Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:54:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiền là vấn đề, trong thời gian chiến tranh, thứ vô dụng nhất chính là tiền.

 

Tính mạng nắm trong tay, quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

 

“Điền lão bản, việc rủi ro lớn như thế nhận , ông còn thù lao?

 

là quá điều ?”

 

Gần như ngay khi lời dứt, hàng lưng Điền Thành Phúc giơ v.ũ k.h.í lên, chỉ đợi ông lệnh một tiếng, Tiêu Thành và Chu Kim lưng sẽ biến thành cái sàng.

 

“Ha ha ha, đúng là hậu sinh khả úy.”

 

Điền Thành Phúc vỗ tay, tiếng vỗ tay dịu bầu khí căng thẳng trong phòng, Tiêu Thành khó chuyện như , ngược khiến ông yên tâm, nếu chuyện gì cũng đồng ý, thì đó mới là lúc cần đề phòng.

 

đàn ông lăn lộn trong giới từ năm mười mấy tuổi , là loại nhu nhược dễ bắt nạt.

 

“Hì hì.”

 

Tiêu Thành dậy, phủi phủi lớp bụi tồn tại , “Không việc gì đây.”

 

“Hợp tác vui vẻ.”

 

Điền Thành Phúc ý định tiễn khách.

 

“Hợp tác vui vẻ.”

 

Giây phút xoay , Tiêu Thành cong môi lạnh, đôi mày u ám, đôi mắt đen sâu thẳm khiến là thấy lạnh cả sống lưng.

 

Hai rời khỏi sòng bạc, bên cửa xe, Tiêu Thành lấy một điếu thu-ốc, Chu Kim đưa tay che gió cho , ngọn lửa bùng lên từ đầu que diêm, chiếu sáng khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng của .

 

Trong làn khói mù mịt, giọng của lạnh thấu xương, giọng điệu thâm hiểm:

 

“Đưa cái cho Tiêu Tỉnh Tuyền.”

 

Chu Kim cất chiếc nhẫn Tiêu Thành đưa cho túi một cách cẩn thận, mới hiểu hỏi:

 

“Chẳng ngài đồng ý hợp tác với Điền Thành Phúc ?”

 

Anh luôn gì hỏi nấy, vì hai bàn bạc xong giá cả và lượng hàng, thì là cùng một con thuyền, nhưng bây giờ tiết lộ tin tức Tiêu Chấn bắt cho Tiêu Tỉnh Tuyền, như chẳng là đ-âm lưng Điền Thành Phúc ?

 

Nếu để Điền Thành Phúc chuyện , tự nhiên tránh khỏi một trận mưa m-áu gió tanh.

 

Tàn lửa đầu ngón tay lấp lóe, Tiêu Thành rít một thu-ốc, giọng mang theo sự mỉa mai nồng đậm, những lời khiến rùng :

 

“Chó c.ắ.n ch.ó mới thú vị, ?”

 

“Bây giờ loại nào cũng thể trèo lên đầu ông đây đe dọa , cũng lượng sức .”

 

Tiêu Chấn xảy chuyện, lão già Tiêu Tỉnh Tuyền phát điên lên cũng chút cái để xem đấy.

 

Còn về Điền Thành Phúc, một kẻ rõ tình thế, bay thế nào chăng nữa, cũng bay khỏi mảnh đất nhỏ bé của .

 

hiểu .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-46.html.]

Chu Kim gật đầu, mở cửa xe che chắn cho Tiêu Thành lên xe, mới xoay vòng qua đầu xe về phía ghế lái.

 

*

 

“Ái Vân, tối nhớ về ăn cơm nhé.”

 

“Vâng, nhất định ạ.”

 

Sau khi từ biệt Trương Văn Nguyệt, Lâm Ái Vân mở cửa dọc theo con đường lớn, ngôi nhà đối diện dọn dẹp sạch sẽ, nhưng do chủ nhân nam vẫn đang ở nơi khác, ý định về, cứ để trống như ai quản.

 

Bởi vì nguyên nhân bắt mấy , kết quả thẩm vấn cũng , đều chê mất mặt, gia đình Tô Tiểu Muội đến một thăm nuôi cũng .

