Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1003: Tôi tự có chừng mực

Cập nhật lúc: 2026-01-22 02:13:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , Hạ Sơ Kiến ở trong phòng y tế, bác sĩ Lận – chủ nhiệm y sư trình độ kỹ thuật cao nhất của bệnh viện trường học – trực tiếp kiểm tra.

Tông Nhược Ninh bên cạnh quan sát, còn Yến Húc đợi ở ngoài cửa.

Ba vị phó hiệu trưởng thường trực và trưởng khối năm nhất vẫn đang họp trong phòng họp nhỏ, chờ đợi tin tức từ phía Hoàng thất.

Bác sĩ Lận dữ liệu kiểm tra xong, vẫn còn sợ hãi với Tông Nhược Ninh: "Tông chuyên viên, vết thương của trò Hạ quả thực nhẹ."

"Tia vũ trụ gây những tổn thương thể đảo ngược cho xương cốt của cô bé, não bộ cũng thể ảnh hưởng, ngài xem, tóc cô bé rụng nghiêm trọng."

Tông Nhược Ninh thắt tim , nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh hỏi: "Có trị ?"

Bác sĩ Lận do dự một chút nhỏ: "Loại thương thế , nếu là đối với tiến hóa gen thì chẳng là vấn đề gì."

" điều tệ nhất là, cô bé là thường. Thương thế kiểu đối với thường mà , đồng nghĩa với việc còn tương lai."

Tông Nhược Ninh nhíu mày: "Ý bà là ?"

Bác sĩ Lận đáp: "Ý là, cô bé thể sống thọ. Sống tối đa đến ba mươi tuổi, và cũng khả năng tham gia các hoạt động quân sự nữa..."

Đây là c.h.ặ.t đứt tiền đồ của Hạ Sơ Kiến!

Tông Nhược Ninh nheo mắt, bác sĩ Lận : "Bà thể ký giấy cam đoan, chứng minh Hạ Sơ Kiến chắc chắn sống quá ba mươi tuổi? Và thể tham gia bất kỳ hoạt động quân sự nào ?"

Là sinh viên trường quân đội, đều nhập ngũ.

Nếu ngay cả hoạt động quân sự cũng thể tham gia, thì còn tiền đồ gì nữa?

Tông Nhược Ninh luôn cảm thấy, tình trạng của Hạ Sơ Kiến lẽ tồi tệ đến mức đó.

Khóe miệng bác sĩ Lận giật giật, : "Ngài đang khó , thể ký loại giấy cam đoan đó chứ?"

Mặc dù dữ liệu từ khoang y tế hiển thị tình trạng cơ thể của Hạ Sơ Kiến là như .

Kết quả bà là do suy đoán từ tình trạng đó mà .

khoang y tế dù lợi hại đến thì cũng chỉ là suy đoán, bà đời nào dám ký giấy cam đoan.

Tông Nhược Ninh sa sầm mặt, từng chữ một: "Đã thể ký cam đoan, thì đừng ăn hàm hồ."

Bác sĩ Lận sắc mặt của Tông Nhược Ninh dọa sợ, sững sờ một chút mới : "Tông chuyên viên, nhưng đây là dữ liệu của khoang y tế..."

Tông Nhược Ninh : "Bà dám đảm bảo dữ liệu của khoang y tế là chính xác tuyệt đối ?"

"Hơn nữa bà chịu ảnh hưởng của tia vũ trụ, trị bức xạ rốt cuộc là bao nhiêu?"

"Nói về tổn thương do bức xạ mà trị bức xạ, chính là chuyện giật gân, hù dọa khác!"

Bác sĩ Lận Tông Nhược Ninh cho rụt cổ , ngượng ngùng đáp: "Trị bức xạ vẫn đang trong quá trình đo đạc..."

Tông Nhược Ninh lạnh lùng : "Vậy thì đợi trị bức xạ kết quả hãy ."

Bác sĩ Lận im bặt.

Một lúc , kết quả đo trị bức xạ .

