Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:54:11
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho nên đời đ-ánh ch-ết cô cũng lựa chọn con đường cũ tương tự, ai thích chịu khổ thì mà chịu.”

 

Nếu như sự hiện diện của Tiêu Thành, cô thể sẽ thuận theo ý của và dì, lựa chọn Hứa Phong Dương.

 

Hai cùng vun vén cuộc sống nhỏ, đời chừng sẽ trôi qua suôn sẻ viên mãn, dòng chảy nhỏ dài là điều chắc chắn.

 

trong lòng cô chứa , còn chỗ trống nào dành cho khác nữa.

 

Kinh thị.

 

Đêm buông xuống, mùa giao giữa xuân và hạ chút se lạnh, ánh trăng mờ ảo ánh , bầu trời đen tuyền mang theo một vệt xanh thẳm, kéo dài vô tận cho đến khi còn thấy nữa.

 

Kiều Nhị Ma T.ử đường về nhà, thỉnh thoảng ngoái phía , lưng áo sớm mồ hôi lạnh ướt sũng.

 

Rõ ràng là con đường hàng vạn , nhưng hôm nay một cảm giác quái dị nên lời.

 

Hắn hít sâu một , siết c.h.ặ.t bàn tay buông thõng bên hông, tự chủ mà bước nhanh hơn, cuối cùng đúng giây phút sắp ngạt thở thì cửa nhà .

 

Khóa c.h.ặ.t then cửa, tựa lưng tấm ván cửa thở dốc từng ngụm lớn, thần kinh căng thẳng nới lỏng, lúc khỏi bắt đầu nhạo sự sợ hãi quá mức của chính .

 

Chỉ là khóe môi mới nhếch lên một chút, lưng chạm một vật cứng lạnh lẽo.

 

“Kiều Mậu."

 

Đột ngột thấy tên thật, Kiều Nhị Ma T.ử trợn tròn mắt, cơ mặt ngừng co giật, cuối cùng biến thành một mảng trắng bệch, còn nổi nữa.

 

Cho đến khi một lực lớn túm lấy cổ áo gáy vật xuống đất, mới tới.

 

Đôi môi chạm lên xuống nhưng phát nổi một âm tiết nào, sợ hãi ngã quỵ xuống đất, nín thở, dám động đậy, hai mắt tối sầm, trong lòng đ-ánh trống liên hồi.

 

Vị Diêm Vương từ lúc nào , chẳng nhanh nhất cũng chờ đến cuối tháng ?

 

Chẳng lẽ chuyện bại lộ ?

 

Nghĩ đến đây, Kiều Mậu nuốt một ngụm nước bọt, run rẩy lấy hết can đảm ngước mắt về phía vị trí ghế chủ tọa.

 

Ở đó, một đàn ông vạm vỡ mặc đồ đen lúc đang quẹt diêm thắp đèn dầu lên.

 

Là nguồn sáng duy nhất trong phòng, nó đủ để đại khái.

 

Que diêm tắt giữa chừng rẽ một vòng, dời sang một bên, đàn ông vạm vỡ cung kính cúi châm thu-ốc cho đang ghế gỗ.

 

Ngọn lửa xanh lam nhảy nhót khuôn mặt tuấn tú một thoáng, thuận tay lấy điếu thu-ốc khỏi miệng, làn khói trắng từ từ hiện đường nét thanh lãnh, tô điểm thêm cho nó một nét yêu dị.

 

Anh cứ đó như , hồi lâu một lời, trong phòng im lặng đến mức thể thấy tiếng gió.

 

“Thành ca, ngài đến lúc nào , chỗ tiểu nhân cũng chuẩn ngon r-ượu gì, thất lễ quá."

 

Kiều Nhị Ma T.ử cố nặn nụ đầy mặt, nhưng đôi chân nhũn chẳng thể nào lấy sức mà lên .

 

Tiêu Thành tính khí như để dây dưa với , đưa mắt hiệu cho Giang Yển.

 

Người hiểu ý, trực tiếp nắm lấy cánh tay Kiều Nhị Ma Tử, tùy ý bẻ một cái, chỉ thấy tiếng rắc một tiếng, Kiều Nhị Ma T.ử còn kịp phản ứng, tay rũ xuống mềm nhũn bên sườn.

 

Hắn định há mồm kêu đau, trong miệng nhét một cuộn vải, chặn thứ .

 

“Hàng ở ?"

 

Giang Yển thẳng vấn đề, túm lấy mái tóc ngắn của , đ-ập xuống sàn nhà.

