Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1402: Nhận cô cô

Cập nhật lúc: 2026-01-28 03:06:27
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quyền Dữ Huấn lúc lấy tinh thần, lập tức : "Nếu chữa khỏi, Đạm Đài Hồng Cẩn sẽ c.h.ế.t."

"Mặc dù c.h.ế.t vì bệnh gen, nhưng vì từng tiếp nhận sự điều trị của Hạ Viễn Phương, nhà bệnh nhân sẽ đổ nguyên nhân cái c.h.ế.t lên đầu bác sĩ, là chẩn đoán sai, đây chẳng chuyện lạ lẫm gì."

"Các bệnh viện lớn đều bảo hiểm liên quan, đảm bảo bác sĩ một lớp bảo vệ khi xảy sai sót y tế, hoặc tống tiền."

"Còn Hạ cô cô tự mở phòng khám việc, đoán, Hạ cô cô từng mua bảo hiểm hành nghề y tế liên quan, ?"

Câu cuối cùng, về phía Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến chỉ cảm thấy khó chịu.

Đó là cô cô của cô, một hai cứ chạy đến đây nhận cô cô thế ...

Hạ Sơ Kiến hít sâu một , tự nhủ đừng để ý những chi tiết nhỏ , tập trung mâu thuẫn chính hiện tại...

Cô cố gắng bình tĩnh , : "Phòng việc cô mở là phòng khám thực sự, xét về góc độ pháp lý thì sự cố y tế nào cả."

"Khi cô hỗ trợ sinh sản, đều cho khách hàng ký điều khoản miễn trừ trách nhiệm."

"Nếu Quyền đại thủ tịch còn nhớ, thì cái điều khoản miễn trừ trách nhiệm đó, còn nhờ luật sư của văn phòng luật sư Quyền thị giúp soạn thảo đấy."

Quyền Dữ Huấn lập tức chút hổ.

Chuyện đó... lâu lắm .

Lúc đó, đối với Hạ Sơ Kiến vẫn ... "ý đồ an phận".

Đối với chuyện của cô và gia đình cô, đương nhiên để tâm như .

Lúc đó, coi cô cùng lắm chỉ là một đối tác kinh doanh thể hợp tác.

những việc đó, đều giao cho cấp , giống như bây giờ, đều tự .

Anh ho nhẹ một tiếng, : "Lúc đó năng lực của Hạ cô cô... lợi hại như , thỏa thuận miễn trừ lúc đó vẫn còn quá chung chung."

Ý của là, nếu thực sự truy cứu, chắc tác dụng.

Hạ Sơ Kiến cứng rắn : "Vậy . Quyền đại thủ tịch, là sản phẩm của văn phòng luật sư Quyền thị các , thì chịu trách nhiệm đến cùng."

Quyền Dữ Huấn vội gật đầu : "Chuyện đó thành vấn đề, chuyện của cô cũng là chuyện của , chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."

Anh dứt lời, Hoắc Ngự Sân và Tố Bất Ngôn đều hẹn mà cùng sang.

Quyền Dữ Huấn vẫn giữ nụ tự nhiên, dường như để ý đến những gì .

Tố Bất Ngôn bĩu môi.

Hoắc Ngự Sân thu hồi tầm mắt, : "Hạ cô cô tấn công tại nhà, đó lấy danh nghĩa Hoàng đế đưa , đây hẳn là hai việc khác ."

Quyền Dữ Huấn : "Nhìn thì là hai việc, nhưng thực chất là một việc."

"Bởi vì ai cũng thể khiến Hoàng đế hạ chỉ."

Hạ Sơ Kiến nhíu mày, : "Thôi, chúng đừng vòng vo nữa, động cơ của Lợi Phụng Từ để hãy phân tích, bây giờ chỉ một câu hỏi, thế nào để cứu cô khi bà khỏi lỗ sâu?"

" một chút cũng để cô đưa đến mặt Cẩu Hoàng đế."

Lần , Hoắc Ngự Sân, Tố Bất Ngôn và Quyền Dữ Huấn dường như đều thấy ba chữ "Cẩu Hoàng đế" của Hạ Sơ Kiến.

Không ai lên tiếng đồng tình, cũng ai lên tiếng ngăn cản.

Quyền Dữ Huấn cố gắng khuyên cô: "Thực đưa đến mặt Hoàng đế, chúng cũng cần lo lắng."

"Đã mục đích cuối cùng của việc vẫn là cô, chỉ cần cô xuất hiện, cô của cô sẽ gặp nguy hiểm."

"Chúng vẫn còn thời gian, thể bàn bạc kỹ lưỡng, tìm một phương pháp giải quyết vấn đề với tổn thất nhỏ nhất."

