Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 161
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi hết một vòng, Lâm Ái Vân đều cảm thấy khô cả cổ họng, kịp uống ngụm nào bà cụ ghế chủ tọa gọi qua.
Bà cụ họ Mã mặc dù tuổi cao, nhưng cách ăn mặc và năng hề mang hướng cổ hủ, đối xử với cũng khá ôn hòa.
“Cái là thứ mà mỗi cô gái nhà họ Mã chúng đều , con hãy nhận lấy .
Sau cùng Tiêu Thành sống những ngày tháng , ngày tháng hòa thuận mỹ mãn mới là quan trọng nhất.
Nếu thằng nhóc bắt nạt con, chúng sẽ đòi công bằng cho con.”
Bà cụ họ Mã đẩy qua một chiếc hộp gỗ đàn hương, qua thôi là hàng rẻ tiền.
“Ngoại , ngoại là , cháu giống kiểu sẽ bắt nạt vợ ?”
Tiêu Thành tặc lưỡi một cái, cực kỳ tán thành mà phủ nhận.
Lời khiến mãi thôi, khí dần dần dâng cao.
Vì là thứ mà ai cũng , là tặng mặt bao nhiêu , nên cũng chẳng gì từ chối.
Lâm Ái Vân nhận lấy một cách hào phóng, khéo léo cảm ơn, khen thêm vài câu về tinh thần minh mẫn của bà cụ.
Nghe , vẻ ý trong mắt bà cụ họ Mã chân thực thêm vài phần, giục Lâm Ái Vân mở xem thử.
Người lề mề, loáng cái mở chốt hộp, lộ bộ mặt thật bên trong.
Không hổ danh nhà họ Mã giàu nứt đố đổ vách, tay đúng là phóng khoáng.
Trên tấm lụa đỏ là một chiếc vòng ngọc, chạm thấy ấm áp mượt mà, bên còn điêu khắc những hoa văn tinh xảo lộng lẫy.
Dựa theo kinh nghiệm bao nhiêu năm kiếp của Lâm Ái Vân, đây còn là một món đồ cổ giá trị nhỏ, đặt ngoài là tiền cũng mua món đồ thế .
“Cảm ơn ngoại ạ.”
Ánh mắt Lâm Ái Vân sáng lên, khóe miệng nhếch.
Bà cụ họ Mã thấy cô tuy đến từ nông thôn nhưng năng việc hề vẻ hèn mọn tiểu nhân, còn là hàng, chút vui ít ỏi còn sót trong lòng cũng tan biến sạch sành sanh.
Chuyện nhân duyên của con cháu tự phúc phần của chúng, những cái xương già đến cả Tiêu Thành còn chẳng quản nổi, huống hồ là quản .
Thân trưởng bối, quản ít chuyện thì cũng thể sống lâu hơn.
“Mau xuống uống ngụm , đây là mà con nhờ mang từ Thượng Hải về đấy, nếm thử xem.”
Bà cụ họ Mã mở lời, tất cả cứ như huấn luyện bài bản mà đồng loạt cầm chén lên.
Lâm Ái Vân theo m-ông Tiêu Thành xuống, cũng vội vàng bưng chén lên nhấp một ngụm.
Có chút nóng miệng, cô khẽ thổi thổi mới uống một ngụm lớn cho nhuận họng.
Vừa đặt xuống, tay Tiêu Thành nắm lấy.
“Anh gì thế?”
Cô hạ thấp giọng, rụt rụt tay , liền thấy Tiêu Thành từ lúc nào lấy chiếc vòng tay khỏi hộp, đang l.ồ.ng cổ tay cô.
Tiêu Thành nhướng mày, mặt đầy thắc mắc:
“Đeo cho em mà.”
“Đeo gì chứ?
Lỡ va đ-ập hỏng thì ?”
Nếu là vòng tay khác, cô nhất định sẽ cẩn thận tỉ mỉ như , nhưng đây là quà ngoại tặng, hơn nữa mỗi phụ nữ ở đây đều , vạn nhất đến lúc đó chỉ cô hỏng, cô ăn thế nào?
