Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1197: Thiện ý muộn màng cũng là thiện ý
Cập nhật lúc: 2026-01-25 02:28:27
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên, lâu khi Hạ Sơ Kiến và Mạnh Quang Huy cổng trường, Hạ Sơ Kiến nhận tin nhắn từ Tông Nhược Ninh.
[Tông Nhược Ninh]: Hạ Sơ Kiến, về thì đến văn phòng một chuyến ngay.
Hạ Sơ Kiến thắc mắc, đây là gì?
Đọc thông báo đuổi học trực tiếp ?
Cũng may gửi tin nhắn là Tông Nhược Ninh.
Nếu là bất kỳ giáo viên nào khác, cô sẽ coi như thấy.
Hạ Sơ Kiến trả lời Tông Nhược Ninh.
[Hạ Sơ Kiến]: Chuyên viên Tông, em về trường. Em cả , em đến thu dọn đồ đạc. Em ngay đây ạ.
Tông Nhược Ninh đang ở trong văn phòng chuyên viên chính trị, chuyện với bốn vị phó hiệu trưởng thường trực và Yến Húc - chủ nhiệm văn phòng tuyển sinh.
Nhìn thấy tin nhắn trả lời của Hạ Sơ Kiến, khóe miệng Tông Nhược Ninh kìm giật giật.
Anh vội trả lời.
[Tông Nhược Ninh]: Đừng nghĩ lung tung, là chuyện , mau đến đây.
Hạ Sơ Kiến tinh thần phấn chấn, với Mạnh Quang Huy: "Lãnh đạo, Chuyên viên Tông bảo em đến văn phòng , là chuyện !"
Mạnh Quang Huy cũng phấn chấn lên, : "Cùng ."
Hai nhanh đến văn phòng của Tông Nhược Ninh.
Nhìn thấy những trong văn phòng, linh cảm chẳng lành trong lòng Hạ Sơ Kiến trỗi dậy.
Lẽ nào thật sự quyết định đuổi học ngay mặt?
Đây cũng là chuyện ?
Hạ Sơ Kiến khó hiểu về phía Tông Nhược Ninh.
Tông Nhược Ninh bình tĩnh : "Sinh viên Hạ Sơ Kiến, hôm nay lãnh đạo nhà trường mặt ở đây, chủ yếu là để xin em."
Hạ Sơ Kiến: "..."
Xin cái gì?
Vì theo mệnh lệnh của Hoàng đế đuổi học cô nên xin ?
Hạ Sơ Kiến mặt cảm xúc, thản nhiên : "Các vị khách khí , em đây ý của các thầy, các thầy cần xin ."
Các vị lãnh đạo nhà trường trong phòng , nhất thời hiểu cô đang gì.
Vẫn là Yến Húc đoán đôi chút, thăm dò : "Hóa sinh viên Hạ ?"
"Vậy chúng cũng cần úp mở nữa."
"Chuyên viên Tông, ngài ."
Tông Nhược Ninh gật đầu : "Sinh viên Hạ, chuyện là thế ."
"Vì tất cả các môn học của em, bất kể là môn bắt buộc tự chọn, đều thành trong kỳ nghỉ hè, hơn nữa thành tích xuất sắc."
"Theo quy định của nhà trường và luật pháp Đế quốc Bắc Thần, em lẽ nghiệp kỳ nghỉ hè ."
"Đây là sơ suất của nhà trường, kịp cấp bằng nghiệp và bằng học vị cho em."
Nói , liếc bốn vị phó hiệu trưởng thường trực, : "Chúng nợ em một buổi lễ nghiệp."
"May mà vẫn còn kịp."
Phó hiệu trưởng thường trực phụ trách hậu cần lấy một bộ áo choàng cử nhân, khoác lên Hạ Sơ Kiến.
Phó hiệu trưởng thường trực phụ trách giảng dạy vươn tay, gạt tua rua mũ cử nhân của Hạ Sơ Kiến sang một bên.
Sau đó tất cả cùng vỗ tay.
Giống hệt như một buổi lễ nghiệp chính thức.
Ngay cả Mạnh Quang Huy cũng đến hào hứng, nhớ buổi lễ nghiệp của .
Trong khoảnh khắc đó, Hạ Sơ Kiến cũng hiểu tâm ý của họ, trong lòng mềm mại, cảm thấy vô cùng ấm áp.
Phó hiệu trưởng thường trực phụ trách giảng dạy lấy hai tấm bằng, trịnh trọng : "Sinh viên Hạ, em là một học viên thiên tài. Thành tích của em đều thấy rõ."
"Bất kể là điểm thi đại học điểm đại học, đều đầu danh sách, bỏ xa các bạn khác."
"Có sinh viên như em là niềm tự hào của trường chúng !"
Thư Sách
"Đây là bằng nghiệp và bằng học vị của em, lãnh đạo nhà trường đóng dấu, đăng ký tại Bộ Giáo d.ụ.c thuộc Nội các, là văn bằng quốc gia chính thức công nhận."