Đây là tư duy theo thói quen của luật sư, Quyền Dữ Huấn luôn cân nhắc từ các điều kiện khác để giải pháp tối ưu.

Hạ Sơ Kiến .

Cô cao giọng : "Không ! Cô tuyệt đối thể rơi tay Cẩu Hoàng đế!"

"Dù nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nhỡ ông ngược đãi bà thì ?!"

"Cô bình thường, Cẩu Hoàng đế ngược đãi bình thường là tiền án !"

Tố Bất Ngôn tò mò hỏi: "... Hoàng đế sẽ đích ngược đãi bình thường? Không thể nào? Cùng lắm là sai thuộc hạ..."

Hạ Sơ Kiến chỉ tay : "! từng Cẩu Hoàng đế đích ngược đãi! Cái dị năng ch.ó má gì đó của ông khiến sống bằng c.h.ế.t!"

Nên là, cô "giả vờ" sống bằng c.h.ế.t, mà giả vờ cũng khá khó chịu.

Cô cô bản lĩnh che chắn đòn tấn công tinh thần lực như cô, đến lúc đó, thực sự hành hạ đến thần kinh thác loạn thì ?

Hạ Sơ Kiến hỏi Quyền Dữ Huấn: "Quyền đại thủ tịch thể đảm bảo cô khi rơi tay Cẩu Hoàng đế sẽ bất kỳ sự ngược đãi nào ? Bao gồm cả về thể xác lẫn tinh thần?"

Quyền Dữ Huấn: "..."

Anh lấy mà đảm bảo?

Anh chỉ thể suy luận, chắc chắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

những điều Hạ Sơ Kiến cũng lý.

Cô là của Hạ Viễn Phương, lo lắng những chuyện cũng là thường tình.

Quyền Dữ Huấn trầm ngâm, suy nghĩ xem cách nào để Hạ Viễn Phương thể "tại ngoại chờ xét xử".

Hoắc Ngự Sân lúc bình thản : " nhận tin... Bên phía Hoàng đế, để tìm kiếm Mê Tân Hoàng Tuyền, tháo dỡ động cơ chiến đấu cơ hình dơi của ông ."

"Bây giờ lắp nữa, ông ban thánh chỉ, điều động Hạ Sơ Kiến trở về, chuyên trách tìm Mê Tân Hoàng Tuyền cho ông ."

"Hạ cô cô, hiện tại trở thành con tin trong tay Hoàng đế."

"Hạ Sơ Kiến ngày nào tìm thấy Mê Tân Hoàng Tuyền, ông sẽ thả Hạ cô cô ngày đó."

Mấy đây đều "Mê Tân Hoàng Tuyền" là cái gì, nên Hoắc Ngự Sân thẳng .

Hạ Sơ Kiến trừng mắt: "Gì cơ?! Ông tìm Mê Tân Hoàng Tuyền, liên quan gì đến ?!"

Thư Sách

" chẳng đưa cái tìm cho ông ?!"

"Ông tự mất, liên quan gì đến ?!"

Hoắc Ngự Sân : "... Bởi vì trong một vạn năm qua, ngoài Hoàng đế khai quốc Đạm Đài Lâm, chỉ cô tìm thấy Mê Tân Hoàng Tuyền."

Tố Bất Ngôn lúc cắt ngang lời họ, kích động và phẫn nộ : "Cái gì?! Ông tháo động cơ chiến đấu cơ hình dơi ?!"

"Thứ đó thể tháo ! Đụng một cái là hỏng một cái!"

"Hoàn lắp !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1402-nhan-co-co.html.]

Hoắc Ngự Sân gật đầu: "Ừ, lắp , nên chiếc chiến đấu cơ hình dơi của Bệ hạ hỏng ."

Tố Bất Ngôn trợn tròn mắt, : "Chỉ tìm Mê Tân Hoàng Tuyền thôi mà, tháo động cơ của gì? Ông ma ám ?!"

Hoắc Ngự Sân thản nhiên : "... Họ phát hiện Mê Tân Hoàng Tuyền chui bên trong động cơ chiến đấu cơ hình dơi."

"Để lấy Mê Tân Hoàng Tuyền , nên cho tháo động cơ."

Hạ Sơ Kiến nghĩ đến việc sai khiến đám "Tiểu Tuyền Tuyền" , buồn dở dở , cảm thấy điều thừa thãi .

Nếu cô để đám Tiểu Tuyền Tuyền ngoài quậy phá, liệu ...

nghĩ tác phong hành sự của Cẩu Hoàng đế, cô cảm thấy vẫn nên chủ động xuất kích.

Ít nhất, khiến Cẩu Hoàng đế nửa năm nay hành hạ cô.

Bây giờ chuyện về phía cô, chỉ thể , sự hiểu của cô về Cẩu Hoàng đế vẫn còn quá ít.

