Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 303: Chút đắc ý nhỏ
Cập nhật lúc: 2025-12-28 13:45:20
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba trong bốn học viên mới đến muộn đều tỏ vẻ bất cần đời, thậm chí còn vẻ hả hê, với huấn luyện viên: "Huấn luyện viên, là ngài đuổi chúng đấy nhé, chúng tự ý bỏ ."
Huấn luyện viên bình thản đáp: "Ừ, các thể thủ tục ngay bây giờ."
Duy nhất một nữ sinh chịu , đó nghẹn ngào: "Huấn luyện viên, xin ngài cho em một cơ hội! Em dậy từ ba giờ sáng, em cố ý câu giờ, mà là... là em nhốt trong ký túc xá..."
Toàn cô gái run rẩy, ánh mắt cầu xin về phía huấn luyện viên.
Đó chính là Tiểu Lâm.
Mấy nữ sinh Hạ Sơ Kiến bắt đầu trộm.
"Đồ ngốc, ai bảo nó hiểu tiếng ... Loại nơi cũng đến lượt nó bước chân ?"
" đấy, nó chỉ là con gái giúp việc nhà tao thôi, cũng xứng cùng quân hàm với tao ?!"
"... Tốt nhất là cút xéo sớm cho khuất mắt!"
Vị huấn luyện viên nữ học viên quỳ xuống cầu xin trong nước mắt, đáy mắt thoáng qua tia đành lòng.
Im lặng một lúc, ông : "Có bằng chứng ? Nếu xác minh là thật, thể cho cô một cơ hội."
Tiểu Lâm đột ngột ngẩng đầu, gật đầu lia lịa.
Ánh mắt cô đảo quanh hàng ngũ, chợt thấy Hạ Sơ Kiến cao hơn một cái đầu, vội chỉ cô : "Cô ! Vừa chính cô giúp em ngoài! Cô thể chứng là em khóa trái trong ký túc xá!"
Thực Hạ Sơ Kiến định giúp Tiểu Lâm .
Nghe Tiểu Lâm nhắc đến , cô cũng bước khỏi hàng, : "Báo cáo huấn luyện viên, xác nhận cô khóa trái trong ký túc xá, chính rút thẻ từ để cô thể ngoài."
Huấn luyện viên đang định gì đó thì giọng thong thả của nữ sinh Hạ Sơ Kiến vang lên: "... Đến muộn tùy tiện tìm một chứng giả là xong chuyện ... Còn gọi là căn cứ huấn luyện bay đặc biệt, còn đào tạo sĩ quan nỗi gì, lũ..."
Hạ Sơ Kiến nhận giọng , chính là mỉa mai Tiểu Lâm là con gái giúp việc nhà cô .
Thế mà dám vu khống cô chứng giả!
Hạ Sơ Kiến đầu , bình tĩnh nữ sinh : "Vị học viên , buộc tội ai chứng giả thì cần đưa bằng chứng. Không bằng chứng mà ăn hàm hồ là chịu trách nhiệm pháp lý đấy. Cô chắc chắn như chứ?"
Nữ học viên b.úi tóc đen bóng gọn gàng đầu, trông vẻ tao nhã lịch sự nhưng miệng lưỡi chua ngoa.
Đó chính là cô gái kiêu ngạo như thiên nga trắng mà cô từng đụng độ ở kho vật tư 7.
Hạ Sơ Kiến trong lòng khinh thường nhưng ngoài mặt hề biểu lộ, thậm chí còn tỏ hăng hái.
Nữ học viên chợt thấy vết bớt mặt Hạ Sơ Kiến thì giật hoảng sợ.
Một lát mới hồn, lạnh một tiếng: "Lại là mày... Tao xuất quý tộc, còn mày là cái thá gì?"
Hạ Sơ Kiến nghiêng đầu: "Chuyện liên quan gì đến câu hỏi của ?"
Cô gái nhạt nhẽo đáp: "Đương nhiên là . Tao là quý tộc, nếu mày là dân thường, cho dù mày là công dân nữa, vu khống tao thì mày cũng tù."
Hạ Sơ Kiến trừng to mắt: " vu khống cô chỗ nào? Xin chỉ giáo."
"Mày bảo tao bằng chứng mà ăn hàm hồ! Đó vu khống thì là gì?!" Cô gái cãi chày cãi cối.
Hạ Sơ Kiến cũng dạng .
Cô ngẫm nghĩ một chút : "Vậy là cô bằng chứng chứ gì?"
"... Mày bằng chứng gì? Tao chuyện của bọn mày thế nào? Biết bọn mày thông đồng với từ !"
"Vậy cô thừa nhận là bằng chứng?"
"Tao là ai bằng chứng !" Cô gái vốn dĩ bình tĩnh, giờ Hạ Sơ Kiến vặn vẹo đến mức thẹn quá hóa giận, hận thể tát cho cô một cái.
cô cũng đây là quân doanh, thể tùy tiện đ.á.n.h .
