Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 299: Gãi đúng chỗ ngứa
Cập nhật lúc: 2025-12-28 00:24:31
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Hạ Sơ Kiến và Mạnh Quang Huy đẩy cửa bước , ba bạn cùng phòng đang bận rộn cũng dừng tay, mỉm chào hỏi.
"Ơ? Cậu là Hạ Sơ Kiến ? Tớ là Mạo Vịnh Quế, cô là Tang Á Đệ, còn đây là Chử Thanh Quyên, chúng tớ đều thuộc Hạm đội Tinh tế 5."
Mạo Vịnh Quế bước tới từ phía giường bên , nhiệt tình chìa tay về phía Hạ Sơ Kiến: "Chào , trông trẻ thật đấy! Chắc cũng chỉ trạc tuổi em gái tớ thôi, con bé vẫn đang học cấp ba!"
Cô nàng Mạo Vịnh Quế trông lớn tuổi lắm, cao 1m65, cắt tóc ngắn gọn gàng như con trai, đôi mắt một mí, mập, khóe mắt hằn vài nếp nhăn, làn da cũng mịn màng, qua là thường xuyên việc ngoài trời.
Tang Á Đệ mặc một bộ thường phục màu xanh đậm, tóc ngắn ngang vai, làn da màu mật ong, đôi môi đầy đặn, khi trông chân thành.
Chử Thanh Quyên là cao nhất trong ba , nhưng cũng chỉ tầm 1m7, làn da trắng nõn, khi xắn tay áo lên để lộ cánh tay gầy nhưng săn chắc, rõ ràng là thường xuyên rèn luyện thể chất.
Tang Á Đệ và Chử Thanh Quyên gì, chỉ mỉm gật đầu chào Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến tự nhiên đáp: "Chào các chị, em là Hạ Sơ Kiến thuộc Hạm đội Tinh tế 4, năm nay 18 tuổi. Vì nhà nghèo, thành tích học tập , để giảm bớt gánh nặng cho gia đình nên em đăng ký tòng quân sớm."
Mạo Vịnh Quế, Tang Á Đệ và Chử Thanh Quyên đều thoáng chút ngỡ ngàng.
Họ từng gặp ai mới gặp mặt tự nhận nghèo như .
Ba , bỗng chốc cảm thấy Hạ Sơ Kiến thật gần gũi.
Tang Á Đệ chủ động bước tới xách túi giúp Hạ Sơ Kiến, lắp bắp : "... Mệt... mệt lắm , em... em... em , để chị... chị chị... chị trải... trải giường cho."
Hạ Sơ Kiến quan sát sắc mặt, cảm thấy Tang Á Đệ dường như lắp bắp do căng thẳng, chẳng lẽ là tật bẩm sinh?
Cô như để ý, : "Chị Tang, thế thì cảm ơn chị nhiều quá! em tự trải giường ạ, cô cô em từng viện ba năm, em tự lo liệu thứ, lúc đó em mới mười bốn tuổi thôi."
Chử Thanh Quyên, nãy còn đang đ.á.n.h giá Hạ Sơ Kiến từ đầu đến chân, lập tức : "Chị nhận thời khóa biểu , Sơ Kiến, để chị gửi cho em một bản. Ký túc xá chúng lập một nhóm chat nhỏ nhé, chị thêm em , vòng tay thông minh của em là bao nhiêu?"
Trong lòng Hạ Sơ Kiến thót một cái, thầm kêu .
Cô than nghèo quen miệng, nhưng quên mất một điều: nghèo thực sự gì tiền mua quang não lượng t.ử...
Nhớ hồi cô cô còn viện, với tư cách là một thợ săn Ám Dạ, nguyện vọng lớn nhất của cô ngoài việc mong cô cô tỉnh , chính là thể sở hữu một chiếc quang não lượng t.ử...
Lúc cô cũng tinh ý nhận , cổ tay ba bạn cùng phòng đều đeo vòng tay thông minh chứ quang não lượng t.ử!
Nhìn cách ăn mặc và tình trạng làn da của họ, đa phần đều xuất giống cô, đều là bình dân ở tầng lớp thấp, khi gia cảnh còn kém hơn cả cô...
Cô đang lo lắng thì ngờ Mạnh Quang Huy sớm chuẩn chu đáo.
Ông điềm nhiên lấy một chiếc vòng tay thông minh đưa cho Hạ Sơ Kiến, : "Sơ Kiến đây vòng tay thông minh, hạm đội đề cử cô tham gia huấn luyện bay đặc biệt nên thưởng riêng cho cô một cái."
Hạ Sơ Kiến lặng lẽ nhận lấy chiếc vòng tay mới tinh, may mắn là ống tay áo của cô đủ dài để che chiếc đồng hồ dẫn truyền quang não lượng t.ử cổ tay.