Vừa thấy trị , bác sĩ Lận lập tức hổ, lí nhí : "Vẫn là Tông chuyên viên tầm xa."

"Chút trị bức xạ , dù là đối với thường cũng sẽ gây tổn thương chí mạng."

Tông Nhược Ninh thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng vẫn trầm mặt hỏi: "Vậy thể chữa khỏi ?"

Bác sĩ Lận cung kính đáp: "Dùng khoang y tế cấp cao nhất chức năng loại bỏ tổn thương bức xạ là thể chữa khỏi."

" trường chúng loại khoang y tế ."

Tông Nhược Ninh chợt nhớ đến chiếc khoang y tế phi hành khí riêng của , đó chính là khoang y tế cấp cao nhất!

Anh model của chiếc khoang y tế đó cho bác sĩ Lận xem và hỏi: "... Loại khoang y tế model thể loại bỏ tổn thương bức xạ ?"

Bác sĩ Lận xem qua, gật đầu : "Có thể, loại khoang y tế cả Đế quốc Bắc Thần cũng mấy chiếc."

" nếu dùng loại để điều trị thì giá cả là trời đấy!"

Tông Nhược Ninh thản nhiên : "Hạ Sơ Kiến thương trong quá trình hoạt động của nhà trường, chẳng lẽ nhà trường chi trả viện phí ?"

Bác sĩ Lận: "..."

Thương thế bình thường thì , nhưng loại thương thế , ít nhất trong khoang y tế cấp cao nhất một tháng!

Thư Sách

Đó là con thiên văn!

Viện phí đắt đỏ như !

mím môi, nhỏ: "... Cô bé cần trong khoang y tế một tháng, mỗi ngày điều trị ít nhất tám tiếng, về mặt... giá cả... thì hạn mức bảo hiểm y tế của nhà trường... thật sự cao đến thế..."

Tông Nhược Ninh lạnh một tiếng: " sẽ chuyện với Hiệu trưởng."

Thực cũng thể chữa trị miễn phí cho Hạ Sơ Kiến.

hiện tại rõ ràng là vấn đề của nhà trường, thể đẩy chuyện lên đầu học sinh?

Anh thu tiền viện phí từ nhà trường, đó chuyển cho Hạ Sơ Kiến.

Tông Nhược Ninh quyết định xong, đang định ngoài thì thấy tiếng gõ cửa.

Thiết liên lạc trong phòng y tế tự động bật lên.

Trợ lý của bác sĩ Lận ở bên ngoài : "Bác sĩ Lận, của Cục Đặc An đến, yêu cầu gặp mặt sinh viên Hạ Sơ Kiến ngay lập tức."

Bác sĩ Lận vội : "Mời họ ."

Tông Nhược Ninh nhíu mày, bất động thanh sắc chắn khoang y tế.

Hoắc Ngự Sâm dẫn theo Khang Thiện Hành sải bước .

Sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, tỏa khí thế băng hàn lạ chớ gần.

Khang Thiện Hành phía , mặt mang theo nụ công nghiệp quen thuộc.

Đợi Hoắc Ngự Sâm , Khang Thiện Hành bước nhanh lên , với bác sĩ Lận: "Xin chào, Cục Đặc An thực thi nhiệm vụ, đây là Hoắc Tổng thanh tra của chúng ."

Bác sĩ Lận ban đầu còn quá để ý.

là Tổng thanh tra Cục Đặc An đích xuất động, lập tức tự chủ thẳng dậy, căng thẳng : "Chào Hoắc Tổng thanh tra, xin hỏi ngài chỉ thị gì?"

Tông Nhược Ninh cũng ngạc nhiên.

Anh Hoắc Ngự Sâm, chỉ là thiết lắm.

Thấy Hoắc Ngự Sâm ý chào hỏi , cũng lên tiếng, chỉ một bên lặng lẽ quan sát.

Khang Thiện Hành : "Hoàng đế bệ hạ lệnh, yêu cầu Hạ Sơ Kiến lập tức theo chúng cung để hỏi chuyện."