Hạ Sơ Kiến còn định bật , nhưng huấn luyện viên sa sầm mặt quát: "Hạ Sơ Kiến! Kỷ Na Bích! Bước khỏi hàng!"
Hạ Sơ Kiến vội đầu , bước khỏi hàng ngũ.
Cô gái phía sững sờ một chút cũng bước theo.
Đó chính là cô gái tranh cãi với cô, kiêu ngạo như một con thiên nga trắng.
Hóa tên cô là Kỷ Na Bích.
Huấn luyện viên hỏi Hạ Sơ Kiến : "Cô bằng chứng ? Chứng minh Lâm Tiểu Tiểu khóa trái trong ký túc xá?"
Hạ Sơ Kiến vốn định đưa video , nhưng đột nhiên đổi ý, nhanh trí : "Hành lang ký túc xá camera giám sát đúng ạ? Huấn luyện viên chỉ cần trích xuất camera là thể thấy ai cắm thẻ từ ổ khóa, và cả cảnh tới rút thẻ ném qua khe cửa."
Sắc mặt huấn luyện viên dịu đôi chút, sang với phó quan: "Đi kiểm tra."
Sau đó ông tuyên bố: "Hạ Sơ Kiến, Kỷ Na Bích, vi phạm kỷ luật, phạt đeo ba lô 20kg chạy đường núi 50km. Xuất phát ngay lập tức!"
Hạ Sơ Kiến: "!!!"
Cô chỉ việc thôi mà, phạt?!
Hạ Sơ Kiến vô thức về phía cô gái tên Lâm Tiểu Tiểu, nhưng cô rụt rè lảng tránh ánh mắt của cô.
Kỷ Na Bích cũng bước khỏi hàng, mấp máy môi với Hạ Sơ Kiến: "Đồ xí!"
Hạ Sơ Kiến cũng mấp máy môi đáp trả: "Đồ bà tám thối tha!"
Kỷ Na Bích hiểu khẩu hình của Hạ Sơ Kiến là gì, chỉ hừ một tiếng thẳng với huấn luyện viên: "Báo cáo huấn luyện viên! thấy khỏe, gặp bác sĩ!"
Tuy là quân lệnh như sơn, nhưng đây dù cũng chỉ là căn cứ huấn luyện, hơn nữa huấn luyện viên cũng rõ lai lịch của những học viên .
Kỷ Na Bích là cháu gái của một Nam tước quyền thế, cha cô là thừa kế thứ nhất của vị Nam tước đó.
Trong tình huống , huấn luyện viên thể phạt, nhưng thể ngăn cản cô khám bệnh.
Thư Sách
Thế là Hạ Sơ Kiến trơ mắt Kỷ Na Bích hai nữ học viên khác dìu về hướng trạm y tế.
Ánh mắt huấn luyện viên chuyển sang cô, hỏi: "Còn cô? Cô gặp bác sĩ ?"
Giọng ông mang theo vài phần châm chọc.
Sắc mặt Hạ Sơ Kiến trầm xuống, lạnh nhạt đáp: "Không, cần. đây là đầu tiên đến đây, xin huấn luyện viên chỉ rõ lộ trình chạy và nơi nhận thiết đeo nặng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-303-chut-dac-y-nho.html.]
Mấy bạn cùng phòng Mạo Vịnh Quế, Tang Á Đệ và Chử Thanh Quyên lo lắng đến phát sốt, liên tục hiệu bằng mắt bảo cô nhận thua, xin huấn luyện viên, nếu đeo 20kg chạy 50km đường núi thì mà c.h.ế.t ...
tính bướng bỉnh của Hạ Sơ Kiến trỗi dậy, cô hề ý định nhượng bộ.
Vị huấn luyện viên cô chằm chằm một lúc, vẫy tay gọi một phó quan khác tới, lệnh: "Đưa cô nhận thiết , chạy cùng cô , hôm nay chạy đủ 50km đường núi thì đừng vác mặt về!"
Viên phó quan dáng cao gầy của Hạ Sơ Kiến, khóe miệng giật giật, thầm nghĩ cô nương uống nhầm t.h.u.ố.c mà ngày đầu tiên dám đối đầu với huấn luyện viên, dù cô ý ...
Cậu lắc đầu, dẫn Hạ Sơ Kiến đến phòng thiết .
Đến cửa phòng, nhận tin nhắn của huấn luyện viên, bảo chỉ cần đưa ba lô 10kg thôi, và chạy 20km là , cần đủ 50km.
Thực vị huấn luyện viên cũng gây khó dễ, nhưng mặt bao nhiêu , Hạ Sơ Kiến cứng đầu chịu nhận sai, ông cũng thể công khai giảm nhẹ hình phạt cho cô . Đành chiếu cố ngầm .
Viên phó quan thở phào nhẹ nhõm, dẫn Hạ Sơ Kiến trong.
Cậu lấy một chiếc ba lô 10kg đưa cho Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến ướm thử, hỏi: "Cái đủ 20kg ?"
Phó quan liếc cô một cái, thong thả : "Đây là quân doanh, huấn luyện viên bảo 20kg thì nó là 20kg."
