Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 181
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Ái Vân tự nhiên lườm một cái, dư quang thấy vật nào đó vốn dĩ vô cùng hoạt bát mỗi buổi sáng, nửa nửa Tiêu Thành, “Tự quản lý lấy chính ?”
Thuận theo ánh mắt cô cúi đầu một cái, Tiêu Thành , tiếp tục đeo đồng hồ xong cho cô, mới đường đường chính chính thẳng dậy, lúc lên thở ấm áp lướt qua mặt cô, ngứa ngáy.
“Hiện tượng sinh lý bình thường mà, quản thế nào ?”
Tiêu Thành dùng tay sờ sờ mặt cô, xong, uể oải vươn vai một cái, nửa nửa :
“Nếu như thế , mới đáng lo đấy.”
“Anh gì cũng lý hết đúng ?”
Lâm Ái Vân chẳng thèm quan tâm mà đáng lo là ai, thuận tay vuốt mái tóc dài, ôm gối về phía tủ quần áo, “Em thèm với nữa, quần áo ăn sáng.”
“Em rửa mặt , dọn dẹp chỗ qua ngay.”
Tiêu Thành theo Lâm Ái Vân, nhặt quần áo ngủ đất lên, thực cũng chẳng mấy bộ, nhanh dọn xong, lúc cô cũng mặc xong quần áo, thuận tay đón lấy chiếc gối, nghiêng đầu trộm một cái thơm mặt cô.
“Hôm nay bà xã cũng thật xinh .”
Nghe , Lâm Ái Vân nhếch môi, tâm trạng lên ít, “Vậy em đây.”
“Đi .”
Tiêu Thành vỗ vỗ m-ông cô, đó tiện tay tìm một chiếc áo sơ mi và quần tây, Lâm Ái Vân thấy, nhướng mày :
“Hôm nay định tới xưởng ?”
Tiêu Thành đem tất cả những gì thuộc về nhà họ Tiêu thanh lý đem quyên góp hết, chỉ để mỗi xưởng thép, đây là một trong những sản nghiệp lớn nhất của nhà họ Tiêu, cũng là xưởng lớn thuộc hàng top 3 cả nước về sản lượng, , sáu mươi phần trăm thu nhập trong đó đều sẽ vô điều kiện quyên góp cho tiền tuyến, ngoài còn cung cấp thêm một phần sản phẩm cho những khu vực tái thiết chiến tranh.
Sau khi chiến tranh kết thúc, tiền và sản phẩm sẽ quyên góp cho nước Trung Hoa mới.
Mặc dù kỹ thuật sản xuất trong nước hiện tại còn hạn chế, chất lượng cũng thể so sánh với các cường quốc nước ngoài, nhưng các sản phẩm chủ yếu do xưởng thép sản xuất vẫn đang trong tình trạng cung đủ cầu trong các lĩnh vực kiến trúc, cầu đường, đường ống ngầm, chế tạo máy móc... trong nước, bởi vì cơ sở hạ tầng đối với sự phát triển của một quốc gia mà là một phần thể thiếu.
Mà lấy hàng ở trong nước, giá cả tương đối mà sẽ thực tế hơn, sẽ giúp giảm bớt giá thành ở mức tối đa.
Cho nên theo lý mà trong xưởng sẽ bận rộn, nhưng ông chủ Tiêu Thành nhởn nhơ ở nhà gần nửa tháng trời, cô bao giờ can thiệp những quyết định trong sự nghiệp của , cho nên lúc cũng chỉ tò mò hỏi một câu thôi.
“Phải kiếm tiền nuôi vợ chứ.”
Tiêu Thành động tác nhanh nhẹn xỏ quần lót , đó ôm quần áo và gối trải giường.
“Ai nuôi ai còn nhé.”
Lâm Ái Vân hừ một tiếng, nghĩ đến đẳng cấp thêu thùa và phần thưởng tương ứng thấy ở hội thêu hôm qua, một trái tim liền nóng hừng hực, “Tiền của đều việc hết , em nuôi cũng .”
“Ồ?
Vậy thể yên tâm ăn cơm mềm .”
Tiêu Thành nửa thật nửa giả đầu cô một cái, đến mức mắt híp thành hình trăng khuyết.
