Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:56:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dứt lời, do dự :

 

“Nếu thì chính là phụ nữ bỏ tiền bao nuôi.”

 

khả năng quá thấp, Tiêu Thành từ đến nay hạng sẽ chuyện loại , nếu thì bao nhiêu năm qua, nếu , phụ nữ nuôi thể xếp hàng từ phía nam Kinh Thành đến phía bắc Kinh Thành.

 

“Cô giáo dạy thư pháp?”

 

Đông T.ử nghiền ngẫm bốn chữ , dần dần nhận điểm đúng:

 

“Anh Thành lấy tâm trí thảnh thơi đó chứ, học thư pháp ở cái huyện nhỏ ?”

 

Trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng, Đông T.ử nhảy dựng lên từ tảng đ-á, hạt bí cầm trong tay suýt chút nữa thì rơi vãi đầy đất, đôi môi mấp máy nửa ngày mới thốt một câu:

 

bảo mà quen thế, đây chẳng phụ nữ chúng tốn bao nhiêu công sức mới tìm đó ?”

 

“Chính là cứu từ hầm ngầm .”

 

Sợ Chu Kim hiểu ý , Đông T.ử còn bổ sung thêm một câu.

 

Nhìn Đông T.ử như khỉ múa gậy nhảy lên nhảy xuống tảng đ-á lớn, Chu Kim bấy lâu nay từng trợn trắng mắt, lúc chỉ hận thể trợn lên tận trời, khắp mặt đầy hai chữ —— “cạn lời”.

 

Khi Tiêu Thành bước khỏi phòng, đúng lúc bắt gặp cảnh .

 

Hai , một đào góc tường của đối phương, một chê đối phương nhiều, mỗi tụ với tránh khỏi phát sinh đủ loại trò , suy cho cùng thể khiến một tính cách như Chu Kim tức đến nhảy dựng cũng coi như là một loại bản lĩnh đặc biệt.

 

“Anh Thành, chị dâu tỉnh ?

 

bảo cứ luôn hâm nóng món trứng hấp đấy, giờ bưng lên nhé?”

 

Đông T.ử nhét hạt bí túi, rặn một bộ mặt tươi sáp gần, cái điệu bộ nịnh nọt đó thật sự nỡ .

 

Nói xong, chú ý tới cách ăn mặc “ tao nhã” của Tiêu Thành, giả vờ giả vịt lấy một tay che hai mắt, đầy ẩn ý:

 

“Ái chà, thật hứng thú quá nha, thể lực thật!”

 

“Chị dâu?”

 

Tiêu Thành màng đến những lời đắn khác của gã, lạnh hỏi ngược một câu, đột nhiên thấy danh xưng mới mẻ , chỉ thấy buồn , nhưng suy nghĩ kỹ , mà phát hiện hề phủ nhận ngay lập tức, trái trong lòng một luồng cảm giác khó thành lời.

 

“Hì hì, đến nước , còn giấu Đông T.ử gì nữa.”

 

Đông T.ử nháy mắt hiệu.

 

Tiêu Thành khoanh tay, trầm ngâm một hồi mới :

 

“Tại cảm thấy cô là chị dâu của ?”

 

thông minh thế , một cái là thấy bình thường , ha ha ha, Thành hạng săn sóc khác .”

 

Nghe đến đây, sắc mặt Tiêu Thành trầm xuống, hiềm nỗi Đông T.ử nhận , vẫn đang tự tiếp:

 

“Hôm nay tất bật ngược xuôi lo liệu thứ cho chị dâu, là bế suốt dọc đường về, tìm chăn mới, áo mới, còn tự tay bón canh gừng, cuối cùng còn canh chừng lâu như .”

 

“Đây chị dâu thì chẳng lẽ là em gái nuôi nhận ?”

 

Đông T.ử cảm thấy Tiêu Thành phản bác, tức là ngầm thừa nhận , cho nên chuyện cũng còn kiêng dè gì nữa.

 

“Anh Thành, Đông T.ử uống nhiều quá , đừng chấp nó.”

 

Lúc Chu Kim từ phía xa tới, gật đầu chào hỏi một cái, xong định kéo Đông T.ử rời .