Hạ Sơ Kiến bên cạnh, ký tên xác nhận nhận thiết nặng 20kg máy tính bảng, mới theo ngoài. Đồng thời cô cũng lén dùng vòng tay thông minh chụp màn hình đó.
Hai khỏi phòng thiết , phó quan chỉ về phía đông căn cứ: "Đi qua bên là đường núi dùng để huấn luyện dã ngoại. Chạy ở đó, chạy cùng cô, 50km nhanh thôi."
Hạ Sơ Kiến méo xệch miệng.
50km mà nhanh cái nỗi gì...
Cô lái phi hành khí thì mới gọi là nhanh, chứ đeo ba lô chạy bộ 50km, e là tong cả ngày hôm nay mất!
ai bảo cô lo chuyện bao đồng chi?
Hạ Sơ Kiến cũng coi đây là bài học cho .
Ngày đầu tiên đến hành tinh Khảm Ly đời vùi dập tơi tả.
Nghĩ hồi ở hành tinh Quy Viễn, là cô vùi dập khác...
Hạ Sơ Kiến mặt lạnh tanh, đeo ba lô 10kg lên vai, theo phó quan về phía đường núi phía đông căn cứ.
Trước khi đường núi, Hạ Sơ Kiến hỏi: "... Ở đây Di loại ?"
Phó quan gắt gỏng: "Làm gì nhiều Di loại thế! Di loại ở căn cứ chúng một tân binh tiêu diệt sạch bách ! Hiện tại đang xin cấp thả thêm một ít xuống đấy! Nếu lứa học viên lấy gì mà đ.á.n.h!"
Hạ Sơ Kiến chút đắc ý ngầm, tâm trạng lên hẳn.
Cô chỉnh ba lô, sải bước lên đường núi, giả vờ vô tình hỏi: "Các nhiều vật thể cảm nhiễm Di loại lắm ? Lấy ở thế?"
"... Đương nhiên là xin cấp . Nghe ba năm bắt sống một con, khả năng lây nhiễm cực mạnh, sinh sôi nảy nở ít."
Hạ Sơ Kiến nữa, bộ nhanh vài phút để khởi động, đó bắt đầu chạy theo viên phó quan đường núi.
Lúc mới hơn 5 giờ sáng, mặt trời ở hành tinh Khảm Ly vẫn ló dạng.
Trên bầu trời hửng sáng, bóng dáng hai mặt trăng vẫn ẩn hiện, tạo nên một vẻ kỳ ảo.
Hạ Sơ Kiến c.ắ.n răng bắt đầu buổi chạy việt dã đeo nặng đầu tiên của !
May mắn là hai tháng tập thể lực ở Cục Đặc An thành Mộc Lan và ba năm thợ săn Ám Dạ đó giúp cô nền tảng thể lực hơn thường một chút.
Cô chạy một mạch theo phó quan mười cây , mới bắt đầu cảm thấy n.g.ự.c tức như đá đè, phổi nóng ran như lửa đốt, mỗi nhịp thở đều đau rát.
Hai chân nặng trĩu như đeo chì.
Mồ hôi túa như tắm, mắt bắt đầu mờ , quần áo ướt sũng, nhưng cô vẫn cố chạy, mệt đến mấy cũng chạy, chạy như một cái máy, ý thức dường như biến mất, đời chỉ còn mục tiêu duy nhất là chạy về phía .
Viên phó quan cũng ngạc nhiên.
Cậu là tiến hóa gen, tuy cấp bậc cao, chỉ là cấp B, nhưng quãng đường đối với chẳng thấm tháp gì. Thế mà nữ học viên chỉ là thường thể chạy theo suốt mười cây rớt , cũng kêu ca đòi đeo hộ ba lô, quả thực đáng nể.
Cậu cố ý giảm tốc độ một chút để Hạ Sơ Kiến đỡ vất vả.
Hạ Sơ Kiến lúc mất cảm giác, cô chỉ c.ắ.n răng bám theo viên phó quan, quyết để bỏ .
Với cường độ đó, họ thế mà thành 20km chỉ trong một giờ!
Khi phó quan dừng và : "Đến nơi , phạt chạy kết thúc.", Hạ Sơ Kiến lập tức phịch xuống đất, thở hổn hển từng ngụm lớn.
Phó quan vội kéo cô dậy, tháo ba lô lưng cô xuống, nhắc nhở: "Đừng ngay, thả lỏng cơ , nếu mai chân cô phế luôn đấy."
Cậu đeo chiếc ba lô của Hạ Sơ Kiến lên vai .
Hạ Sơ Kiến nhớ những động tác giãn cơ mà Mạnh Quang Huy từng dạy, chậm rãi thực hiện.
Cơ chân kéo căng đau điếng, nhưng nếu , ngày mai chắc chắn xuống giường nổi.
Cô dành mười phút bộ chậm và giãn cơ tại chỗ, mới cảm thấy sống , ý thức dần trở về, thấy giống một con .
Cô vòng tay thông minh.
Trên đó hiển thị quãng đường chạy chỉ 20km.