Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:13:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh hạ thấp giọng, từ tốn mở lời:

 

“Anh thư mời, vị trí khá gần phía , thể dắt theo một cùng."

 

Đồng t.ử Lâm Ái Vân khẽ chấn động, chút buồn ngủ còn sót tan biến sạch sành sanh, cô kinh hô thành tiếng:

 

“Chuyện sớm?"

 

Ngay đó, đợi Tiêu Thành trả lời, cô tò mò hỏi:

 

“Anh lấy thư mời thế?"

 

“Không em vẫn luôn ở chỗ hội thêu ?

 

Hôm qua vốn dĩ định với em , kết quả em ngủ , xót em, để em nghỉ ngơi cho , bây giờ cũng muộn."

 

Tiêu Thành dáng vẻ như một đứa trẻ hiếu kỳ của cô, khóe môi nhếch lên.

 

“Cha chồng em đây từng là tiền tuyến, cũng coi như chút danh tiếng, vài bạn đang nhậm chức ở vẫn còn nhớ đến ông, nên gửi cho một tấm thư mời, để đứa con trai là ông tận mắt chứng kiến cảnh tượng phồn vinh hiện tại."

 

Lời của Tiêu Thành phần thật phần giả, nguyên nhân trong đó chắc chắn đơn giản như , chỉ riêng công lao của một thôi cũng đủ để nhận một tấm thư mời , nhưng những chuyện vẫn thể đưa ngoài ánh sáng để , nên chỉ đành tạm thời giấu .

 

“Hóa là như !

 

Cha chồng thật lợi hại!"

 

Lâm Ái Vân hiểu những lắt léo bên trong, cảm thán lẩm bẩm vài câu, thúc giục Tiêu Thành mau ch.óng thức dậy, họ vị trí thì cũng thể mặc kệ những khác trong nhà .

 

Lát nữa vẫn nên dẫn họ theo cùng, xem thể chiếm một vị trí .

 

Hơn nữa đại điển tổ chức chắc chắn ngắn, họ ăn no uống đủ mới .

 

Lần lượt gõ cửa phòng từng , vội vàng ăn bát mì khỏi nhà, vốn dĩ cứ ngỡ sớm , ngờ còn sớm hơn, bộ đường hề ít, càng gần nơi tổ chức đại điển thì càng đông.

 

Về , họ thậm chí còn chạy thẳng , sợ muộn sẽ còn chỗ.

 

Sau khi Lâm Ái Vân và Tiêu Thành đưa đến gần đó, sợ lát nữa đông chen , nên chỉ dừng ở vòng ngoài, đó đến điểm dành riêng cho hội viên.

 

Những chuyện xảy đó là điều mà Lâm Ái Vân cả đời thể nào quên, cô đích cảm nhận sự hoành tráng lúc bấy giờ.

 

Hồng kỳ tung bay, quốc ca vang vọng, dân cùng ăn mừng ngày lập quốc, thành lâu các vị lãnh đạo vui vẻ, bầu khí vui tươi hòa hợp khiến rơi nước mắt, những ngày khổ cực cuối cùng cũng qua !

 

Một chương mới sắp sửa mở !

 

Đây là khoảnh khắc vĩ đại chung của Hoa, cũng là khoảnh khắc tự hào của tất cả con cháu Viêm Hoàng!

 

Suốt nửa tháng liền, đều chìm đắm trong cuộc vui cuồng nhiệt , mỗi trò chuyện đều khỏi nhắc tới chuyện đó, đến mức khép miệng.

 

Cùng lúc đó, nhà họ Tiêu cũng đón một vị khách quý.

 

Tiêu Quyên ở trong phòng , lúc thì , lúc thì dậy, thế nào cũng thấy thoải mái, rõ ràng trong lòng bồn chồn bất an, nhưng ngoài mặt giả vờ như mấy để tâm.

 

đôi mắt chằm chằm cửa rời, sắp hoa đến nơi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-191.html.]

 

Chẳng bao lâu , cô thấy tiếng bước chân, vội vàng luống cuống cầm một cuốn sách bàn lên, giả vờ như đang chăm chú .