Ba bạn cùng phòng thấy cô đến cả vòng tay thông minh cũng , càng thêm đồng cảm.
Mạnh Quang Huy tiếp: "Được , đưa cô đến nơi, hai tháng sẽ đón."
Hạ Sơ Kiến vội : "Thủ trưởng, để em tiễn ngài ngoài."
Cô xoay theo Mạnh Quang Huy bước khỏi ký túc xá.
Hai giữ im lặng khi xuống cầu thang.
Mãi đến khi khỏi khu nhà, bước con đường nhỏ vắng vẻ bên ngoài, Hạ Sơ Kiến mới hạ giọng hỏi: "... Vậy còn quang não lượng t.ử của thì ? Cái quan trọng đấy!"
Cô cần chương trình đặc biệt mà Hoắc Ngự Sân cài đặt để phán đoán mức độ tấn công tinh thần lực, nhằm che giấu khiếm khuyết thể cảm nhận tinh thần lực của bản .
Mạnh Quang Huy cũng khẽ đáp: "Cái là do Hoắc soái bảo đưa cho cô, thật là nãy quên khuấy mất. Nếu bạn cùng phòng hỏi vòng tay thông minh, lẽ đợi đến lúc về Tinh cầu Bắc Thần báo cáo với Hoắc soái mới nhớ ..."
Hạ Sơ Kiến giật .
Nếu chiếc vòng tay là do Hoắc Ngự Sân dặn dò, thì lẽ cài đặt sẵn chương trình nhỏ đó .
Hạ Sơ Kiến lập tức cúi đầu kích hoạt vòng tay thông minh.
Quả nhiên, cô tìm thấy tên của chương trình nhỏ đó, giống hệt tên chương trình quang não lượng t.ử của cô.
Để chắc chắn, cô vẫn dùng quang não lượng t.ử gửi tin nhắn xác nhận cho Hoắc Ngự Sân.
[Hạ Sơ Kiến]: Hoắc soái, xác nhận một chút, chiếc vòng tay thông minh mới cũng cài đặt chương trình đặc biệt ?
Hoắc Ngự Sân trả lời ngay lập tức.
[Hoắc Ngự Sân]: Ừ, cài , cách dùng giống hệt quang não lượng t.ử. Trong thời gian huấn luyện ở đây, chỉ dùng vòng tay thông minh, cất quang não lượng t.ử .
Hạ Sơ Kiến yên tâm.
[Hạ Sơ Kiến]: Rõ, thưa thủ trưởng!
Thư Sách
Cô dùng quang não lượng t.ử nhắn tin cho nhà , báo tin bình an và thông báo đổi phương thức liên lạc, đó gửi vòng tay thông minh cho họ. Tiếp theo, cô tháo đồng hồ dẫn truyền quang não khỏi cổ tay, cất túi áo trong, cuối cùng đeo vòng tay thông minh lên.
Cô dùng mạng của vòng tay thông minh gửi tin nhắn xác nhận cho nhà, dặn họ dùng để liên lạc.
Kết quả khi kiểm tra danh sách bạn bè vòng tay, cô phát hiện cái tên Hoắc Ngự Sân chễm chệ trong đó.
Hơn nữa, còn là bạn duy nhất trong danh sách hiện tại của cô.
Hạ Sơ Kiến: "..."
Khóe miệng cô giật giật, lập tức gửi tin nhắn kết bạn cho Mạnh Quang Huy.
Sau khi Mạnh Quang Huy xác nhận, ông dặn dò: "Có chuyện gì thì báo cho ngay, nhưng nơi quản lý nghiêm ngặt, thường sẽ xảy chuyện gì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-299-gai-dung-cho-ngua.html.]
Tuy nhiên, một khi xảy chuyện thì chắc chắn là chuyện lớn.
Mạnh Quang Huy cảm thấy chỉ hai tháng thôi, chắc sẽ vấn đề gì.
Anh cũng nhiều nữa.
Hạ Sơ Kiến khẽ : "Cảm ơn thủ trưởng đích đưa em đến đây, lát nữa em còn nghĩ một lý do để giải thích với các chị tại là ngài đưa em đến."
Mạnh Quang Huy : "Cô cứ bịa thoải mái, yên tâm về khả năng dối của cô. Đợt huấn luyện năm nay, Hạm đội 4 ai tham gia cả, nên cô c.h.é.m gió thế nào cũng ."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Đưa Mạnh Quang Huy khỏi phạm vi tường rào điện t.ử của ký túc xá, ông liền bảo cô về: "Ngồi tàu vũ trụ mười tám tiếng đồng hồ cũng mệt , cô về dọn dẹp ký túc xá nghỉ ngơi sớm . Ngày mai bắt đầu huấn luyện ."
Hạ Sơ Kiến đành dừng bước con đường lớn khu ký túc xá, theo bóng Mạnh Quang Huy xa.
...