Bác sĩ Lận kinh hãi.

Thế mà là Hoàng đế bệ hạ triệu Hạ Sơ Kiến cung hỏi chuyện?!

càng thêm căng thẳng, tự chủ hắng giọng một cái, : " trò Hạ mới trở về, hơn nữa tình trạng của cô bé tệ."

Khang Thiện Hành cũng lo lắng, nhưng ngoài mặt biểu lộ .

Anh gật đầu : "Có thể cho chúng gặp mặt trò Hạ Sơ Kiến ?"

Bác sĩ Lận kìm sang Tông Nhược Ninh.

Tông Nhược Ninh , nếu là Hoàng đế đích triệu kiến, ngay cả gia chủ của Tứ đại gia tộc cũng dám "", còn ai thể ngăn cản ?

Dù Hạ Sơ Kiến là bệnh nhân đang hấp hối, lúc cũng khiêng cung...

Tông Nhược Ninh cụp mắt, nhàn nhạt : "Vậy thì mở khoang y tế , để hai vị đại nhân của Cục Đặc An xem tình trạng của trò Hạ."

Bác sĩ Lận vội vàng mở khoang y tế.

Hạ Sơ Kiến ở trong khoang thấy bên ngoài chuyện, xảy chuyện gì.

Tuy nhiên, khi bác sĩ Lận mở khoang, Tông Nhược Ninh lên tiếng: "Trò Hạ Sơ Kiến, hai vị đại nhân của Cục Đặc An đích đến đón em cung diện kiến Hoàng đế bệ hạ."

"Em... bây giờ còn dậy nổi ?"

Câu của thực là nhắc nhở Hạ Sơ Kiến, bảo cô hãy giả vờ bệnh nặng hơn một chút.

Không ngờ Hạ Sơ Kiến nghĩ, đằng nào cũng gặp Hoàng đế, cần gì giả vờ quá lố?

Nhỡ chuyện gì, cẩn thận lộ tẩy...

Cô cứ theo kế hoạch thôi.

Kế hoạch của cô là: thương, nhưng thương quá nặng.

Tóm là kiểm soát trong phạm vi thể chữa khỏi.

Hạ Sơ Kiến yếu ớt : "Cũng tàm tạm, em chịu đựng . Đã là Bệ hạ triệu kiến, em dù bò cũng cung."

Nói , cửa khoang y tế mở , thiết bên trong tự động khởi động, đưa cô ngoài.

Hạ Sơ Kiến hiện đang mặc bộ đồ chuyên dụng trong khoang y tế.

Hoắc Ngự Sâm và Khang Thiện Hành, ngạc nhiên : "Hai vị đến đón cung ? Khi nào ?"

Lúc Hoắc Ngự Sâm mới lạnh lùng đáp: "Ngay bây giờ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1003-toi-tu-co-chung-muc.html.]

Hạ Sơ Kiến: "..."

Mặc dù Hoắc Ngự Sâm nhắc nhở Hạ Sơ Kiến, nhưng cô vẫn cảm thấy Hoàng đế bệ hạ thực sự quá nóng vội...

mới về, dù giả bệnh cũng ngăn sự nôn nóng của đối phương!

Quả nhiên là triệu kiến cô ngay lập tức!

Hạ Sơ Kiến nhẩm trong đầu kịch bản biên soạn, dậy : "Vậy quần áo cùng các ngài."

Lúc sắc mặt cô vàng vọt, tóc tai như cỏ khô, ngón tay càng giống như chân gà.

Khi cô dậy, chiếc áo blouse trắng rộng thùng thình chuyên dụng của khoang y tế đung đưa cô, trông như đang khoác lên một cây sào tre mảnh khảnh.

Ánh mắt Hoắc Ngự Sâm tối sầm .

Hắn sắc mặt và màu tóc của Hạ Sơ Kiến chắc chắn là giả, nhưng tình trạng cơ thể của cô thì thể giả .

Cô thực sự chịu ít khổ sở ở nơi đó.