Nghe thấy lời , Lâm Ái Vân chắp tay lưng giật lùi về phía cửa, :
“Nể mặt phục vụ , miễn cưỡng phê chuẩn .”
Nói xong, đợi Tiêu Thành phản ứng, cả nhanh ch.óng đóng cửa , chạy về phía nhà bếp.
Ánh mặt trời nương theo khe cửa đóng quét qua khuôn mặt Tiêu Thành, thấp thoáng thể thấy khóe môi nén mà nhếch lên hết đến khác, ngay cả động tác trải chăn màn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-181.html.]
Sau khi ăn xong bữa sáng, rõ ràng là vẫn còn dư nhiều thời gian trống, nhưng Lâm Ái Vân vẫn kiên quyết khỏi cửa sớm một chút, Tiêu Thành lái xe đưa cô , đường cô mới lý do khỏi cửa sớm.
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Tiêu Thành nhíu mày, giống như quen gọi tên cúng cơm của khác, cho nên lúc mở lời giọng điệu chút gượng gạo, “Em cái cô Tiểu...
Tiểu Bình đó, lúc gặp vài ở nhà thím, trông vẻ khá thật thà.”
“Cái khí thế đó của , cứ xem ai thật thà mặt ?”
Lâm Ái Vân che miệng trộm.
“...”
Anh nhân lúc dừng xe tranh thủ đầu lườm cô một cái, “Em đó, cảm thấy em ở mặt luôn là trạng thái thả lỏng.”
Lâm Ái Vân chột mở cửa xe, tránh né tầm mắt của , phủ nhận:
“Em là đều giấu ở trong lòng , thực là sợ lắm đấy.”
Cô tổng thể là vì kiếp chung sống với hơn nửa đời , cho nên cho dù thấy phiên bản trẻ tuổi của cũng sẽ quá sợ hãi, mặc dù vẫn một chút, nhưng nhiều.
“Bây giờ còn sợ ?”
Tiêu Thành chẳng từ lúc nào xuất hiện ở lưng cô, bàn tay bóp lấy gáy cô, giọng trầm thấp.
Lâm Ái Vân vô thức rụt cổ , đầu lắc như trống bỏi, hi hi lời nịnh nọt:
“Ái chà, em sợ ai chứ, đều sẽ sợ chồng yêu của em .”
Nghe thấy lời , Tiêu Thành hài lòng nhướng một bên lông mày, “Gọi tiếng nữa xem nào.”
“Chồng yêu.”
Lát nữa còn nhờ thanh toán tiền, cô đương nhiên vô cùng phối hợp, lanh lảnh gọi , âm thanh chút lớn, khiến cho một hai qua đường thi qua.
Cũng may là sáng sớm đặc biệt nhiều, nếu cô thực sự chẳng còn mặt mũi nào mà khác nữa.
Lâm Ái Vân cúi đầu như đà điểu, vành tai đỏ rực, khẽ đ-ấm Tiêu Thành một cái, “Mau thôi, mau thôi.”
“Được , vợ yêu.”
Tiếng giống như từ trong cổ họng tràn , trầm đục và dồn nén.
Chương 83 Thân thiện
Hai mua quà xong liền lái xe tới hội thêu.
“Nếu ai bắt nạt em, em chịu ấm ức thì nhớ cho chồng , sẽ tới chỗ dựa cho em.”
Tiêu Thành dừng xe, đầu Lâm Ái Vân nghiêm túc mở lời.
“Yên tâm , em là loại sẽ để khác vô duyên vô cớ bắt nạt ?”
Lâm Ái Vân nhướng mày.
Tiêu Thành bật , tháo dây an cúi xoa xoa đầu cô, “Biết em lợi hại .”
Nói xong, lông mày nhíu , nhịn lên tiếng dặn dò:
“Hại thì nên nhưng phòng thì thể thiếu, em vẫn nên chú ý cô gái tên Tiểu Bình đó một chút, thể vì cô là đồ của thím mà mất cảnh giác , tuy rằng hai thù oán, quen cũng mấy ngày, nhưng đôi khi lòng đố kỵ của một cũng đáng sợ.”