Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 301: Ta là độc đinh, ta kiêu ngạo

Cập nhật lúc: 2025-12-28 13:45:17
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bốn trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc mang theo vật tư mới nhận về đến ký túc xá mà cảm thấy đường xa.

như dự đoán, đến tối, nhiệt độ khí giảm xuống mức đáng sợ.

Dù đang là mùa hè, nhưng nhiệt độ ban đêm trong núi tụt thẳng xuống độ, thấp nhất thể âm đến mười lăm độ.

9 giờ tối, ký túc xá cắt điện đúng giờ, ai nấy đều vội vàng chui trong chăn.

Trong phòng hệ thống sưởi, cũng may kết cấu căn phòng còn giữ ấm phần nào nên đến mức lạnh thấu xương.

Nếu hai bộ chăn nệm lông vũ, đêm nay chắc chắn các cô sẽ lạnh đến phát ốm.

Nằm trong ổ chăn ấm áp, tiếng gió rít gào ngoài cửa sổ, Tang Á Đệ lắp bắp : "Sơ... Sơ Kiến, cảm... cảm ơn em nhiều."

Hạ Sơ Kiến đáp: "Có gì ạ, cũng chỉ là một đêm thôi mà. Sáng mai thể tự đến kho vật tư xin thêm chăn nệm ."

"Không giống ." Chử Thanh Quyên thì thầm, "Tuy chỉ là một đêm, nhưng đủ để chúng ốm. Một khi ốm là điều trị, sẽ chậm tiến độ huấn luyện. Cơ hội đến đây dễ dàng gì, nếu vì ốm mà bỏ lỡ dù chỉ nửa ngày huấn luyện thì tổn thất cũng là lớn."

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên kéo chăn: "Không thể nào?! Chỉ nửa ngày thôi mà! Với chúng huấn luyện tận hai tháng, ai dám đảm bảo trong hai tháng đó hắt sổ mũi nào?"

Mạo Vịnh Quế với giọng u ám: "... Người tiến hóa gen thể đảm bảo điều đó. Còn chúng đều tiến hóa gen..."

Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ gật đầu: "Nếu thì các chị cũng lý. mà, chúng tuy tiến hóa gen mà vẫn nhận cơ hội huấn luyện đặc biệt ngang hàng với họ, điều đó chứng tỏ thiên phú của chúng còn cao hơn họ nhiều!"

Ký túc xá bỗng chốc im lặng, hồi lâu ai lên tiếng.

Hạ Sơ Kiến cũng hiểu tại , nhưng cô cũng thêm gì nữa, chỉ trở chuẩn ngủ.

Ngày mai là ngày đầu tiên tập huấn, 4 giờ sáng dậy, 5 giờ sáng điểm danh.

Nếu cô đến muộn, cô nghi ngờ sẽ đuổi cổ khỏi đây ngay lập tức!

Nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng như băng vạn năm của Hoắc Ngự Sân, Hạ Sơ Kiến mím môi.

Cô sẽ để coi thường ...

Cô là đuổi kịp kỷ lục thăng chức của cơ mà!

Đang mơ màng sắp ngủ, cô chợt tiếng thở dài của Chử Thanh Quyên: "Sơ Kiến, chúng đều cùng cảnh ngộ. Chị cũng giấu em, Á Đệ và Vịnh Quế đều , gia cảnh nhà chị ."

"Chị thi đậu đại học, c.ắ.n răng vay vốn sinh viên để học. khi nghiệp, nộp đơn xin việc bao nhiêu nơi đều thất bại. Sau mới phát hiện , điểm đại học của chị tráo đổi. Thành tích ưu tú của chị, bằng cách nào, ghi tên một kẻ khác. Còn thành tích rác rưởi của kẻ đó trở thành điểm của chị."

Hạ Sơ Kiến tỉnh cả ngủ: "Cái gì? Điểm đại học của chị mà cũng tráo đổi ?! Sao chuyện vô lý như ?!"

Điểm của sinh viên đại học Đế quốc Bắc Thần lưu mạng lưới quốc, khi nghiệp chỉ cần sinh viên là tra cứu .

"... Sau khi trượt phỏng vấn thứ 7, chị tìm đến quản lý nhân sự của công ty đó, đút lót một khoản tiền, mới cho chị nguyên nhân trúng tuyển là do điểm đại học của chị quá tệ..." Chử Thanh Quyên oán hận , "Sau đó chị mới lên mạng kiểm tra, phát hiện đó điểm của chị!"

"Suốt bốn năm đại học, chị học như bán mạng, bao giờ tham gia tiệc tùng giải trí, thời gian rảnh là thêm, còn chỉ cắm đầu học..."

"Bốn năm đại học, rõ ràng chị nghiệp với thành tích xuất sắc, trường, điểm của chị sửa đổi... đúng hơn là 'râu ông nọ cắm cằm bà '. Chị họ thế nào, nhưng thể nhúng tay đổi điểm trong hệ thống của một trường đại học chính quy thì chắc chắn thế lực dạng ."