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc nên lời.
Cô ngơ ngác các vị lãnh đạo nhà trường trong phòng, họ mạo hiểm lớn đến mức nào mới dám bằng mặt bằng lòng với mệnh lệnh của Hoàng đế.
họ lòng , cô thể liên lụy họ.
Hạ Sơ Kiến lắc đầu, : "Tâm ý của các thầy, em xin nhận."
"Em Hoàng đế tước bỏ học tịch của em."
"Thậm chí cả quân hàm của em, chỉ giữ quân tịch, là em tiền tuyến lính thủy đ.á.n.h bộ gian."
"Các thầy cần ."
"Em lấy cái bằng cũng chẳng tác dụng gì."
"Có lẽ nhanh thôi, em sẽ c.h.ế.t chiến trường tiền tuyến Thiếu Phủ Tinh."
"Em chỉ hy vọng một ngày, các thầy thể giúp khôi phục học tịch của em..."
Lời của Hạ Sơ Kiến khiến chủ nhiệm văn phòng tuyển sinh Yến Húc suýt rơi nước mắt.
Ông cố kìm nén nước mắt, : "Hạ Sơ Kiến, em nghĩ nhiều ."
"Chúng hề chống mệnh lệnh của Hoàng đế."
Tông Nhược Ninh cũng : "Chúng nghiên cứu kỹ ý chỉ của Hoàng đế và luật pháp liên quan."
"Em quả thực đạt tiêu chuẩn nghiệp kỳ nghỉ hè."
"Bằng nghiệp và bằng học vị , lẽ cấp kỳ nghỉ hè."
"Cho nên bất kể tước bỏ học tịch của em , tấm bằng nghiệp và học vị là thứ chúng nợ em, nhất định cấp cho em."
"Hơn nữa, Hoàng đế cũng tước bỏ bằng nghiệp và bằng học vị của em."
"Cho nên học tịch của em chúng cách nào, nhưng bằng nghiệp và bằng học vị của em thì vẫn cấp cho em."
Mặc dù đều , học tịch thì tấm bằng nghiệp và bằng học vị đều là vô giá trị, bất kỳ tác dụng nào.
còn hơn .
Hạ Sơ Kiến lúc mới hiểu , nhóm vắt óc suy nghĩ để giúp cô lách luật...
Cho dù cái lỗ hổng chỉ là "tai điếc" - để cảnh mà thôi.
khiến lòng cô ấm áp, cũng còn cảm thấy uất ức như nữa.
Cô cúi chào trong phòng, : "Cảm ơn các vị lãnh đạo nghĩ cho em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1197-thien-y-muon-mang-cung-la-thien-y.html.]
"Tấm bằng nghiệp và bằng học vị , em sẽ trân trọng giữ gìn, sẽ để khác ."
Thực dù thì lãnh đạo nhà trường cũng chẳng cả.
truyền đến tai Hoàng đế, họ khó tránh khỏi khiển trách.
Hạ Sơ Kiến cũng là hiểu chuyện, sẽ gây phiền phức cho khác.
Mấy vị lãnh đạo nhà trường tuy sợ phiền phức như , nhưng thấy học trò suy nghĩ cho , trong lòng vẫn cảm động.
Hạ Sơ Kiến cúi chào họ một nữa, : "Đã như , em xin nhận ạ."
"Thực , tấm bằng nghiệp và bằng học vị đối với em vẫn quan trọng."
Ít nhất, thể khiến cô cô còn lải nhải bên tai cô nữa...
Nếu cô thực sự lấy bằng nghiệp và bằng học vị mà đuổi học, cô cô chắc chắn sẽ bắt cô đăng ký thi đại học ngay lập tức?
mà, cô còn học tịch nữa !
Cho nên thể tiếp tục tham gia thi đại học, của cô.
Lúc đó cô cô e rằng sẽ mắng tên cẩu hoàng đế xối xả mất?
Tất nhiên, với điều kiện là cô cô dám mắng mặt tên cẩu hoàng đế.
Nghĩ thôi cũng thấy thể nào.
Hạ Sơ Kiến cầm bằng nghiệp và bằng học vị, lưng lập tức thẳng lên.
Cô : "Vừa đều ở đây, em sẽ chào tạm biệt từng nữa."
"Em tuy chỉ ở trường một năm, nhưng quả thực đó là quãng thời gian tươi nhất trong đời em."
"Em sẽ nhớ mãi những ngày tháng ở trường quân sự, trong cuộc đời , em nhất định sẽ mất mặt trường quân sự!"
Mấy vị phó hiệu trưởng thường trực bước lên, lượt bắt tay cô, vài lời khích lệ.
Chủ nhiệm văn phòng tuyển sinh Yến Húc cảm thán : "Sinh viên Hạ ở trường chúng thời gian thực sự quá ngắn..."
"Nếu thể ở đủ bốn năm, thể phá vỡ nhiều kỷ lục hơn! Tạo vinh quang lớn hơn!"
