Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 208
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:13:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ thấy đầu óc lú lẫn , quên những gì chúng ?
Tiêu Thành kết hôn , hơn nữa tình cảm còn , thể đến hội thêu chúng tìm ."
Khương Nhuận cùng Hà Phong bàn luận về vấn đề nữa, trực tiếp chuyển chủ đề.
“Mau lấy cái thứ bỏ quên ở đây , hôm nay việc chính ."
“Biết , , chỉ thuận miệng nhắc đến thôi, thôi, mất việc đại sự của nữa."
Hai thẳng về phía tòa nhà hội thêu, hề chú ý đến bóng đang ở góc cây hòe lớn.
Trang Đông Bình trợn tròn mắt, hồi lâu mới hồn, đôi mắt đầy vẻ chấn động đặt chiếc bánh dầu đang ăn dở trong tay xuống, ngờ hôm nay ngoài ăn bữa sáng thể tin tức như !
Hèn chi đầu tiên thấy Lâm Ái Vân cô thấy cô trông quen mắt, thì là nguyên do như , chỉ Hà Phong, cô hồi đó cũng tình cờ thấy bức họa đó!
Dù lúc đó cũng rùm beng lên, tuy bày ngoài mặt nhưng cũng một bộ phận .
Cộng thêm trí nhớ của cô tệ, cảm thấy mỹ nhân trong tranh thực sự xinh , nên ghi nhớ trong đầu, ngờ dùng đến ngày hôm nay.
Mạch suy nghĩ của con gái trong một thời điểm giống với con trai, ví dụ như Khương Nhuận và Hà Phong sẽ nghĩ Lâm Ái Vân tướng mạo giống với mà Tiêu Thành tìm lúc là trùng hợp, nhưng Trang Đông Bình nghĩ đến việc, khả năng Tiêu Thành cưới Lâm Ái Vân là vì coi cô thành thế cho vị .
Cái gọi là lấy thứ nhất, thì lui một bước lấy thứ thứ hai cũng .
Chỉ trong vài thở ngắn ngủi, Trang Đông Bình não bổ xong bộ câu chuyện yêu hận tình thù giữa ba , ước chừng cũng giống như mấy cuốn tiểu thuyết tình yêu !
Tiêu Thành và cô gái trong tranh yêu , đó vì nguyên nhân gì đó mà chia tay, cô gái nản lòng thoái chí xa biệt tích, nhưng Tiêu Thành hối hận, bắt đầu tìm khắp nơi.
tìm trong một thời gian dài mà thấy, Tiêu Thành buồn bã âu sầu, liền đến tỉnh khác để giải khuây, kết quả gặp Lâm Ái Vân tám chín phần giống với cũ, qua vài , liền thấy tìm chính chủ, thôi thì cứ tạm bợ mà sống cho xong.
Cuối cùng đưa về Bắc Kinh, kết hôn.
Có lẽ ngay cả việc cũng là để chọc tức cô gái , để ép cô xuất hiện mới !
Trang Đông Bình chỉ cảm thấy nghĩ thông suốt nguyên nhân hậu quả bên trong, sắc mặt đỏ bừng, tim cũng đ-ập thình thịch, tự chủ mà về hướng tòa nhà hội thêu.
Nếu Lâm Ái Vân những sự thật , liệu cô phát điên mà ầm ĩ lên ?
Tốt nhất là từ đó suy sụp, rời khỏi Bắc Kinh, về tỉnh Giang Minh của cô .
Dù đời phụ nữ nào thể chịu đựng chồng bình thường yêu thương , trong lòng chứa đựng một phụ nữ khác, còn coi thành thế, đây là hành vi tôn trọng cả đôi bên!
Như , cho dù sư phụ nhận cô đồ , thì cũng thể nữa .
Nghĩ đến việc lợi dụng điểm để Lâm Ái Vân rời khỏi hội thêu, Trang Đông Bình thót tim một cái, chút do dự nắm c.h.ặ.t chiếc bánh dầu trong tay, bánh chiên giòn rụm bóp nát bấy, nhưng dần dần, cô nới lỏng lực đạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-208.html.]
Không, sư phụ chỉ thể một đồ là cô , đây là lời bà hứa lúc đầu!
Sau khi hạ quyết tâm, Trang Đông Bình vội vã tìm Lâm Ái Vân để lật tẩy, điểm vẫn đủ, đ-ánh một đòn trúng đích, khiến cô còn mặt mũi nào ở hội thêu nữa.
Theo cô , sư phụ sắp xếp cho Lâm Ái Vân và Khương Nhuận cùng tham gia dự án lớn đó của hội thêu, nếu như...
Đến lúc đó đem chuyện tung , thì thích hợp nhất, đòn kích kép, cho dù Lâm Ái Vân kiên cường đến , cũng thể ở hội thêu nữa.
Trang Đông Bình tại chỗ ăn hết bánh dầu và nước đậu mới về phía văn phòng.
La Thành và bà Lưu ở vị trí của từ lâu, thấy cô , liền tự chủ mà hướng tầm mắt qua, Trang Đông Bình lườm , mà để mặc cho .
“Chẳng , ăn sáng trong văn phòng thì mùi nồng bao nhiêu chứ."
Bà Lưu châm chọc hừ lạnh một tiếng, bản húp bát cháo đựng trong ly.
La Thành nổi, mở miệng gì đó, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu xuống.
Thấy , Trang Đông Bình khẽ nhếch môi mỉa mai, nếu hôm nay dậy muộn, cô thể ở ngoài ăn sáng, cái bà Lưu cậy thâm niên ở hội thêu, liền cao, tuy kiêng dè phận của cô nên gì quá đáng, nhưng bình thường cũng tìm ở những việc nhỏ nhặt, giỏi bày đặt.
Còn La Thành, là thích , nhưng giống như một con chim cút, hễ gặp chuyện là dám .
Ngoại trừ giúp cô một việc , thì còn tác dụng gì khác nữa, nhưng mà...
“La Thành, sư phụ bảo kho lấy cho bà năm xấp vải thêu và chỉ thêu thượng hạng, cùng , một mang nổi."
Trang Đông Bình chỗ bao lâu, liền chủ động mở lời.
“Được."
Bất kể cô gì, cũng lời nào chối từ.
Hai một một khỏi văn phòng.
Chương 97 Uy h.i.ế.p
Tầng ba tòa nhà hội thêu một phòng họp lớn nhỏ, đủ sức chứa hai mươi để họp, hôm nay Dương Tuyết Diễm triệu tập tất cả thành viên dự án đến, là tuyên bố một việc.
Gần đến giờ hẹn, đều đến đông đủ, do bắt đầu nên những quen tụm năm tụm ba chuyện, bàn tán về chuyện gia đình, nhưng cũng một bàn về những thông tin liên quan đến dự án.
Khương Nhuận ở vị trí phía , nghịch chiếc tách trong tay, thỉnh thoảng liếc chiếc đồng hồ treo bức tường phía , cuối cùng kim giây cũng vượt qua ngưỡng cửa chín giờ đúng, lướt sang vòng tròn mới.
“Đều để đợi lâu chứ?"
Dương Tuyết Diễm hôm nay mặc một bộ đồ Trung Sơn nữ màu xám chính thức, ng-ực cài một chiếc trâm cài tinh xảo nhỏ nhắn, là quà kỷ niệm của hội thêu phát mấy năm , ai cũng , nhưng của chủ tịch và phó chủ tịch thì đặc biệt nhất, bên khắc tên của họ.