"Chị khiếu nại lên nhà trường thì họ đe dọa sẽ hủy bằng nghiệp và học vị." Chử Thanh Quyên lạnh lùng kể, "Nhà chị chỉ là gia đình bình dân đỗi bình thường, họ hàng bạn bè đến một phận công dân cũng , gì đến việc tìm quyền quý giúp đỡ. Cuối cùng cùng đường, chị đăng ký tòng quân."

"Chị nhập ngũ với tư cách sinh viên nghiệp đại học, lẽ phong quân hàm Thiếu úy ngay, nhưng vì hệ thống hiển thị điểm quá tệ nên phòng tuyển quân chỉ nhận chị ngạch hạ sĩ quan. Đãi ngộ chênh lệch gấp sáu đấy! Nếu là Thiếu úy, trợ cấp sĩ quan năm đầu tiên đủ cho chị trả một nửa nợ học phí."

"Hai năm là thể trả hết nợ. Vì thế chị phục, lúc điền đơn nhập ngũ, chị trực tiếp ghi rõ thành tích của khác tráo đổi, hy vọng quân đội thể giúp chị một tay, lấy công bằng."

Hạ Sơ Kiến kinh ngạc trố mắt: "... Chị Chử lợi hại thật! Tiểu bội phục bội phục!"

Cô thực sự khâm phục. Cô hiểu hành động của Chử Thanh Quyên, đó là khi dồn đến bước đường cùng, cam chịu hủy hoại tương lai nên mới liều lĩnh nước cờ hiểm.

Chử Thanh Quyên khổ: "Thực giờ nghĩ , chị thấy liều mạng một cách ngây thơ. Nếu lúc đó đúng dịp Hoắc soái đích tái thiết Hạm đội Tinh tế 5, thì chuyện của chị chắc chắn sẽ giải quyết thỏa đáng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-301-ta-la-doc-dinh-ta-kieu-ngao.html.]

Hạ Sơ Kiến giật : "... Hoắc soái? Hoắc soái nào cơ?"

Mạo Vịnh Quế : "Còn Hoắc soái nào nữa? Đương nhiên là Đốc sát Cục Đặc An hiện tại, Nguyên soái, nguyên Tư lệnh Hạm đội Tinh tế 5 - Hoắc Ngự Sân đại nhân!"

Tang Á Đệ, nãy giờ vẫn im lặng, cũng lắp bắp lên tiếng: "... Chị... chị cũng nhập ngũ thời điểm Hoắc soái trù thành lập Hạm đội Tinh tế 5 mới. Chị chị chị... lắp, cũng... cũng tiến hóa gen, nhưng mà chị... chị... tất cả thành tích sát hạch... đều đều đều... đều đạt loại đặc biệt xuất sắc. Hoắc soái đặc cách tuyển chị nhập ngũ."

Hạ Sơ Kiến phát hiện, khi nhắc đến chủ đề liên quan đến Hoắc Ngự Sân, tật lắp của Tang Á Đệ giảm đáng kể.

Trước đó cô tưởng Tang Á Đệ lắp do sinh lý, giờ mới thấy khi là do tâm lý. Nếu là do tâm lý thì thể chữa khỏi.

Mạo Vịnh Quế lúc tiếp lời: " , ba bọn chị đều xuất từ tầng lớp bình dân hết sức bình thường, cũng tiến hóa gen. Nếu nhờ Hoắc soái bốn năm tái thiết Hạm đội 5, mở rộng cửa cho tầng lớp bình dân tham gia hàng ngũ sĩ quan, thì loại như bọn chị cơ hội nhập ngũ với tư cách sĩ quan, càng đừng đến chuyện phi công chiến đấu cơ của hạm đội tinh tế!"

Hạ Sơ Kiến nhớ chuyện Mạnh Quang Huy kể về việc Hoắc Ngự Sân ba "vặt lông cừu" Công quốc Nam Thập Tự Tinh, khẽ : "Bốn năm ? Là lúc Hoắc soái một trận đ.á.n.h tan một nửa binh lực của Công quốc Nam Thập Tự Tinh ? Em đó, Hạm đội Tinh tế 5 gần như quân diệt, chỉ còn sống sót ba ."

Chử Thanh Quyên gật đầu lia lịa trong chăn, mắt sáng rực: "Em cũng chuyện đó ? Đây là quân sử lòng của Hạm đội 5 bọn chị đấy! —— Hơn nữa vì trận chiến đó quá t.h.ả.m khốc, gần như xóa sổ phiên hiệu hạm đội. Sau khi tái thiết, đám con ông cháu cha quyền quý và con nhà binh " ấm cô chiêu" đều chịu đến cái Hạm đội 5 , thậm chí điều động đến cũng chịu, cho nên Hoắc soái mới buộc mở rộng tuyển quân từ tầng lớp bình dân, bao gồm tất cả các cấp sĩ quan từ Thiếu tướng trở xuống."

