ."

" , dù dạo cũng là chơi mà, tùy tình hình nhé!" Hạ Sơ Kiến vui vẻ đáp, chuyển tầm mắt sang Ngũ Phúc.

Ngũ Phúc đang Hạ Viễn Phương bế, thấy Hạ Sơ Kiến chuyện với nên cứ căng mặt .

Mãi đến khi Hạ Sơ Kiến sang, bé mới nở nụ ngượng ngùng, rúc đầu vai Hạ Viễn Phương, cô nữa.

Hạ Sơ Kiến gọi: "Ngũ Phúc? Mới mấy ngày gặp mà quên chị ? Chậc chậc, Ngũ Phúc nhỏ tuổi nhất nên trí nhớ cũng kém nhất nhỉ!"

Ngũ Phúc phắt , hét lớn màn hình: "Ngũ Phúc nhớ mà! Ngũ Phúc nhớ chị!"

"Nhớ hả? Thế nãy Ngũ Phúc như quen chị ? Còn giấu mặt cho chị nữa chứ!" Hạ Sơ Kiến đưa tay động tác véo má, hận thể Ngũ Phúc ngay mặt để nựng cái má phúng phính .

Ngũ Phúc rơm rớm nước mắt, Hạ Sơ Kiến màn hình, tủi : "Chị thèm để ý đến Ngũ Phúc! Ngũ Phúc cũng thèm để ý đến chị!"

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: "Ngũ Phúc, em chuyện tiến bộ nhanh thật đấy! Học ai thế?"

Dì Trần : "Là Lục Thuận đấy, ngày nào cũng lẩm bẩm dạy Ngũ Phúc chuyện, giờ thằng bé lưu loát lắm!"

Hạ Sơ Kiến vội : "Đừng để Lục Thuận hỏng Ngũ Phúc nhé! Tên nạp rác rưởi Tinh Võng đầu, bảo Ngũ Phúc còn hồn nhiên đáng yêu như nữa, chắc chắn là do Lục Thuận ảnh hưởng!"

Lục Thuận, động tác tháo linh kiện, dọa: "Lục Thuận, ngươi nhớ cho kỹ, đừng dạy mấy thứ linh tinh mạng cho Ngũ Phúc, thằng bé vẫn là trẻ con, trẻ con thì ngây thơ hoạt bát, ồn ào một chút mới đáng yêu!"

Hạ Viễn Phương bực buồn : "Sơ Kiến, chính con cũng mới thành niên, định dạy dỗ Ngũ Phúc ? Đợi con con hẵng lo chuyện giáo d.ụ.c trẻ em!"

"Cô cô, ai bao giờ con mới con? Đương nhiên tranh thủ tập dượt chứ, đúng Ngũ Phúc?" Hạ Sơ Kiến tít mắt ngoắc tay với Ngũ Phúc, "Ở nhà ngoan nhé, chị về sẽ mua đồ ngon cho em!"

"Đồ ngon gì ạ?" Mắt Ngũ Phúc sáng lên, theo bản năng chép miệng.

Hạ Sơ Kiến đáp: "Trứng Bạch Phượng! Chưa ăn bao giờ đúng ? Chị thấy cũng đấy, hơn nữa còn thể chế biến ngon hơn nhiều!"

"Trứng Bạch Phượng? Là trứng của một loài gà rừng ở hành tinh Khảm Ly." Lục Thuận bên cạnh nghiêm túc từ điển sống, " tra cứu đặc sản hành tinh Khảm Ly Tinh Võng , thể gửi danh sách cho chủ nhân, đợi chủ nhân huấn luyện xong nhớ mua mỗi thứ một ít về quà lưu niệm."

Hạ Sơ Kiến: "..."

"Lục Thuận, một quản gia máy đủ tư cách khi nào nên , khi nào nên im miệng. Ngươi bây giờ, cùng lắm chỉ là phiên bản nâng cấp của máy giúp việc thôi, ăn đến mấy cũng chỉ là máy giúp việc, quản gia , nhớ ?" Hạ Sơ Kiến cảm thấy ở nhà, Lục Thuận bắt đầu tự coi là chủ nhân .

Màn hình mắt của Lục Thuận lóe lên vài tia sáng đỏ, đó màn hình miệng hiện hình cái khóa kéo, biểu thị nó tự khóa miệng .

Hạ Sơ Kiến liếc nó một cái sang dì Trần và Chúc Oanh Oanh: "Dì Trần, Oanh Oanh, hai thế nào ? Có chuyện gì cần con giúp ? Căn cứ của bọn con gần thành phố Già La, thủ phủ hành tinh Khảm Ly. Đợi nghỉ, con định chơi một chuyến."

Dì Trần và Chúc Oanh Oanh đều : "Bọn dì cần gì , con tự bảo trọng nhé."

Chúc Oanh Oanh thêm: "Tớ từng gửi tin nhắn cho , nhưng trả về."

Hạ Sơ Kiến giải thích: "Dù căn cứ của tớ cũng là căn cứ quân sự, tin tức gửi đều kiểm duyệt, nhưng đến mức trả về chứ nhỉ? Cậu gửi tin gì cho tớ thế?"

Chúc Oanh Oanh ngượng ngùng: "Tớ chỉ xem căn cứ của các trông thế nào, nên bảo vài cái video gửi về, ví dụ như quang cảnh trong ngoài căn cứ, ký túc xá của các , chỉ thế thôi mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-317-mia-ngot-hai-dau.html.]

