Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 302: Hưởng sái suất thừa, mà thừa này hơi chát
Cập nhật lúc: 2025-12-28 13:45:19
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạo Vịnh Quế, Tang Á Đệ và Chử Thanh Quyên đều bật khúc khích.
Mạo Vịnh Quế : "Hình như năm nay Hạm đội Tinh tế 4 suất nào ."
Chử Thanh Quyên cũng tiếp lời: "... Chẳng vì thành tích bết bát trong hội thao quân đoàn tinh tế đế quốc năm ngoái mà hạm đội đó hủy bỏ bộ danh ngạch ?"
Hạ Sơ Kiến: "!!!"
Vãi chưởng, tình huống gì đây?!
Cô gì cả!
Cái ông lãnh đạo Mạnh Quang Huy cũng chơi khăm quá , chẳng ông bảo cô c.h.é.m gió thế nào cũng ...
Hèn chi Hạm đội Tinh tế 4 năm nay " quân diệt", lấy một suất huấn luyện đặc biệt nào, để cho của Cục Đặc An như cô thể chui lọt lỗ hổng .
cái lỗ hổng chui cũng thật là hổ.
Thế chẳng đang ngầm bảo rằng, với cái "phẩm hạnh" của Hạm đội 4, dù cô lợi hại đến thì cũng chỉ đến thế mà thôi ?
Dù gì thì đó cũng là hạm đội đội sổ trong hội thao quân đoàn tinh tế đế quốc năm ngoái...
Hạ Sơ Kiến nắm c.h.ặ.t t.a.y, nhỏ giọng hỏi: "Vậy , nếu thành tích của em , liệu thể giúp Hạm đội 4 thêm vài suất năm ?"
Mạo Vịnh Quế an ủi cô: "Đương nhiên là . Danh sách huấn luyện đặc biệt của năm đều sẽ tham khảo thành tích sát hạch và thứ hạng trong hội thao quân. Chỉ cần em đủ xuất sắc, nào cũng lọt top 5 sát hạch, thì năm Hạm đội 4 của các em sẽ lượng danh ngạch trung bình."
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, thì chỉ còn cách cố gắng thôi...
Cô chớp mắt, trong đầu nảy ý nghĩ: "Thế nếu nào cũng nhất thì ? Có thể tranh thủ bao nhiêu suất?"
Chử Thanh Quyên ngặt nghẽo: "... Vãi! Sơ Kiến, em định bá đạo thế chứ! Nếu sát hạch nào cũng nhất, thì năm Hạm đội 4 của các em chắc chắn sẽ nhiều suất nhất!"
Mạo Vịnh Quế cũng theo một lúc giục: "Thôi ngủ sớm , mơ thì mới sức mà phấn đấu... Ngày mai 4 giờ sáng dậy , bây giờ là 9 giờ đấy."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Nếu ở nhà, giờ cô mới bắt đầu đề thi thứ hai.
hiện tại cô thấy buồn ngủ díp mắt.
Nghĩ đến việc 4 giờ sáng mai dậy, cô đành ép ngủ.
khi ngủ, cô còn một vấn đề hỏi các chị.
"Chị Mạo, chị Chử, chị Tang, em hỏi chút, lúc các chị đến đây, cũng đ.á.n.h Di loại ngọn núi ?"
Nghe cô hỏi , cả ba bạn cùng phòng đều đáp: "Đánh chứ, thế? Em đ.á.n.h ?"
"Em cũng đ.á.n.h..." Thực Hạ Sơ Kiến hỏi là, cô tiến hóa gen, nhưng đối mặt với Di loại cấp B sơ kỳ.
Nếu chiếc mũ bảo hiểm phòng thủ dị năng siêu xịn xò , cô căn bản gì đám Di loại đó.
chiếc mũ của cô là do Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ cấp, còn Hoắc Ngự Sân "độ" thêm. Giá trị của nó thứ mà gia đình của mấy bạn cùng phòng thể chi trả.
Cho nên Hạ Sơ Kiến , những bạn cùng phòng của cô vượt qua bài kiểm tra đó như thế nào, cũng dựa hộ tống ?
"Em đ.á.n.h bao nhiêu con? Có lợi hại lắm ?" Mạo Vịnh Quế hì hì hỏi.
Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút đáp: "Vì đám vật thể cảm nhiễm Di loại đó đều tinh thần lực, em tiến hóa gen, nên em dựa hộ tống đ.á.n.h giúp, chứ em tự đ.á.n.h. Các chị thì , các chị đối phó với chúng thế nào?"
Chử Thanh Quyên : " thế, vật thể cảm nhiễm Di loại khó đ.á.n.h. Bọn chị tinh thần lực, nhưng hộ tống của bọn chị tinh thần lực cấp A, giúp bọn chị đ.á.n.h..."