Cô thật sự cần một thời gian để tẩm bổ cơ thể.

mặt những , Hoắc Ngự Sâm thêm gì, xoay bước .

Khang Thiện Hành đợi Hạ Sơ Kiến quần áo xong, dẫn cô khỏi tòa nhà y tế.

lúc , các bạn học của cô đều đuổi tới nơi.

"Lớp trưởng! Lớp trưởng! Thật sự là về ?!"

Đó là tiếng hét gần như sắp của Trần Ngôn Quân.

Giọng quá lớn, tuy đến nơi nhưng tiếng vọng từ bên quảng trường sang tận bên .

Hạ Sơ Kiến kìm dừng bước, .

Chỉ trong nháy mắt, Trần Ngôn Quân chạy đến bên cạnh cô.

Cậu thở hổn hển, Hạ Sơ Kiến với ánh mắt gần như tham lam, ngắt quãng : "Lớp... lớp trưởng! Cậu về ! Tớ... tớ... tớ nhất định sẽ sống sót trở về mà!"

Hạ Sơ Kiến cũng xúc động, nhưng cơ thể hiện tại của cô trạng thái bình thường, uống t.h.u.ố.c của cô cô xong, quả thực yếu.

Sự suy nhược về mặt vật lý thể diễn mà .

Cô ho khan hai tiếng, giọng khàn khàn : "Trần Ngôn Quân, đều khỏe cả chứ?"

Trần Ngôn Quân gật đầu, lắc đầu, định gì đó nhưng bộ dạng của Hạ Sơ Kiến, nuốt những lời định , kìm nén nước mắt, bảo: "Bọn tớ đều khỏe!"

"Bọn tớ đều mong ngóng lớp trưởng trở về!"

"Lớp trưởng bệnh viện ? Cậu kiểm tra xong ? Sức khỏe của vẫn chứ?"

Hạ Sơ Kiến khổ: "Có thể sống sót trở về là tớ mãn nguyện , dám cầu mong gì hơn."

Cô ngước mắt thấy càng nhiều bạn học đang ùa tới, cũng cảm thấy đau đầu, vội xua tay : "Hoàng đế bệ hạ triệu kiến tớ, tớ ngay đây."

Trần Ngôn Quân kinh hãi: "Gì cơ?! Hoàng đế bệ hạ triệu kiến ?! Sao thế ?!"

Trong khoảnh khắc, điều Trần Ngôn Quân nghĩ đến là chuyện liên quan tới Thu T.ử Ninh.

Mọi đều tưởng Thu T.ử Ninh là con gái riêng của Hoàng đế, và những chuyện ầm ĩ mà Thu T.ử Ninh gây đó, bọn họ đều rõ.

Chỉ là tại , dạo Thu T.ử Ninh đột nhiên rời khỏi trường, là xin nghỉ du học.

Đến giờ vẫn thấy về.

Chẳng lẽ Hoàng đế bệ hạ thấy Hạ Sơ Kiến trở về liền triệu cung để trút giận cho đứa con gái hờ ?

Trần Ngôn Quân khỏi lo lắng, đột nhiên bước lên một bước, thì thầm với Hạ Sơ Kiến: "... Bệ hạ triệu kiến , là vì Thu T.ử Ninh đấy chứ?! Nếu là vì cô , nhất định cẩn thận!"

Ánh mắt Hạ Sơ Kiến khẽ động.

Thực tin Hoàng đế bệ hạ triệu kiến cô là vì Thu T.ử Ninh.

Bởi vì cô , Thu T.ử Ninh là con riêng của Hoàng đế.

Tình hình hiện tại là, bản Hoàng đế bệ hạ rốt cuộc điều ...

Hạ Sơ Kiến tính toán rằng vẫn ưu thế, cho nên hề dọa sợ.

Cô chỉ khẽ : "Không , tớ tự chừng mực."

"Các về , đợi tớ cung xong sẽ về, tớ còn nhận giải thưởng lớn nữa chứ!"

Hạ Sơ Kiến chuyển đề tài, hỏi: "Các về lâu như , tiền thưởng giải nhất, nhì, ba của đợt thám hiểm phát ?"