Hạ Sơ Kiến bật : "Thảo nào trả về, cái coi là thăm dò bí mật quân sự đấy!"

Chúc Oanh Oanh mặt biến sắc, xua tay lia lịa: "Không ! Tớ ý thăm dò bí mật quân sự ! Tớ chỉ tò mò thôi! Với tớ căn cứ quân sự!"

Hạ Sơ Kiến an ủi: "Tớ , bên chắc cũng hiểu nên chỉ trả tin nhắn về thôi, hành động gì khác. Nếu thực sự ý đồ thì Cục Đặc An tìm hỏi chuyện ."

Dì Trần lo lắng: "Sơ Kiến, Oanh Oanh gây rắc rối gì cho con chứ?"

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, về gây rắc rối thì ai qua mặt con?

Ngày đầu tiên huấn luyện nổ một chiếc máy bay huấn luyện...

Nghĩ trong lòng nhưng ngoài mặt cô vẫn tươi: "Đương nhiên là , chuyện thường xảy mà, trí tuệ nhân tạo của căn cứ quen . Thực căn cứ cũng chẳng , núi là núi thôi."

Chúc Oanh Oanh vội : "Cậu đừng nữa, tớ . Đợi về, chúng cùng Rừng rậm Dị thú săn b.ắ.n nhé!"

"Được đấy đấy! Tớ săn!" Mắt Hạ Sơ Kiến sáng lên, ngón tay ngứa ngáy chỉ bóp cò s.ú.n.g!

Thư Sách

Trò chuyện thêm một lúc với Chúc Oanh Oanh và dì Trần, dì Trần liền kéo Chúc Oanh Oanh dậy: "Hai dì cháu chuyện tiếp , bọn dì về ngủ đây."

Tam Tông cũng : "Chúc Thiếu quân đại nhân ngủ ngon, Tam Tông cũng nghỉ đây."

Sau đó bế chú ch.ó nhỏ Tứ Hỉ , Đại Hắc cũng vẫy đuôi lẽo đẽo theo rời khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn Hạ Viễn Phương đang bế Ngũ Phúc và Lục Thuận.

Hạ Viễn Phương cúi xuống Ngũ Phúc, bảo: "Ngũ Phúc, để Lục Thuận đưa con tắm nhé, ?"

Ngũ Phúc ngẩng đầu Hạ Viễn Phương, sang hình ảnh Hạ Sơ Kiến màn hình, : "Vâng ạ, Ngũ Phúc tắm đây. Chị ơi, chị đợi Ngũ Phúc tắm xong ?"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Được chứ, chị sẽ đợi Ngũ Phúc tắm xong."

Ngũ Phúc vội vàng nhảy xuống khỏi lòng Hạ Viễn Phương, lon ton theo Lục Thuận tắm.

Đợi cửa phòng tắm đóng , Hạ Sơ Kiến mới : "Cô cô, chúng thể gọi video ở phòng khách, dùng màn hình lớn tường ạ."

Hạ Viễn Phương giải thích: "Lần đầu tiên gọi, cô chuyện riêng với con nên sắp xếp ở phòng ngủ. Lần chắc chắn sẽ ở phòng khách lầu."

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Cô cô, vẫn khỏe chứ ạ? Dạo chuyện gì chứ? Việc kinh doanh của thế nào? Có tìm khách hàng mới ?"

Hạ Viễn Phương đáp: "Mọi đều khỏe, hiện tại khách hàng của cô tuy chỉ mỗi Tiểu A Tranh, nhưng thu nhập định, cô vội. Còn con thì , huấn luyện bên đó thế nào? Sao con căn cứ quân sự huấn luyện? Cục Đặc An cũng tính là thuộc hệ thống quân đội ?"

"Vâng ạ, Cục Đặc An thuộc hệ thống quân đội. Con bây giờ là Thiếu úy đấy!" Hạ Sơ Kiến vui vẻ khoe huy hiệu với Hạ Viễn Phương.

Hạ Viễn Phương nhíu mày: "Thiếu úy? Con đừng với cô là gia nhập Cục Đặc An tức là lính đấy nhé?!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

chột rụt cổ .

Chẳng lẽ cô với cô cô ?

Gia nhập Cục Đặc An chính là tòng quân mà...

Trừ khi công việc văn phòng phi quân sự tại địa phương, nhưng như thế thì quân hàm.

Mía ngọt cả hai đầu chứ...

Hạ Viễn Phương bộ dạng chột của Hạ Sơ Kiến là đoán đúng , khỏi càng thêm giận.

"Sơ Kiến, là tại cô, đó hỏi rõ ràng đồng ý cho con gia nhập Cục Đặc An. Cô thực sự đây là lính, cô cứ tưởng chỉ là nhân viên công vụ..."

Hạ Sơ Kiến tò mò: "Nhân viên công vụ? Nhân viên công vụ là gì ạ? Sao con bao giờ?"

Hạ Viễn Phương khựng : "Đừng để ý mấy chi tiết , chỉ là một danh từ cô bịa thôi, con đừng với ai nhé, nhớ ."

"Vâng ạ." Hạ Sơ Kiến gật đầu theo bản năng, mím môi : "Con , tuyệt đối . mà cô cô ơi, con thích nơi , cũng thích những việc Cục Đặc An ."

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...