Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1115: Nhân Sinh Chi Mỹ, Cùng Lắm Cũng Chỉ Như Thế Này Thôi

Cập nhật lúc: 2026-01-24 03:01:45
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên, sữa bò một sừng là món dễ mua.

Hoắc Ngự Sân thản nhiên đáp: "Có."

Vừa , liếc về phía nhà bếp: "Bánh bao thịt và bánh nướng xốp đang ở trong bếp."

Hắn về phía phòng khách, tay nhanh ch.óng thao tác Tinh Võng để đặt hàng.

Hạ Sơ Kiến tinh ý, lập tức bước tới cùng Chu Tước đỡ Xa Trúc Nhân về phía phòng ăn.

Xa Trúc Nhân nắm lấy tay cô, nghiêng đầu ngắm nghía Hạ Sơ Kiến mãi chán, càng càng thấy ưng ý.

với Chu Tước: "Chu Tước , từng thấy cô bé nào xinh như thế ! Thằng Ngự Sân nhà ở khoản đúng là giống , thẩm mỹ !"

Hạ Sơ Kiến vô cùng ngượng ngùng. Cô tuy tự tin ngút trời nhưng cũng . Khen cô thương pháp vô địch thiên hạ thì cô nhận ngay cần khách sáo. khen cô xinh mỹ miều thì đúng là trái với lương tâm.

Hạ Sơ Kiến Xa Trúc Nhân ảo tưởng, thẳng: "Bác gái quá khen , cháu chỉ cái thôi chứ chuyện xinh ."

Xa Trúc Nhân nghiêm túc: "Bác thực lòng thấy cháu , khách sáo, càng tâng bốc. Sơ Kiến, chẳng lẽ cháu thấy ?"

Hạ Sơ Kiến chỉ vết bớt thái dương: "Có cái thì tính là ạ. Cháu là tự an ủi bản lắm ."

Xa Trúc Nhân : "Cháu bé , tự ti quá đấy. Bác là kén chọn, hiếm khi khen ai. vết bớt của cháu, bác thấy ưng ý. Cháu xem đường cong , hình dáng , tựa như một đóa hoa Bỉ Ngạn độc nhất vô nhị! Không ngại cho cháu , trong các loại trái cây, bác thích nhất quả Hoàng Kim. Còn trong các loài hoa, bác yêu nhất hoa Bỉ Ngạn. Nếu cháu vết bớt , bác chẳng thấy cháu , thật đấy."

Chu Tước bên cạnh cũng vết bớt của Hạ Sơ Kiến một lúc, gật đầu tán thành: "Quả thật, hiểu vết bớt thấy tả xiết. Sơ Kiến, cháu thực sự . Chính vết bớt mang cho cháu vẻ khác biệt so với những kẻ son phấn tầm thường."

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, thầm nghĩ hai nên khám mắt gấp. Đây là loại thẩm mỹ gì trời?!

cô cũng tranh cãi thêm. Cô cô dạy, trưởng bối là nhất, cãi thắng cũng chẳng gì.

Hạ Sơ Kiến khéo léo chuyển chủ đề: "Bác gái, cô Chu Tước, đây là bánh bao thịt và bánh nướng xốp. Hai nếm thử xem."

Cô bày hai món ăn đĩa, đặt lên bàn ăn. Xa Trúc Nhân và Chu Tước lập tức thu hút, bắt đầu tập trung thưởng thức bữa sáng.

Chẳng bao lâu , sữa bò một sừng Hoắc Ngự Sân đặt mua giao tới. Hắn mua hẳn hai thùng lớn, mỗi thùng 50 chai, tống chiếc tủ lạnh side-by-side khổng lồ.

Hắn đặt ba chai sữa lên bàn ăn, sang hỏi Hạ Sơ Kiến uống nước ép gì.

Hạ Sơ Kiến hỏi: "Có nước ép quả Hoàng Kim ?"

Xa Trúc Nhân nhanh nhảu: "Cái thì ! Nước ép Hoàng Kim nhà bác bao đủ!"

Nói , Hoắc Ngự Sân mang một bình lớn, rót cho mỗi một ly.

Hạ Sơ Kiến uống thử một ngụm, mắt sáng rực lên, tấm tắc khen: "Nước ép tầm thường chút nào! Không loại bán đại thị trường đúng ạ?"

Xa Trúc Nhân đắc ý: "Quả nhiên tinh mắt. Đây là nước ép từ quả Hoàng Kim nhà trồng đấy. Loại quả á, bình thường bán . Nếu cháu thích thì mang một thùng về nhé."