Trần Ngôn Quân ngớ : "Cậu còn nhớ đến tiền thưởng?!"

Hạ Sơ Kiến hùng hồn đáp: "Tại nhớ? Đó là thứ chúng xứng đáng nhận mà!"

Sau khi cô rơi "Cánh cửa Thần Giáng", Lục Mang Tinh lập tức x.é to.ạc thành hai hành tinh.

Học sinh và giáo viên của đội thám hiểm lập tức trở về hệ Bắc Thần.

Đã hoạt động tiếp theo, tiếp tục thám hiểm ở hệ đó, thì chắc chắn điểm của tiểu đội cô là cao nhất!

Trần Ngôn Quân dở dở : "Vẫn ... chắc là đang đợi về..."

Nghĩ , Trần Ngôn Quân thầm lẩm bẩm trong lòng, thật sự là đợi Hạ Sơ Kiến về ?

Hay là ... cố tình quỵt nợ?

Thực bọn họ đều nghĩ nhiều , phía nhà trường chỉ là đến lúc tổng hợp thành tích và trao giải thưởng thôi.

Thực tế họ mới về hơn hai tuần.

Trước đó mất bảy ngày đường.

Sau khi về, phía nhà trường cũng nhiều việc xử lý.

Bao gồm cả việc sắp xếp các mẫu thực vật quý hiếm và giống lúa hoang dã mà họ thu thập .

Hạ Sơ Kiến ho khan hai tiếng, vỗ vỗ vai Trần Ngôn Quân: "Có tin tức gì thì báo sớm cho tớ."

Nói , Hạ Sơ Kiến vẫy tay với mấy bạn học cùng lớp khác, xoay theo Khang Thiện Hành.

...

Lên chiến cơ hình dơi của Hoắc Ngự Sâm, Hạ Sơ Kiến mới thở phào nhẹ nhõm.

Hoắc Ngự Sâm lập tức gọi cô văn phòng của , Khang Thiện Hành gác ở cửa.

Hạ Sơ Kiến lúc mới hỏi: "Hoắc soái, lãnh đạo của ?"

Hoắc Ngự Sâm : "Cậu đang thực hiện nhiệm vụ ở Quy Viễn Tinh."

Hạ Sơ Kiến chút tiếc nuối: "Biết thế lúc ở Quy Viễn Tinh chào hỏi lãnh đạo một tiếng ."

Cô vẫn nhớ đến Mạnh Quang Huy.

Vị lãnh đạo thực sự đối với cô!

cô cũng , tin tức cô xuất hiện ở Quy Viễn Tinh càng ít càng .

Như mới thể cho cô nhiều gian tự do phát huy hơn.

Hoắc Ngự Sâm nhắc đến chuyện của Mạnh Quang Huy, chỉ nhắc nhở cô: "Cô chuẩn tâm lý, Hoàng đế bệ hạ triệu kiến cô sớm hơn dự tính của , thể thấy ông coi trọng chuyện vượt xa tưởng tượng của và cô."

Hạ Sơ Kiến lập tức căng thẳng: "Vậy ?"

Hoắc Ngự Sâm : "Mọi đều cô rơi cánh cửa đó, cho nên chuyện về Quyến Chi Quốc cánh cửa, cô chắc chắn ."

"Nhớ kỹ những gì cô với đó, kể y nguyên."

Nói , lấy một cái máy: "Hoàng đế bệ hạ còn bảo kiểm tra dối cô."

Tim Hạ Sơ Kiến đập mạnh một cái, nhưng nhanh bình tĩnh : "Những gì đều là sự thật, ngoại trừ địa điểm lúc trở về, đó là dối."

Hoắc Ngự Sâm : "Vậy thì hãy tự với bản rằng, tất cả đều là sự thật, hãy tự thôi miên chính . Nếu ngay cả bản cô cũng tin, thì khiến khác tin cô ? — Nhất là khi đó là Hoàng đế bệ hạ của chúng ."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...