Chẳng là phụ lòng của già .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-161.html.]
“Vòng tay là để đeo, để thờ.
Em đeo mới là đau lòng ngoại đấy.”
Tiêu Thành cứ như con sâu sán trong bụng cô, cô nghĩ gì đều thấu trong chớp mắt.
Dứt lời, dùng chút lực, chiếc vòng đó cứ như mọc chân, trơn tru vô cùng mà l.ồ.ng thẳng cổ tay cô.
“Nhìn xem, bao nhiêu.
Hơn nữa, mợ và đều đeo cả đấy, va hỏng thì hỏi bà cụ xin cái thứ hai thôi, cũng là cho nổi cái thứ hai.”
Nghe lời Tiêu Thành , Lâm Ái Vân theo bản năng nâng tay lên.
Chiếc vòng ngọc xanh trong vắt tôn lên đôi tay cô càng thêm thon dài trắng nõn, đúng là càng càng rời mắt .
Mãi một lúc lâu cô mới dời tầm mắt về phía mợ và , nãy chú ý, giờ kỹ, quả nhiên cổ tay họ đều đeo những chiếc vòng ngọc tương tự.
“Thế thì .”
Giữ gìn cẩn thận là , gì chuyện xui xẻo đến mức hỏng chứ.
khi đeo , Lâm Ái Vân thỉnh thoảng đưa tay một cái, xác nhận gì mới thở phào, khuôn mặt hớn hở, trông vẻ là thích vô cùng.
Tiêu Thành thu hết thứ đáy mắt, nhếch nhếch khóe môi.
Xem mua thêm nhiều đồ trang sức cho nhà , chỉ điều...
Nghĩ đến tin tức đó, ánh mắt trầm xuống, một lúc chào Lâm Ái Vân một tiếng, liền dậy về phía ông cụ Mã, cúi nhỏ vài câu tai ông.
Những khác chỉ thấy ông cụ Mã đột nhiên biến sắc, ngay đó liền cùng Tiêu Thành và bà cụ họ Mã về phía thư phòng.
Vương Lam ôm Mã Triều Húc trong lòng, con ngươi đảo một vòng, nghi hoặc hạ thấp giọng hỏi:
“Có chuyện gì thế?”
“Em cũng nữa.”
Lâm Ái Vân ngay bên cạnh bà, thành thật lắc đầu, đó bổ sung một câu:
“Chắc là chuyện chính sự ạ.”
“Mấy chuyện đó hạng đàn bà con gái chúng cũng hiểu, chỉ là tò mò thôi.”
Vương Lam thấy Lâm Ái Vân để tâm chuyện , ước chừng chuyện gì lớn, bèn giải thích một câu.
Lâm Ái Vân gật đầu, đó lấy khăn tay lau lau vụn bánh điểm tâm dính bên miệng Mã Triều Húc, trêu chọc:
“Húc Húc thành mèo hoa nhỏ .”
Mã Triều Húc vốn dĩ là tính cách hoạt bát, bình thường gan lớn, chẳng sợ lạ chút nào.
Thế nên tiên bé ngượng ngùng nép lòng Vương Lam, thấy Lâm Ái Vân ác ý, chỉ do dự hai giây liền chủ động vươn tay:
“Chị dâu xinh bế.”
Nghe thấy cái danh xưng hiếm hoi , Vương Lam kinh ngạc há hốc mồm, con trai rõ nhất.
Vì cha bé thường xuyên ở bên ngoài, một năm rưỡi mới về một , cũng mấy năm nay ở nhà thời gian mới dài hơn chút, nên bà m.a.n.g t.h.a.i cơ hội ít, cũng muộn hơn con dâu nhà khác.
Nói một câu con muộn mới cũng chẳng sai.
Lúc em gái đời, Mã Triều Húc chính là bậc vãn bối nhỏ tuổi nhất trong nhà, muôn vàn sủng ái, chiều chuộng đến mức vô pháp vô thiên, tính tình kiêu căng, là một tiểu ma vương.
Cái miệng thì giống cha bé, lúc thì ngọt ngào vô cùng, lúc thì độc địa hết mức.