Hạ Sơ Kiến tò mò: "Nhà bác còn trồng cả quả Hoàng Kim ạ?"

Xa Trúc Nhân tủm tỉm bịa chuyện: " , nhà bác mấy bà con ở quê, họ trồng nhiều lắm. Năm nào cũng gửi biếu nhiều."

Nói , bà sai robot giúp việc xách một giỏ quả Hoàng Kim cho Hạ Sơ Kiến xem.

Nhìn kích thước của những quả Hoàng Kim đó, Hạ Sơ Kiến thuyết phục. Hèn gì nước ép ngon hơn cả nhà cô ! To ngang ngửa mấy quả "siêu to khổng lồ" mà Tiểu Cửu Tương thúc chín ở Lục Mang Tinh!

Hạ Sơ Kiến cũng khách sáo, hào sảng : "Cảm ơn bác gái, cứ từ từ ăn, cháu thịt kho tàu đây."

Cô đảo mắt quanh bếp hỏi Hoắc Ngự Sân: "Nhà tạp dề ?"

Xa Trúc Nhân vội đáp: "Có , ở trong phòng bác."

hiệu cho Chu Tước lấy. Chu Tước biến mất trong nháy mắt xuất hiện trở với vài chiếc tạp dề tay. Tất cả đều và thời trang.

Xa Trúc Nhân chọn một chiếc tạp dề họa tiết gốm sứ thanh hoa, : "Sơ Kiến, cháu mặc cái chắc chắn sẽ ."

Hạ Sơ Kiến kén chọn: "Nấu ăn thôi mà, vặn là ạ."

Nói cô mặc tạp dề , bắt đầu công việc.

Xa Trúc Nhân và Chu Tước ăn say sưa ngắm Hạ Sơ Kiến nấu nướng. Hoắc Ngự Sân khoanh tay cạnh , ánh mắt dán c.h.ặ.t Hạ Sơ Kiến rời.

Xa Trúc Nhân Hạ Sơ Kiến một lát, sang con trai, c.ắ.n một miếng bánh bao thơm ngon, nhấp một ngụm sữa bò ngọt lành, cảm thấy nhân sinh chi mỹ, cùng lắm cũng chỉ đến thế thôi.

cuộc vui nào cũng đến lúc tàn.

Nửa giờ , một bát thịt heo rừng kho tàu thơm nức mũi thành. Trước khi bắc nồi, Hạ Sơ Kiến rắc thêm lá Không Tang vò nát và hành lá thái nhỏ lên những miếng thịt hồng hào, núng nính.

Xa Trúc Nhân ngẩng đầu kinh ngạc. Chỉ ngửi mùi thôi thấy quá đáng .

Khi bà nếm thử miếng thịt kho tàu cỡ quân cờ mạt chược, mềm tan trong miệng và đậm đà hương vị, cả bà cứng đờ vì sung sướng. Trên đời thứ ngon đến thế ?!

Mọi sự chú ý của bà đều món thịt kho tàu chiếm trọn. Đến mức Hạ Sơ Kiến rời lúc nào bà cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1115-nhan-sinh-chi-my-cung-lam-cung-chi-nhu-the-nay-thoi.html.]

Khi Hoắc Ngự Sân tiễn Hạ Sơ Kiến xong , bàn chỉ còn bát nước thịt trống trơn.

Khóe mắt giật giật: "Mẹ, mới buổi sáng, vết thương của còn lành hẳn, ăn đồ nhiều dầu mỡ thế ?"

Xa Trúc Nhân phẩy tay: "Không , ăn bữa no ba ngày luôn chứ."

dậy, vài bước trong phòng ăn, reo lên: "Mẹ thấy khỏe hơn nhiều ! Người nhẹ nhõm hẳn, cần gậy chống cũng ! Con xem! Cho nên là vẫn ăn no mới ! Ngủ khoang điều trị thôi đủ, còn ăn cơm nữa! Ngự Sân, thể mời cô bé họ Hạ đến nấu thêm vài món cho ? Mẹ thể trả tiền! Tay nghề của con bé chấp hết đầu bếp của cả cái Đế quốc cộng ! Mẹ trả giá cao cũng !"

Hoắc Ngự Sân dứt khoát từ chối: "Không , cô đầu bếp."

Xa Trúc Nhân thất vọng mặt.

