Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:54:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điền Thành Phúc nheo mắt , cuối cùng cũng chính thức thẳng Tiêu Thành, cứ như đàn ông trẻ tuổi , ánh sáng mờ ảo rơi mặt , ngũ quan và đường nét tinh tế tuấn tú đến mức vặn, dáng vẻ yên tĩnh dựa ghế, lời nào, trái hề đáng sợ chút nào, khó để liên hệ với vị Diêm Vương trong lời đồn .

 

Trong lúc Điền Thành Phúc quan sát Tiêu Thành, thì cũng đang đ-ánh giá ông .

 

Trông độ tuổi chừng năm mươi, mặt luôn treo nụ hơ hớ, ăn mặc hết mực giản dị, thế nào cũng ai đoán ông lão bình dị là Thổ Hoàng Đế hiện nay của tỉnh Giang Minh, trong tay nắm giữ phần lớn chuyện ăn đen của cả tỉnh.

 

Chỉ là ở cao tránh khỏi lạnh lẽo, cục diện hiện tại đang căng thẳng, những kẻ nấp trong bóng tối đang thèm thuồng chằm chằm cũng ít, đều kéo ông xuống để c.ắ.n xé một miếng thịt thật lớn.

 

Cũng ông còn thể ở vị trí bao lâu nữa.

 

Chắc hẳn chính Điền Thành Phúc cũng hiểu rõ điều , cho nên mới lựa chọn hợp tác với , để mưu cầu một con đường lui khác.

 

“Tiêu lão bản đùa , tiền đều là của em cả, liên quan gì đến ?”

 

Điền Thành Phúc vẫn đang đ-ánh thái cực, chịu để lộ sơ hở nào, nhưng Tiêu Thành kiên nhẫn để tiếp tục dây dưa với ông về những chủ đề liên quan , câu chuyện xoay chuyển dẫn chủ đề chính.

 

“Điền lão bản hẹn gặp mặt chắc là đơn thuần chỉ trò chuyện đơn giản như đúng ?”

 

“Tất nhiên .”

 

Điền Thành Phúc cúi xuống, cầm ấm bàn lên, động tác trôi chảy rót hai tách, một tách đặt ngay ngắn mặt Tiêu Thành, một tách khác thì đưa lên môi, thấm ướt đôi môi khô nẻ, chậm rãi :

 

“Thời buổi đúng là loạn hết cả , bác mà tiếc liên thủ với ngoài để g-iết chính cháu ruột của .”

 

Nói đến đây, Điền Thành Phúc dừng một chút, đôi mày rậm nhướn lên, :

 

con mà, là ăn, vụ mua bán thua lỗ, cũng về điểm , Tiêu lão bản nghĩ giống ?”

 

Nghe thấy tin tức trọng đại như , Tiêu Thành vẫn đổi sắc mặt, liếc tách Điền Thành Phúc rót, hề chạm , như :

 

“Tiêu Tỉnh Tuyền g-iết ba năm , trái chút bản lĩnh, còn hợp tác với Điền lão bản.”

 

Hiện tại đang ở địa bàn của Điền Thành Phúc, rồng mạnh thế nào nữa loạn bầu trời cũng đè rắn địa phương, g-iết dễ dàng hơn nhiều so với ở những nơi khác, chẳng , cho dù che giấu hành tung đến mấy, cũng Điền Thành Phúc theo dấu vết mà tìm thấy , thế là mới cuộc gặp mặt .

 

Được Tiêu Thành tâng bốc một cách kín đáo, Điền Thành Phúc , uống một ngụm nước , “Hợp tác?

 

Vẫn thành , với ông là quan hệ đồng minh.”

 

Tiêu Thành đáp lời, ngón tay thon dài g-ầy guộc đặt ở cằm, dường như đang phán đoán độ tin cậy trong lời của ông , hồi lâu mới :

 

“Vậy Điền lão bản ?”

 

“Điều kiện Tiêu Tỉnh Tuyền đưa hứng thú, g-iết cũng chẳng mang lợi ích gì cho .”

 

Điền Thành Phúc còn vòng vo nữa, đến đây, cố ý hạ thấp giọng, “ một mở bộ thị trường phương Bắc?