Quả nhiên là Hoàng đế, thể gì thì .

Hạ Sơ Kiến sa sầm mặt, : "Là điều khỏi Hạm đội Tinh tế 5?"

" là quân nhân tại ngũ mà, dễ dàng như ?"

Quyền Dữ Huấn cô với vẻ đồng cảm, : "... Rất may, quân đội, vẫn thuộc về Hoàng đế."

"Cho nên, nếu Hoàng đế điều cô khỏi quân đội, quả thực chỉ cần một câu ."

Hạ Sơ Kiến: "!!!"

nhịn c.h.ử.i thề: "Đây là cái thứ quân chủ lập hiến ch.ó má gì ?! Ngay cả quân quyền cũng hạn chế, lập hiến cái rắm!"

Hoắc Ngự Sân nhịn nở nụ tán thưởng.

Giống hệt suy nghĩ của .

Quyền Dữ Huấn lúng túng.

Bởi vì hiến pháp quân chủ lập hiến năm xưa là do tổ tiên Quyền thị của soạn thảo...

Tố Bất Ngôn dứt khoát vỗ tay: "Nói lắm!"

"Ở nhà cũng với lão già nhà như !"

Lão già mà ông , ai khác, chính là Đại tế tư của Đế quốc Tố Yến Hành.

Hoắc Ngự Sân : "... Rồi nữa?"

Tố Bất Ngôn hậm hực : "Rồi lão già nhà đ.á.n.h cho một trận..."

Hạ Sơ Kiến nhếch mép, : "Bên phía đơn vị , bây giờ chắc chứ?"

Để tạo vỏ bọc cô đang hành động trong vùng tinh vực Trùng tộc chiếm đóng, Thất Lộc can thiệp quang não lượng t.ử của cô, khiến Tinh võng bên thể theo dõi vị trí của cô.

Đồng thời, cũng chặn một tin nhắn mạng.

Ví dụ như tin nhắn từ Hạm đội Tinh tế 5, dù quang não lượng t.ử của cô nhận , cũng sẽ hiển thị chậm trễ.

Diễn thì diễn cho trót.

Cho nên, cô vẫn rõ bên đó thế nào, cũng dám gửi tin nhắn cho bên đó.

Hoắc Ngự Sân : "Tin tức gửi đến Hạm đội Tinh tế 5, hạm đội của cô trinh sát vùng tinh vực Trùng tộc chiếm đóng, nên tạm thời mất liên lạc."

"Bên đó khi cô trở về sẽ đến Đế đô Bắc Thần Tinh báo danh."

Hạ Sơ Kiến kinh hãi: "... Hạm đội Tinh tế 5 là đồng ý cho điều chuyển ?!"

"Cũng hỏi ý kiến ?!"

Cô vạn ngờ, chỉ trong mấy tiếng đồng hồ, quân tịch của cô thể còn ở Hạm đội Tinh tế 5 nữa!

Cô mới lên đến Thượng úy, mới thống lĩnh một phần tám túng đội, cô còn tiền đồ rộng mở mà!

Hoắc Ngự Sân thản nhiên : "Đây là quân đội, ý kiến cá nhân của cô quan trọng."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Tuy nhiên, bây giờ hóa quân đội vẫn chịu sự thống lĩnh trực tiếp của hoàng quyền, cô chút chán nản.

Lên đến Nguyên soái thì chứ?

Chẳng vẫn bán mạng cho Cẩu Hoàng đế!

thà thế còn hơn điều trực tiếp đến bên cạnh Cẩu Hoàng đế bán mạng!

Hạ Sơ Kiến càng nghĩ càng giận, : " điều , các cách nào khiến Cẩu Hoàng đế thu hồi thánh chỉ ?"

Quyền Dữ Huấn và Hoắc Ngự Sân , nhanh ch.óng dời mắt .

Quyền Dữ Huấn : "Nếu là lý do khác, thể giúp cô thử xem, nhưng nếu là vì Mê Tân Hoàng Tuyền... thì chỉ thể xem Tổng thanh tra Hoắc cách nào ."

Hoắc Ngự Sân : " cũng cùng ý kiến, nếu là lý do khác, thể xoay chuyển, nhưng bây giờ là vì Mê Tân Hoàng Tuyền."

"Hoàng đế nhận định chỉ cô mới tìm Mê Tân Hoàng Tuyền, cho nên kiếp , hoặc là cô tìm Mê Tân Hoàng Tuyền cho Hoàng đế, hoặc là cô mãi mãi đường tìm Mê Tân Hoàng Tuyền."

Tố Bất Ngôn đồng cảm : "Lúc đầu nên mang Mê Tân Hoàng Tuyền về!"

"Thấy , rước họa đấy?!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...