Hạ Sơ Kiến : "Đại học Quân sự Đệ Nhất Đế quốc nhân tài đông đúc, sẽ tuyển những sinh viên giỏi hơn, em chỉ một chút chuyện nhỏ bé đáng kể mà thôi."
Tông Nhược Ninh: "..."
Cô bé , lời khách sáo trơn tru thế, thật đáng tiếc.
Anh mỉm : "Sinh viên Hạ đừng tự coi nhẹ ."
"Lần em tiền tuyến, nhất định nhớ bảo vệ bản cho ."
"Bây giờ lúc để em lập công dựng nghiệp, thể sống sót trở về chính là thắng lợi lớn nhất."
Hạ Sơ Kiến cảm kích gật đầu với : "Em nhớ ạ, cảm ơn Chuyên viên Tông!"
...
Rời khỏi văn phòng của Tông Nhược Ninh, Hạ Sơ Kiến trở về ký túc xá của .
Cô cũng mua khá nhiều đồ nội thất ở đây, còn trữ một ít nguyên liệu nấu ăn, là thực sự nghiêm túc định ở đây bốn năm.
Không ngờ mới một năm buộc rời .
Cô hít sâu một , : "Lãnh đạo, đồ nội thất em để cho trường."
"Em chỉ mang theo quần áo và nguyên liệu nấu ăn của thôi."
Mạnh Quang Huy gật đầu: "Để giúp cô thu dọn."
Hạ Sơ Kiến định "để em ", nhưng thấy Mạnh Quang Huy bắt tay việc, thu dọn nhanh hơn cô nhiều, còn gọn gàng ngăn nắp.
Ngay cả việc đóng gói hành lý cũng hơn cả cô và cô cô cộng .
Hạ Sơ Kiến tò mò, nhịn hỏi: "Lãnh đạo, giỏi sắp xếp đồ đạc thế?"
Mạnh Quang Huy đắc ý : "Cái gọi là sắp xếp đồ đạc? Cái gọi là chỉnh lý nội vụ!"
"Đợi cô quân đội, tự nhiên sẽ thôi!"
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô dám cam đoan điều đó.
Rất nhanh, Mạnh Quang Huy đóng gói cho cô hai vali hành lý lớn, cô chỉ đeo một cái ba lô, cùng Mạnh Quang Huy khỏi cửa.
Lúc mới sáu giờ sáng.
Sinh viên trong trường mới ngủ dậy.
Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng cùng Mạnh Quang Huy rời .
Cô chào hỏi bạn học.
Giải thích mệt lắm, họ chắc cũng sẽ sớm thôi.
Hai khỏi trường, vẫn phi cơ của trường, trở về khu biệt thự nơi Hạ Sơ Kiến ở.
Mạnh Quang Huy đưa cô trong, bảo robot việc nhà Bắc Giáp Nhất lấy cho chai nước, mới nhớ gì đó, hỏi: "Con ch.ó đen lớn nhà cô ?"
" nhớ là nó về Bắc Thần Tinh."
Hạ Sơ Kiến thản nhiên : "... C.h.ế.t ."
Mạnh Quang Huy: "..."
"C.h.ế.t thế nào?"
Hạ Sơ Kiến : "Bị một tên huấn luyện ch.ó trướng Đạm Đài Tĩnh đầu độc c.h.ế.t."
Hạ Sơ Kiến luôn cảm thấy chỉ Đạm Đài Tĩnh mới nhân tài kỹ thuật như , lừa Đại Hắc Cẩu ngoài.
Tất nhiên, cũng thể thực sự là quen của Đại Hắc Cẩu.
Hạ Sơ Kiến nghĩ nghĩ , đều nghĩ ngoài nhà cô, Đại Hắc Cẩu còn thiết với ai.
Mạnh Quang Huy: "..."
Anh ngượng ngùng : "Người cũng quá độc ác, ngay cả một con ch.ó cũng tha."
Hạ Sơ Kiến bình tĩnh đáp: "Không gì, đối với ch.ó nhà cô , cũng sẽ tha."
Mạnh Quang Huy vội : "Hạ Sơ Kiến, cô đừng bừa nữa... Lần suýt chút nữa là cô thoát !"
Hạ Sơ Kiến : " là nguy hiểm, suýt chút nữa thì cá c.h.ế.t lưới rách ."
Mạnh Quang Huy: "..."
Lời của cấp lúc nào cũng khiến bất ngờ.
Anh uống nước xong, dặn dò vài câu, dậy cáo từ: "Hoắc soái sắp Nam Thập Tự Tinh, và Thiện Hành chịu trách nhiệm điều phối ở giữa."
"Sau chắc thể trả lời cô kịp thời."
Hạ Sơ Kiến : " sẽ gửi tin nhắn cho các nữa ."
" bây giờ còn là thành viên Cục Đặc An nữa ."
" chỉ là một lính thủy đ.á.n.h bộ gian bình thường thôi."