 

Đây là nền đất bùn, hai năm nay Kiều Nhị Ma T.ử theo Tiêu Thành kiếm ít lợi lộc, ngôi nhà rách nát ban đầu sửa sang mấy , ngay cả con đường nhỏ bên ngoài cũng lát đ-á xanh xi măng.

 

Cho nên cú đ-ập thể tưởng tượng , chẳng mấy chốc chảy m-áu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-23.html.]

“Hàng ở ?"

 

Kiều Nhị Ma T.ử dường như chứng minh chuyện liên quan đến , điên cuồng lắc đầu, nhưng giây tiếp theo đồng t.ử đột ngột dãn , dám tin Giang Yển giắt thanh đại đao đen thui thắt lưng, đó từ đó lôi một con d.a.o nhỏ sắc bén.

 

Hầu như sự dừng , nhấn c.h.ặ.t cánh tay thương của , rạch một đường m-áu sâu hoắm thấy cả xương da thịt.

 

“Á!"

 

“Hàng ở ?"

 

Câu như bùa đòi mạng, dứt, một đường m-áu khác xuất hiện bên cạnh.

 

Cơn đau ập đến khiến theo bản năng vùng vẫy vặn vẹo, chỉ là mới động tác, thanh niên đáng sợ đạp gãy chân trái của .

 

Kiều Nhị Ma T.ử hề nghi ngờ, nếu còn dám phản kháng, sẽ đơn giản là gãy chân nữa.

 

Tiêu Thành là một kẻ điên, và những bên cạnh cũng là những kẻ tâm thần kém.

 

“Hàng ở..."

 

, , !"

 

Sợ chậm một giây thôi là cánh tay sẽ cắt lìa, Kiều Nhị Ma T.ử vội vàng ú ớ .

 

Thấy , Giang Yển thu con d.a.o dính đầy m-áu tươi , về phía Tiêu Thành, chờ đợi chỉ thị của .

 

Căn phòng tối tăm, đôi mắt nửa khép của Tiêu Thành mờ ảo trong làn khói thu-ốc bốc lên từ đầu ngón tay.

 

Đầu tiên liếc Giang Yển, đó hai khuỷu tay chống lên đùi, cúi xuống, từng chữ một:

 

“Cho mày cơ hội để cho hẳn hoi, tao thích lời giả dối."

 

Nghe , Kiều Nhị Ma T.ử bỗng giật , đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt xanh tím bỗng lướt qua một vẻ ngưng trọng, đôi mày cau .

 

Sự sợ hãi và lo sợ giữa chân mày dần trở nên nồng đậm, khắp rịn mồ hôi, thấm ướt y phục, tay chân run rẩy y hệt con kiến chảo nóng, cuống cuồng hết cả lên.

 

Khoảnh khắc cuộn vải trong miệng giật , Kiều Nhị Ma T.ử dùng hết sức lực cuối cùng của hét lên:

 

“Cầu xin ngài đừng g-iết , đừng g-iết , , hết, hu hu hu."

 

Nước mắt nước mũi nhòe nhoẹt đầy mặt, bẩn thỉu chịu nổi.

 

Sắc mặt Tiêu Thành đổi, dậy từ ghế, đôi giày da đen nện xuống sàn nhà, phát tiếng trầm đục nặng nhẹ, cuối cùng dừng mặt Kiều Nhị Ma Tử, từ cao xuống .

 

Đôi mắt đen nheo , ánh mắt trở nên đầy vẻ dò xét và trêu đùa:

 

“Biết kết cục của kẻ phản bội ?"

 

Chương 14 Bất chính

 

“Biết, sai , Thành ca cho thêm một cơ hội nữa, thực sự .

 

mỡ lợn che mờ mắt, , xin ngài nể tình xưa mà đừng đối xử với như ."

 

Lời dứt, cảm giác bỏng rát da khiến thể thêm lời nào nữa, chỉ còn những tiếng rên rỉ đứt quãng.

 

Một mùi hôi của thịt chín thấu lan tỏa khắp phòng, đầu thu-ốc l-á ấn lên đó, dụi hai cái mới tắt ngấm.

 

Cảnh tượng nhất thời im lặng vô cùng.

 

Ngay đó một chậu nước lạnh dội thẳng mặt Kiều Nhị Ma Tử, đ-ánh thức đang rơi trạng thái nửa hôn mê một nữa.

 

Những tình cảnh tương tự như lặp thêm vài nữa mới định để cho đó mở miệng.

 

 

Loading...