"Khẩu hiệu đó là: 'Duy tài thị cử, tuyển chọn bất kể xuất '."

"Trước đây các hạm đội tinh tế đều luật ngầm, 70% sĩ quan hạm đội đều xuất từ gia đình quyền quý hoặc giàu . Chỉ 30% sĩ quan là tiến hóa gen xuất từ tầng lớp bình dân và công dân. Còn đợt tuyển quân đó, nhiều vị trí quân hàm cao, cạnh tranh khốc liệt vô cùng, thậm chí còn gay gắt hơn cả thi đại học hàng đầu."

"Trước khi Hoắc soái trỗi dậy, thực hạm đội tinh tế của Đế quốc Bắc Thần chúng chỉ là bình hoa di động, quân hàm cao, đãi ngộ , đồng phục , nhưng bao giờ đ.á.n.h thắng trận nào! Em thử nghĩ xem, nếu sĩ quan hạm đội là con ông cháu cha, ai chịu thực sự liều mạng đ.á.n.h giặc ? Không thua mới là lạ!"

Hạ Sơ Kiến lẩm bẩm: "Không sai, tướng bất tài, hại c.h.ế.t ba quân..."

Chử Thanh Quyên gật đầu mạnh mẽ: ", chính là như ! Cho nên mãi đến khi Hoắc soái gia nhập hạm đội tinh tế, chúng mới bắt đầu mùi chiến thắng!"

Mạo Vịnh Quế lúc hạ giọng: "... Cũng vì trận chiến đó của Hoắc soái quá t.h.ả.m khốc, của Hạm đội 5, bất kể là con cháu quyền quý bình dân đều hy sinh hết, nên Hoắc soái gặp ngày càng nhiều sự cản trở trong quân đội."

Chử Thanh Quyên hừ một tiếng: "Thì ? Tầng lớp bình dân chúng đều ủng hộ Hoắc soái! Năm đó, đợt tuyển quân sĩ quan Hạm đội 5 do Hoắc soái chủ trì, xuất bình dân chiếm tới 95%! Sau khi nhập ngũ năm đó, sự dẫn dắt của Hoắc soái, cơ hội chia đều cho , chỉ cần lập chiến công, chỉ cần chịu liều mạng!"

Mạo Vịnh Quế thở dài: "Dưới sự dẫn dắt của Hoắc soái, chúng thực sự thắng nhiều trận lớn. Trận đ.á.n.h năm còn tiến thẳng tinh vực Thủ đô của Công quốc Nam Thập Tự Tinh, chị còn lái chiến cơ lượn một vòng bầu trời thủ đô của chúng nó... Chỉ tiếc, đ.á.n.h xong trận thắng lớn đó, Hoắc soái điều khỏi Hạm đội 5. Hiện tại, các sĩ quan cấp tá xuất bình dân trong hạm đội chúng , nếu tiến hóa gen, đều ép giải ngũ, nhường chỗ cho đám con cháu quyền quý mới ..."

"Có lẽ chẳng bao lâu nữa, cái Hạm đội 5 sẽ giống như các hạm đội khác, con cháu quyền quý chiếm lĩnh chủ đạo. —— Và cũng sẽ chẳng còn vị tướng quân nào chịu đ.á.n.h giặc nữa..."

Hạ Sơ Kiến lặng lẽ lắng , lúc mới lên tiếng an ủi: "Em thấy hạm đội của các chị vẫn coi trọng các chị đấy chứ, nếu trao cơ hội huấn luyện đặc biệt cho các chị?"

Thư Sách

Mạo Vịnh Quế : " , mấy chị em vận may cũng khá, cấp của bọn chị vẫn còn chịu áp lực, giữ bốn suất cho thường như bọn chị."

Hạ Sơ Kiến cũng mừng cho họ: "Hạm đội 5 của các chị dù cũng nền móng do Hoắc soái gây dựng, chắc chắn sẽ tệ ."

Đợi xong, Hạ Sơ Kiến tưởng buổi tâm sự đêm khuya kết thúc, thể ngủ, ai ngờ Mạo Vịnh Quế hỏi cô: "Sơ Kiến, còn em thì ? Em ở Hạm đội Tinh tế 4, ở đó sĩ quan từ Thượng úy trở lên, 99% đều là con cháu quyền quý hoặc tiến hóa gen đấy!"

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, em thế quái nào ?

Cái danh ngạch của cô là do Mạnh Quang Huy bịa giúp cô mà.

Tuy nhiên cô cũng thể để lộ tẩy, bèn vẻ kiêu ngạo đáp: "Hầy, đương nhiên em cũng chẳng hợp với đám đó . , thiên phú của em quá mạnh, dù em chỉ trong 1% ít ỏi đó, nhưng đám con ông cháu cha và tiến hóa gen cũng chẳng đối thủ của em! Vì thế năm nay, danh ngạch huấn luyện đặc biệt duy nhất của hạm đội thuộc về em!"

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...