 

“A Quyên, mau đừng nữa, ngoài gặp ."

 

Người đến chính là Lâm Ái Vân, xong, tầm mắt cô liền rơi bìa cuốn sách đang cầm ngược, bất đắc dĩ khẽ một tiếng, bụng nhắc nhở:

 

“Sách cầm ngược kìa."

 

Tay Tiêu Quyên run lên, suýt chút nữa rơi cuốn sách xuống đất, nhưng giây tiếp theo cô vờ như chuyện gì mà xoay cuốn sách đúng hướng.

 

“Gặp cái gì chứ?

 

Có gì mà gặp?"

 

Nói thì , nhưng đôi mắt tò mò đảo quanh.

 

Lâm Ái Vân thể hiểu cô, cố nén khóe môi đang nhếch lên, :

 

“Đó là hôn phu của em đấy, em gặp thì ai gặp?"

 

Im lặng hai giây, nghĩ đến điều gì, đột nhiên cô trợn tròn mắt, “Hay là trong lòng em vẫn còn tơ tưởng đến..."

 

“Dừng , em ."

 

Tiêu Quyên mặt đổi sắc lắc đầu, thấy lời trong lòng hề chút gợn sóng nào.

 

Thấy , Lâm Ái Vân cũng sớm buông bỏ , chỉ là cố ý khích tướng một chút thôi, bấy nhiêu ngày qua, Tiêu Quyên dồn hết tâm trí việc ở nhà máy gang thép, những việc khác đều dẹp sang một bên, khó khăn lắm mới vượt qua kỳ kiểm tra, những việc vụn vặt khi nhậm chức quấn , căn bản tâm trí nghĩ đến những chuyện đó.

 

Điểm , Lâm Ái Vân thường xuyên nghi ngờ là do Tiêu Thành cố ý sắp xếp như , mục đích là để em gái thời gian tìm nên tìm.

 

Tất nhiên, hiệu quả vô cùng rõ rệt.

 

Tiêu Quyên sự nghiệp, tự nhận lương xong thì nhận thức sâu sắc một điều, đó chính là đàn ông chẳng qua chỉ là gia vị trong cuộc sống hằng ngày, vui thì giữ , vui thì vứt bỏ, bất kỳ ai rời xa bất kỳ ai cũng đều ch-ết , thế giới vẫn cứ vận hành như thường.

 

Chương 88 88 Mùi giấm thật nồng

 

Ánh nắng ban trưa xuyên qua cửa sổ chiếu , phủ lên gương mặt Tiêu Quyên, thêm một chút rực rỡ đôi mắt cô.

 

Con một khi bận rộn, trong quá trình đó sẽ nghĩ thông suốt nhiều chuyện, cô phát hiện đối với Giang Yển phần nhiều là một loại cam tâm và hoài niệm, cô thích Giang Yển, chi bằng cô thích cái Giang Yển lúc nhỏ luôn chiều theo cô, cầu gì nấy.

 

Thế nên khi phát hiện Giang Yển dường như biến thành một khác, cô sẽ cảm thấy lạ lẫm và hoảng sợ, dồn hết tâm trí đ-ánh thức cái gọi là “bản tính" của , nhưng bao giờ nghĩ rằng lẽ đây mới chính là con thật của .

 

Thực như hiện tại mới là kết cục nhất, buông tha cho , cũng buông tha cho .

 

Không còn bám lấy Giang Yển nữa, Tiêu Quyên mới phát hiện thế giới quá nhiều việc cô thể , cũng , việc tạo giá trị của bản mạnh hơn nhiều so với việc đuổi theo một đàn ông thích .

 

“Vậy em cứ xem một cái , hai trò chuyện vài câu, nếu như thích thì với trai em một tiếng, sẽ ép buộc em ."

 

Lâm Ái Vân bước tới đặt tay lên vai Tiêu Quyên, dịu dàng :

 

“Người cũng đến tận cửa , về tình về lý, chúng là chủ nhà đều nên tiếp đãi đôi chút, huống hồ còn là vì em mà đến."

 

 

Loading...