Tuy nhiên, Hoắc Ngự Sân thêm: "Nếu cô rảnh rỗi và tự nguyện, thể nhờ cô giúp một hai bữa d.ư.ợ.c thiện, miễn là trả mức thù lao cô ..."

Xa Trúc Nhân lập tức vui vẻ trở : "Thế thì quá! Thịt kho tàu, thịt thủ heo gì đó đối với chính là d.ư.ợ.c thiện nhất! Còn thù lao, sẽ trả bằng vàng thỏi!"

Hoắc Ngự Sân: "......"

...

Hạ Sơ Kiến lái chiếc chiến cơ Dơi tư nhân của Hoắc Ngự Sân, thực hiện bước nhảy gian và chỉ mất 15 phút để về đến nhà ở Quy Viễn Tinh.

Nhà cô cũng kho chứa phi hành khí. tính đến việc nhà sẽ hai chiếc, cô định nhờ Bách Lí Tín mở rộng thêm kho chứa. Việc để khi cô học tính, giao cho thím Trần giám sát là .

Hạ Sơ Kiến nhắn tin cho Bách Lí Tín ngay trong đêm để chốt việc mở rộng kho chứa, đó chào tạm biệt . Cô bay đến trường quân đội ở Bắc Thần Tinh ngay trong đêm nay, nếu sẽ muộn.

Nếu nhờ Hoắc Ngự Sân cho mượn chiến cơ khả năng nhảy gian, lẽ lên tàu vũ trụ từ tối nay .

Cô đến gặp Hạ Viễn Phương : "Cô cô, Hoắc soái bụng cho con mượn phương tiện thể nhảy gian, con về trường ngay đây."

Hạ Viễn Phương ngẩng đầu lên, đáp: "Ừ, đường cẩn thận, đến nơi nhớ gọi video về."

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Cô cô cũng giữ gìn sức khỏe nhé, việc gì nhất định báo cho con. Giờ con phương tiện , bay về nhà cũng chỉ mất 15-20 phút thôi."

Lúc Hạ Viễn Phương mới ngẩng đầu cô, trầm ngâm một lát : "Hoắc soái đối xử với con thật đấy."

Hạ Sơ Kiến hớn hở: " , con cũng thấy thế! Món nợ ân tình con sẽ trả."

Hạ Viễn Phương: "......"

gì thêm, chỉ : "Con tự liệu mà , cả nhà đều ủng hộ con."

Hạ Sơ Kiến thấy lời lạ nhưng cũng để tâm, cô tìm thím Trần, Oanh Oanh và Tam Tông để chào tạm biệt.

Sau đó là đến lượt Tứ Hỉ, A Vật, A Uyên, Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương.

Tam Tông và Tứ Hỉ theo thông lệ tặng cô lá Huyết Kỳ Lân và lá cây Không Tang. Không hiểu Tứ Hỉ hào phóng tặng hẳn 5 lá Không Tang, trong khi chỉ cho 2-3 lá! Hạ Sơ Kiến chột vì một cây Không Tang sắp vặt trụi lủi ...

Chó A Vật và chim A Uyên nhao nhao đòi theo. Ngũ Phúc thì sờ soạng khắp cô một lượt mới chịu ngủ tiếp. Tiểu Cửu Tương rưng rưng nước mắt cũng bám càng.

Hạ Sơ Kiến dám mang theo ba vị "đại thần" đến trường. Cô kiên nhẫn dỗ dành: "Các em ở nhà giúp chị bảo vệ gia đình chứ. Nếu kẻ hại nhà , A Vật và A Uyên đừng manh động, tìm ngay Lục Thuận bảo nó nhắn tin cho chị, chị sẽ bay về ngay lập tức!"

A Vật và A Uyên theo, đành ủy khuất gật đầu.

Tiểu Cửu Tương lí nhí: "A tỷ, nếu chị gặp nguy hiểm thì cứ ném mấy cái 'Tiểu Tuyền Tuyền' nhé..."

Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Em cũng 'Tiểu Tuyền Tuyền' ?"

Tiểu Cửu Tương tự hào: "Bọn chúng là lớp vỏ của em mà, chúng gì em đều hết!"

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên. Chẳng lẽ trận chiến giữa cô và Hoắc Ngự Sân với cái bóng của Bố Lao Đức ở Đông Thiên Nguyên Thần Quốc, Tiểu Cửu Tương cũng rõ? Thế thì bá đạo quá !

kìm tò mò hỏi: "Sao em ? Em những gì?"

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...