Hạ Sơ Kiến yên tâm ngay lập tức.
Quả nhiên là như .
Tuy nhiên Mạo Vịnh Quế thêm: "Bài kiểm tra diệt Di loại cũng mới xuất hiện hai năm gần đây thôi. Chị mấy cựu binh , mấy năm sát hạch, căn bản Di loại gì cả, chỉ là cho săn trong rừng, thi xem ai săn nhiều hơn thôi."
Hạ Sơ Kiến vô cùng ngưỡng mộ, thầm nghĩ, giá mà vẫn là săn thì mấy, cô đảm bảo trong vòng ba giờ sẽ quét sạch thú rừng đỉnh núi đó!
Một lúc , ký túc xá dần yên tĩnh trở .
Chẳng mấy chốc, Mạo Vịnh Quế, Tang Á Đệ và Chử Thanh Quyên đều chìm giấc ngủ, chỉ còn Hạ Sơ Kiến vẫn trằn trọc giường ngủ .
Đến nơi xa lạ , mệt mỏi cả ngày, vốn dĩ cô buồn ngủ .
cứ nghĩ đến chuyện Hạm đội Tinh tế 4, cô thấy bất an.
Cô kìm gửi tin nhắn cho Mạnh Quang Huy.
[Hạ Sơ Kiến]: Thủ trưởng, năm nay Hạm đội Tinh tế 4 vốn dĩ suất nào, các ngài thế nào để em chui lọt lỗ hổng ?
ấn gửi xong, cô phát hiện tin nhắn .
Nhìn thông báo vòng tay thông minh: Không kết nối mạng.
Hạ Sơ Kiến: "!!!"
Sao kết nối?
Rõ ràng cô kết nối mạng nội bộ của trường mà?!
Đọc kỹ thông báo, cô mới phát hiện bên còn một dòng chữ nhỏ.
Hóa 9 giờ tối hàng ngày, căn cứ huấn luyện đặc biệt sẽ cắt mạng và cắt điện.
" là quá đáng..." Hạ Sơ Kiến c.h.ử.i thầm trong bụng, cuối cùng cũng chìm giấc mộng.
...
4 giờ sáng hôm , Mạo Vịnh Quế đúng giờ đ.á.n.h thức cả phòng dậy.
"Chị em ơi, dậy mau! Nhanh ch.óng rửa mặt đ.á.n.h răng! Sau đó nhà ăn ăn sáng. 5 giờ là tập hợp !"
Nghe thì vẻ một tiếng đồng hồ là dư dả.
đến khi nhà ăn, họ mới hiểu tại 5 giờ tập hợp mà 4 giờ dậy!
Bởi vì xếp hàng mua đồ ăn sáng ở nhà ăn thôi cũng mất ít nhất nửa tiếng!
Nếu dậy lúc 4 giờ, thì chỉ nước nhịn ăn sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-302-huong-sai-suat-thua-ma-thua-nay-hoi-chat.html.]
Hạ Sơ Kiến lắc đầu ngán ngẩm, ngoan ngoãn xếp hàng lưng các bạn cùng phòng.
Cô ngó xung quanh.
Chiều cao 1m75 của cô ở thành Mộc Lan coi là khá cao, ở đây cũng hề thấp.
Nam sinh chỉ ít cao hơn cô, nữ sinh cao hơn cô càng hiếm.
Hạ Sơ Kiến lẩm bẩm: "... Đều là phi công tinh của hạm đội tinh tế, vóc dáng cao lắm nhỉ?"
Mạo Vịnh Quế thấy, đầu thì thầm: "Bởi vì phần lớn lái chiến đấu cơ, quá cao khoang lái chật chội sẽ bất tiện."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô nhớ những chiến cơ từng thấy, ví dụ như chiếc chiến cơ hình dơi của Hoắc Ngự Sân, nó to như cái đình làng, liên quan gì đến chiều cao cơ chứ?
Kể cả cơ giáp cao 3 mét còn thoải mái trong chiến cơ của Hoắc Ngự Sân mà.
Lúc cô vẫn rằng, chiếc chiến cơ hình dơi của Hoắc Ngự Sân với tư cách là Đốc sát Cục Đặc An, là một trong hai chiếc chiến cơ tiên tiến và xa xỉ nhất Đế quốc Bắc Thần.
Chiếc còn là của Hoàng đế bệ hạ.
...
Vội vàng mua bữa sáng xong, tìm chỗ xuống, Hạ Sơ Kiến thấy mấy nữ sinh thở hồng hộc chạy tới, mua nhiều suất ăn sáng đóng hộp, hộc tốc chạy .
Cô tò mò theo họ, ăn dịch dinh dưỡng cao cấp kèm bánh bò cao đạm và trứng Bạch Phượng luộc.
Trứng Bạch Phượng là đặc sản của hành tinh Khảm Ly, thực do phượng hoàng trắng đẻ, mà là trứng của một loài gà rừng lớn.