 

Trong tay nắm giữ phần lớn các tuyến đường vận tải?”

 

“Ồ?

 

Chuyện là ai với Điền lão bản thế, hiểu gì cả ?”

 

Tiêu Thành lắc đầu, vẻ mặt đầy mơ hồ, thu tay lười biếng đặt lưng ghế, thành thạo với việc giả ngu giả ngơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-45.html.]

 

“Cậu là con trai của Tiêu Chính Dũng, miếng thịt b-éo bở như , tin sẽ dâng cho khác.”

 

Điền Thành Phúc thấy Tiêu Thành vòng quanh với , cũng giận, trong khi tránh nặng tìm nhẹ, mang ý vị sâu xa bổ sung thêm một câu:

 

“Chuyện của nhà họ Tiêu các tham gia, chỉ một giao dịch với thôi.”

 

“Giao dịch?

 

Vậy thì xem con bài của Điền lão bản đủ để khiến động lòng .”

 

Tiêu Thành ch-ết lời, thong dong Điền Thành Phúc, giữa hai tóe lửa, thử lòng bao nhiêu, cũng chỉ chính họ mới .

 

“Tính toán của Tiêu Tỉnh Tuyền thành, sẽ hợp tác với ông , và chỉ cần ở tỉnh Giang Minh một ngày, sẽ bảo vệ bình an một ngày.”

 

Tiêu Thành lạnh, sự đảm bảo chút công dụng thực chất nào, cho dù bọn họ hợp tác, Điền Thành Phúc can thiệp , sẽ chuyện trở nên rắc rối một chút, nhưng lấy tính mạng của con bạc, thì cũng xem đồng ý .

 

Điền Thành Phúc tự nhiên cũng điểm , vẫy vẫy tay, lưng lập tức lấy từ trong túi một chiếc nhẫn đặt lên bàn, những đường vân đỏ m-áu và chất liệu đó, chỉ qua là vật tầm thường.

 

“Tiêu Chấn đang ở trong tay ông?”

 

Tiêu Thành cầm chiếc nhẫn bàn lên, nhướn mày, trái chút ngạc nhiên, để g-iết , cũng để bày tỏ thành ý với Điền Thành Phúc, Tiêu Tỉnh Tuyền dám gửi đứa con trai bảo bối của đến đàm phán, nhưng ước chừng ông chắc chắn thế nào cũng ngờ Điền Thành Phúc sẽ chơi chiêu .

 

Chỉ là...

 

Tiêu Thành dáng vẻ tin tưởng đầy của Điền Thành Phúc, nụ trong mắt sâu thêm, con mà, luôn thích tự cho là đúng.

 

“Được, thông minh lời mờ ám, ông vận chuyển bao nhiêu?”

 

Thấy chủ đề cuối cùng cũng đúng quỹ đạo, Điền Thành Phúc cúi xuống, một tay dấu một con .

 

“Điền lão bản vận chuyển nhiều hàng như , là định chạy tới địa bàn của để chiếm núi xưng vương, tranh giành ăn với ?”

 

Tiêu Thành lấy bao thu-ốc , ngón cái và ngón trỏ mân mê một điếu thu-ốc, giọng điệu nửa đùa nửa thật mang tính dò xét.

 

“Tiêu lão bản đùa , thế thì bao nhiêu?

 

Cậu cần lo lắng, hứng thú với phương Bắc, tự mục đích sử dụng.”

 

Hiện tại là chuyện, Điền Thành Phúc còn giấu giếm nữa, “Trước cuối tháng vận chuyển lô hàng .”

 

“Ha ha ha.”

 

Tiêu Thành bóp cong điếu thu-ốc, tùy tay ném xuống đất di di, tiếng trầm thấp, “Gấp gáp như ?

 

quy tắc của , tiền cọc là một nửa tổng giá trị, giao tay giữa tháng, thiếu một xu cũng .”

 

“Đây là đương nhiên.”

 

Điền Thành Phúc gật đầu, cánh tay gác lên lưng ghế, nhướn mày:

 

“Chỉ là, giúp bắt miếng thịt trong lòng Tiêu Tỉnh Tuyền, Tiêu lão bản cho chút thù lao nào, chẳng thông ?”

 

 

Loading...