Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:56:22
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:56:22
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
Lượng vận động hôm nay còn đủ cho dắt răng.
Đợi về đến biệt thự nhỏ, Lâm Ái Vân thấy Tiêu Thành lên tầng hai, bèn bẹp xuống sofa một cách tùy tiện, chỉ là mới một lát, ai đó vỗ vỗ cánh tay, mở mắt , khuôn mặt dì Vương đ-ập mắt.
“Tiểu Lâm, sáng sớm tinh mơ cô cùng Tiêu ?
Sao thành bộ dạng ?”
Ánh mắt dì Vương đầy vẻ lo lắng, trời mới lúc dì đến đây tìm một vòng thấy Lâm Ái Vân, tận mắt chứng kiến cô cùng Tiêu Thành cùng cửa, nội tâm chịu xung kích lớn đến nhường nào.
Chẳng lẽ hai đêm qua căn bản về nhà ?
Hơn nữa Lâm Ái Vân còn mang bộ dạng suy nhược như hút cạn linh khí, chuyện thực sự quá khó để nghĩ nhiều.
“Chúng cháu chạy bộ ạ, mới về.”
Lâm Ái Vân thẳng , bận rộn xoa bóp bắp chân, cho nên chú ý đến biểu cảm quái dị của dì Vương.
“À .”
Dì Vương Tiêu Thành thói quen chạy bộ buổi sáng, chỉ là, tuy dì hiểu nhiều về , nhưng cũng là một thích sự yên tĩnh, việc đột nhiên đưa Tiểu Lâm chạy bộ cùng , thực sự quá huyễn hoặc.
“Cháu quần áo, lát nữa giúp dì nấu cơm nhé?”
Lâm Ái Vân dậy cắt đứt sự thẩn thờ của dì Vương, dì :
“Không cần , dì sắp nấu xong , cô mệt thế thì về phòng nghỉ ngơi một lát .”
“Vậy ạ.”
Cô đúng là thực sự mệt, khi bộ quần áo đẫm mồ hôi, liền gục bàn ngủ nông một lát, lúc ngoài, dì Vương bày bữa sáng lên bàn ăn, Tiêu Thành đang ghế, tay cầm tờ báo mới nhất đang xem.
Mà Chu Kim biến mất từ lâu đang cạnh .
Mắt Lâm Ái Vân sáng lên, hạ thấp giọng gọi một tiếng:
“Chu Kim.”
cho dù nhỏ tiếng chăng nữa, căn nhà chỉ lớn bấy nhiêu, bên cạnh cũng điếc, thể thấy.
Chu Kim thấy rõ ràng, ngay khi cô dứt lời, bàn tay cầm báo của Thành ca run lên hai cái, đợi đưa phản ứng, phía mở miệng gọi một tiếng, giả vờ thấy cũng nữa , khi cô mở miệng gọi tiếng thứ ba, Chu Kim đến mặt cô.
“Cô Lâm chuyện gì ?”
“Anh thời gian , chẳng thấy bóng dáng ?”
Lâm Ái Vân ngửa đầu, hì hì hỏi, tuy Chu Kim lạnh mặt, nhưng vì bộ lọc từ kiếp , cô là một ngoài lạnh trong nóng, đến nỗi lúc nào cũng thấy thuận mắt, dù hai cũng coi như là nửa bạn.
“Có việc bận.”
Chu Kim đơn giản trả lời xong, theo bản năng nghiêng đầu về hướng bàn ăn một cái, cái , một cái là giật , Tiêu Thành từ lúc nào đặt tờ báo xuống, ánh mắt u ám bọn họ.
Tiêu Thành đó thanh tú cao ráo, từ xa, ánh mắt lành lạnh, mang theo vẻ giá rét.
“À, .”
Lâm Ái Vân kín miệng, vốn định hỏi ngô khoai gì, chuyển chủ đề :
“ , hai chúng còn việc đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-50.html.]
Việc gì?