Loài gà cao đến nửa , lông trắng muốt, lông đuôi dài, thể bay quãng ngắn , khi dân bản địa thuần hóa thì đặt tên là Bạch Phượng.
Một quả trứng Bạch Phượng nặng tới nửa cân, Hạ Sơ Kiến chỉ ăn nổi một phần ba, chỗ còn định mang về ký túc xá.
Lúc , cô thấy lưng tiếng chuyện.
"Tiểu Lâm, ăn sáng ở đây luôn?"
"... À, tớ mua cơm giúp bạn cùng phòng, các ăn ..."
Có thì thầm lưng: "Tiểu Lâm thật đáng thương, phân phòng ba tiểu thư quý tộc, chỉ là dân thường, giờ sai vặt chẳng khác nào hầu..."
Hạ Sơ Kiến đầu , vặn thấy Tiểu Lâm, đó là một nữ sinh nhỏ gầy, đôi mắt to tròn, cổ tay lộ ngoài ống tay áo khẳng khiu như que củi, mặc bộ quân phục rộng thùng thình.
Mạo Vịnh Quế thấy , khẽ : "Đừng để ý, chuyện thường thấy lắm, chẳng lẽ Hạm đội 4 của các em chuyện ?"
Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ đáp: "Hạm đội em cũng , nhưng em bao giờ để ý đến bọn họ, nên bọn họ cũng chẳng dám chọc em."
Thực cô tình hình thực tế thế nào, tiểu thư quý tộc duy nhất cô từng tiếp xúc là Quyền Thải Vi, cô chỉ dựa phán đoán của mà c.h.é.m gió thôi.
Ba bạn cùng phòng liếc cô, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
...
Ăn xong bữa sáng là 4 giờ 45 phút.
Bốn vội mang phần ăn hết về ký túc xá, cất hộp cơm điện t.ử.
Hạ Sơ Kiến : "Bữa sáng ở đây phong phú quá, em thấy trưa nay khỏi cần nhà ăn nữa."
Mạo Vịnh Quế giục: "Đừng nhảm nữa, mau đeo ba lô xuống lầu ."
Cô là đầu tiên chạy ngoài.
Tiếp theo là Tang Á Đệ và Chử Thanh Quyên. Hạ Sơ Kiến khỏi cửa cuối cùng vì cô nán lấy thêm một bình nước.
Khi chạy qua hành lang, cô thấy tiếng đập cửa từ một phòng ký túc xá: "Mở cửa! Mở cửa ! Có ai giúp mở cửa với!"
Hạ Sơ Kiến tới một lúc, mới phát hiện cửa ai đó dùng thẻ từ chèn khóa trái từ bên ngoài.
Không ai rút thẻ thì bên trong thể .
Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút, bật camera vòng tay thông minh lên, chụp tấm thẻ và phòng, đó trực tiếp rút tấm thẻ , ném qua khe cửa trong.
Người bên trong dường như thấy thẻ, sững một chút, tiếng đập cửa ngừng bặt, đó cửa mở , lộ diện con gái tên Tiểu Lâm mà cô gặp ở nhà ăn lúc sáng.
Hạ Sơ Kiến : " thấy khóa thông minh cửa cô chèn tấm thẻ nên rút giúp thôi."
Nói xong cô ngay.
Vì sự trì hoãn , cô phát hiện chỉ còn một phút nữa là đến 5 giờ.
Hạ Sơ Kiến ước lượng cách, chạy bộ xuống cầu thang chắc chắn kịp.
Cô chạy nữa, mà chọn cửa sổ ở cầu thang.
Cô chỉ ở tầng một, từ cửa sổ cầu thang nhảy ngoài là đến ngay bãi tập hợp, cần chạy qua hành lang dài dằng dặc lãng phí thời gian.
Khi cô đến nơi tập hợp, huấn luyện viên phụ trách vặn thổi còi, báo hiệu hết giờ.
Các bạn cùng phòng trong hàng ngũ liếc cô, nhưng ai dám mở miệng chuyện.
Một nam huấn luyện viên cao ít nhất hai mét bước tới, dẫn theo bốn huấn luyện viên phụ, mỗi cầm một cuốn sổ điện t.ử, bắt đầu điểm danh.
Buổi tập hợp sáng đầu tiên, bốn tân binh đến kịp.
Thư Sách
Vị huấn luyện viên chút lưu tình tuyên bố: "Năm nào cũng nhắc nhở kỹ lưỡng, nhưng năm nào cũng học viên mới đến muộn. nhiều, cơ hội dễ , nếu ngay cả việc tập hợp đúng giờ ngày đầu tiên cũng thì nơi thích hợp với các cô . —— Bốn các , lập tức rời khỏi căn cứ, về đơn vị cũ."