Trở phòng, cô thấy giường chiếu của trải xong xuôi.
Vì gối, chăn và ga trải giường đều nhận từ kho vật tư của căn cứ nên ai cũng giống về màu sắc và kích cỡ, khác biệt chăng chỉ là chút xíu về chất lượng.
Hạ Sơ Kiến nhận hai bộ chăn và nệm lông.
Tang Á Đệ, giúp cô trải giường, lắp bắp hỏi: "Em em... em tại... tại cần đến hai... hai cái chăn?"
Hạ Sơ Kiến kiên nhẫn giải thích: "Em bảo buổi tối ở đây lạnh lắm, chắc hai cái chăn mới đủ ấm. Em là tiến hóa gen, đắp một cái sợ lạnh."
"Hả? Thật thế ? Chẳng ai với bọn chị cả! Thế thì bây giờ... Chị chỉ nhận một cái chăn..." Chử Thanh Quyên bắt đầu lo lắng.
Mạo Vịnh Quế và Tang Á Đệ cũng nhao nhao lên, họ đều là tiến hóa gen, nếu nhiệt độ ban đêm xuống thấp thật thì một cái chăn e là vấn đề.
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên, hóa cả ba bạn cùng phòng đều là tiến hóa gen!
Cô lập tức cảm thấy thiết với họ hơn hẳn.
Tất cả đều là thường, ở cùng thì quá !
Lúc Hạ Sơ Kiến lờ mờ nhận , đây chắc chắn là sự sắp xếp cố ý của Cục Đặc An.
Trong cái căn cứ huấn luyện bay mà đồn đa là tiến hóa gen cấp A , gom đủ bốn gen tiến hóa một phòng quả thực quá khó...
Chắc chỉ thủ đoạn của Cục Đặc An mới thể "gãi đúng chỗ ngứa" như .
Tuy cô tự ti tiến hóa gen, nhưng nếu sống chung phòng với họ, trong lòng cô cũng thấy lo lo.
Sợ họ tùy tiện phóng cho một phát tinh thần lực, dù chương trình bảo vệ đặc biệt thì ngày nào cũng căng não đề phòng cũng mệt.
Giờ thì ai cũng là thường, đúng là một nhà.
Hạ Sơ Kiến : "Em quen quản lý kho 7, khi chỗ ông vẫn còn hàng tồn, chúng đến đó xin thêm ba cái chăn lông nữa !"
Nghe đề nghị của Hạ Sơ Kiến, ba đồng thanh tán thành.
Bốn cô gái cùng rời khỏi ký túc xá, về phía kho 7.
Mạo Vịnh Quế : "Chị năm nay 26 tuổi, Á Đệ 27, Thanh Quyên 25, bọn chị đều còn cơ hội trở thành tiến hóa gen nữa. Sơ Kiến, em mới tròn 18, còn chút cơ hội nào ?"
"Đương nhiên là . cả, chúng chẳng đều trở thành phi công chính, còn đến đây huấn luyện !" Hạ Sơ Kiến lạc quan , "Các chị cũng là tiến hóa gen mà vẫn dựa thực lực để trở thành phi công chính, còn cử đến đây! Cho nên là tiến hóa gen thực sự quan trọng đến thế ."
Thực thì vẫn quan trọng.
đối với bốn khả năng tiến hóa gen như họ, cách mang sự an ủi và khích lệ lớn nhất.
Chử Thanh Quyên gật đầu, thản nhiên : "Ba bọn chị đều xuất bình dân, gia cảnh cũng bình thường. May mà bốn chúng ở cùng một chỗ, chứ nếu một tiểu thư quý tộc nào đây, ba bọn chị chắc chịu nổi mất."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Mạo Vịnh Quế xòa: "Thanh Quyên tính tình thẳng thắn, bộc trực quá, Sơ Kiến em đừng để bụng nhé."
Hạ Sơ Kiến đáp: "Em thích giao du với thẳng thắn, bản em cũng chẳng tâm địa gian xảo gì. Tính cách của chị Chử, em thích!"
Suốt dọc đường, Mạo Vịnh Quế là nhiều nhất, Tang Á Đệ cơ bản im lặng, Chử Thanh Quyên thỉnh thoảng mới chêm một câu.
Hạ Sơ Kiến vô cùng hài lòng với ba bạn cùng phòng .
Bốn gia cảnh tương đồng, nghề nghiệp giống , ngay cả tính cách cũng mang đậm nét bình dân phố thị mà cô quen thuộc. Ngoại trừ việc cùng hạm đội nên tình đồng chí thể sâu sắc lắm, còn thì chẳng gì để chê trách.
Họ cùng đến kho vật tư 7 nhận đồ.
Phía vẫn còn năm đang xếp hàng, cũng là học viên mới năm nay, đang xôn xao bàn tán về tân binh phá kỷ lục .