 

Lâm Ái Vân thu hồi tầm mắt, mặt đổi sắc tiếp tục về phía , đối với đoạn quá khứ sớm phong tỏa tận đáy lòng, nhắc nữa.

 

Khi tới nhà họ Lưu, mặt trời cũng dần ló rạng, nắng nóng.

 

“Dì Huệ, cháu mới thêu xong hôm qua, hôm nay đặc biệt mang tới cho dì xem .”

 

Lâm Ái Vân uống nửa ly nước, mới từ trong túi lấy tác phẩm thêu cất giữ cẩn thận.

 

Tiêu Thành rời bốn ngày , cô nhàn hạ việc gì , liền cuộn ở nhà họ Đinh thành bức thêu trì hoãn lâu , nghĩ đến việc Lưu Huệ nhắc tới mấy nhất định mang cho dì xem, hôm nay cô mang tới đây, nhân tiện đến thăm luôn.

 

Lưu Huệ chậm rãi mở bức thêu trong tay , cùng với diện tích lộ càng lúc càng lớn, ánh sáng trong mắt bà cũng càng lúc càng sáng, cuối cùng hóa thành một tiếng cảm thán, đây thực sự là do một cô gái đầy hai mươi tuổi độc lập thành ?

 

Những bông hoa ngô đồng màu tím nhạt sống động như thật, những chú bướm xinh tung tăng nhảy múa, từng nhành cây ngọn cỏ định hình giữa những đường kim mũi chỉ, ngưng tụ linh khí của thực vật thành một làn hương thoang thoảng, sợi tơ nối liền tại cùng một chỗ tạo thành bức thêu hai mặt hiếm thấy, dồn nén bộ tình cảm của thêu.

 

Bất kể là mẫu thêu phức tạp tinh xảo, là thủ pháp và cách xử lý chi tiết điêu luyện tự nhiên, nếu sự rèn luyện qua mấy chục năm, thì thể mỹ như .

 

Lâm Ái Vân cần thiết dối về chuyện , Lưu Huệ chỉ thể tự an ủi là do thiên bẩm.

 

Mười ngón tay gió xuân, diệu thủ ngẫu đắc.

 

“Ái Vân, tác phẩm thêu của cháu tuyệt.”

 

Đầu ngón tay Lưu Huệ lướt qua bề mặt bức thêu, đột nhiên ngẩng đầu lên, câu chuyện xoay chuyển nghiêm túc mở lời:

 

“Dì đây coi là tin , sự lựa chọn cuối cùng vẫn là do cháu tự quyết định.”

 

Lâm Ái Vân ngẩn , dịu dàng :

 

“Dì Huệ, dì chuyện gì cứ thẳng ạ, giữa chúng cần khách sáo như .”

 

“Cha dì là một bác sĩ Đông y tiếng ở Thượng Hải, về quê cũng nhiều ngưỡng mộ danh tiếng mà tìm tới, trong đó thiếu một quan chức quý tộc, một phu nhân thích sưu tầm các tác phẩm thêu thùa khác , dì cảm thấy bức của cháu thể bán giá cao ở chỗ họ, nếu cháu đồng ý, dì thể giúp cháu bán , cháu chẳng vẫn luôn kiếm tiền , đây là một cơ hội .”

 

“Trong tay tiền, bất kể ở thành phố về nông thôn, đều thể sống tự tại, cháu về bên cạnh cha ?”

 

Ý nghĩa sâu xa hơn của Lưu Huệ tiện miệng, chỉ thể đổi sang một cách uyển chuyển, bao nhiêu ngày chung sống, bà sớm coi cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện mắt bạn tâm giao vong niên, cho nên cũng cuộc sống .

 

dính líu đến loại như Tiêu Thành, chỉ xáo trộn cuộc sống vốn dĩ bình lặng của cô thôi.

 

Cho nên nhân lúc chuyện vẫn xảy , kịp thời thoát rời , mới là cách thỏa đáng nhất.

 

Chương 21 21 Sờ cô

 

Nghe xong lời Lưu Huệ , Lâm Ái Vân cũng mập mờ hiểu ý nghĩa sâu xa hơn mà bà diễn đạt, cũng bà thực sự suy nghĩ cho , chỉ là trong cuộc, nhiều chuyện đều thể hiểu , cô cũng cách nào giải thích.

Loading...