Câu hỏi nổ tung trong lòng hai đàn ông.
Tiêu Thành lạnh lùng nhếch môi, lắm, dám giấu giếm ?
“Anh nhớ mua giấy b.út về nhé, lớp học của chúng kiểu gì cũng bắt đầu , nếu ở đây ăn cơm mãi cũng là chuyện, thời gian lâu cũng thấy ngại.”
Lâm Ái Vân giơ tay vén vén lọn tóc mai bên tai, lộ vành tai đầy đặn nhỏ nhắn, đó đeo một đôi khuyên tai bạc giản dị.
“Anh tiếp theo chắc còn việc gì bận nữa chứ?
Thật mỗi ngày chỉ cần dành cho một chút thời gian là .”
Chu Kim chỉ cảm thấy thái dương đau nhói từng cơn, bôn ba bên ngoài lâu như , suýt chút nữa quên mất chuyện , ngờ Lâm Ái Vân vẫn ghi nhớ kỹ trong lòng, thấy là nhào tới hỏi.
đây là chuyện Thành ca tự giao phó, thành chính là kháng lệnh Thành ca.
“Ừ, ...”
“Giáo viên Lâm.”
Một giọng trầm thấp ngắt lời Chu Kim.
Chương 23 Ăn giấm
Hai cùng sang, thấy Tiêu Thành vẫy vẫy tay với Lâm Ái Vân, “Qua đây, chuyện hỏi cô.”
“Chuyện gì ạ?”
Trong lúc chuyện, bước chân cô khẽ dời , chẳng mấy chốc đến bàn ăn, tự chủ mà lờ lời dứt của Chu Kim.
“Ngồi xuống, húp miếng cháo , thong thả .”
Giọng Tiêu Thành khàn, đôi mắt đen như đ-á hắc diệu thạch lấp lánh ánh sáng, bất động thanh sắc liếc Chu Kim một cái, lĩnh hội, gật đầu nhanh ch.óng rời khỏi sảnh tầng một.
Lâm Ái Vân ngoan ngoãn bên tay trái Tiêu Thành, thấy bàn bát trống sạch sẽ, cô dậy bếp lấy một chiếc, đợi múc xong cháo, húp một ngụm mới xoay chuyển nhãn cầu mang theo sự nghi hoặc về phía .
“Cô ăn , xem xong hỏi.”
Tiêu Thành đến mức phiền lòng, đẩy đĩa dưa muối và hũ đường tới mặt cô.
“Vâng.”
Lâm Ái Vân gật đầu, cháo mới nấu xong, hạt gạo trắng tinh túy mềm mềm dẻo dẻo, là thứ đồ mà nhà nghèo một năm cũng ăn một , nóng cuồn cuộn bay lơ lửng giữa trung, cô dùng thìa múc một thìa, đặt bên môi thổi nhè nhẹ.
Dư quang liếc thấy động tác của cô, lông mày Tiêu Thành nhíu c.h.ặ.t, tờ báo cái gì, chẳng thể nào xem nữa, trong đầu là hình ảnh đôi môi hồng nhuận , dứt khoát ném tờ báo tùy tiện lên bàn, nhớ tới điều gì đó, tự lên tiếng.
“Phụ nữ các cô đều thích loại quà tặng như thế nào?”
Thìa cháo còn kịp đưa miệng, câu hỏi của tới, Lâm Ái Vân ngẩn , hỏi cái gì?
Chẳng lẽ là thích ?
Suy đoán khiến trái tim thình thịch thình thịch tăng tốc nhịp đ-ập, chiếc thìa rơi bõm bát, b-ắn lên vài giọt nước canh, nóng đến mức cô nhịn mà nhíu mày.
Thấy sắc mặt Tiêu Thành càng lúc càng khó coi, Lâm Ái Vân vội vàng dùng tay lau vệt nước mu bàn tay, “Chỉ cần là đối phương dụng tâm tặng thì đều thích ạ.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.