 

“Chu Kim bệnh não , hôm nay đụng một giọt r-ượu nào nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-59.html.]

 

Chu Kim sức lực cực lớn, Đông T.ử cố gắng vùng vẫy hai cái cũng thoát , đành thuận theo sức kéo của gã mà bước .

 

Tiêu Thành đang nghĩ gì, ngẩn tại chỗ một hồi, mới theo bóng lưng hai mà quẳng một câu nhẹ bẫng, về phía nhà bếp, xem chừng ý định tính toán với Đông Tử.

 

“Tối nay họp.”

 

“Rõ.”

 

Khi Tiêu Thành bưng nước ấm phòng, Lâm Ái Vân xỏ đôi dép cỏ đặt bên giường dậy, thấy bước cửa liền đón lấy, đưa tay nhận lấy chậu gỗ trong tay .

 

“Mau xuống .”

 

Anh giường, cô bỏ khăn lông chậu thấm ướt, vắt khô, bước tới vắt chiếc sơ mi bẩn đang khoác hờ lên lưng ghế.

 

“Cần giúp ?”

 

“Không cần, em .”

 

Lâm Ái Vân hít sâu một , giờ gần mới rõ vết thương dữ tợn đến mức nào, ngoài vết thương mới còn sẹo cũ, đan xen chằng chịt, nhất thời cô nên bắt đầu từ .

 

Mấy vết m-áu cánh tay vài vết khá sâu, những chỗ khác so thì đều .

 

“Nếu đau, nhớ cho em .”

 

Cô dịu dàng dặn dò, thấy gật đầu mới bắt đầu lau chùi lượt từ xuống .

 

Chiếc khăn lông trắng nhanh ch.óng nhuốm đỏ, cô mà thấy đau, nhưng Tiêu Thành hề nhíu mày lấy một cái, như thể cảm nhận .

 

Lâm Ái Vân chỉ đành lau hai cái một cái, sợ vì cậy mạnh mà lên tiếng.

 

mỗi , đều thể chuẩn xác bắt gặp ánh mắt của Tiêu Thành.

 

Người đôi mắt sáng quắc chằm chằm cô, như loài lang hổ, chẳng hề né tránh.

 

“Anh em như gì?”

 

Bị chằm chằm lâu, cô thấy tự nhiên chút nào, chỉ đành hậm hực đặt câu hỏi.

 

Ai ngờ một câu trả lời tưởng thốt từ miệng , Lâm Ái Vân kinh ngạc đến run tay, chiếc khăn lông ấn mạnh lên vết thương của .

 

Tuy kịp thời rụt tay , nhưng vẫn thấy một tiếng hừ hừ kìm nén vang lên.

 

“Cô giáo Lâm lực tay cũng lớn thật đấy.”

 

Lời trêu chọc theo sát nút, hai ở gần , thở ấm áp của theo đó phả cổ chỉ thấy ngưa ngứa.

 

Trên mặt Lâm Ái Vân hiện lên một vệt hồng, cảm giác khí xung quanh dần loãng , nhiệt độ tăng cao, kéo theo cả c-ơ th-ể cũng bắt đầu nóng lên.

 

“Còn tại ……”

 

Những lời phía biến mất nơi cổ họng, cô chút ngượng ngùng, trong cơn thẹn quá hóa giận định bỏ , đàn ông khẽ thở dài, vươn tay nắm lấy vạt áo cô, ôm lấy vòng eo thon gọn khẽ kéo một cái, cả cô liền nhào lòng , khoảnh khắc tiếp xúc tựa như nham thạch cuộn trào đầy nhiệt liệt.

 

Chương 28 Khai khiếu

 

?

 

Cô giáo Lâm trưởng thành xinh như , cho phép khác ?”

 

Giọng điệu đương nhiên sượt qua bên tai, Lâm Ái Vân nghiêng đầu liền đối diện với khuôn mặt gần ngay mắt của .

 

Hơi thở quen thuộc nhưng cũng thật lạ lẫm, bàn tay to bỏng cháy đặt eo, thể khiến căng thẳng, cần nghĩ cũng , lúc vành tai cô chắc chắn đỏ rực.

 

 

Loading...