Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:54:04
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu nơi đó là con đường bắt buộc qua, Lâm Ái Vân đường vòng , bởi vì mỗi khi ngang qua, cô đều cảm thấy một luồng cảm giác dính dớp, khó chịu lan tỏa từ lòng bàn chân khắp , mãi tan .”

 

Gắng gượng thu hồi suy nghĩ, cô về phía nhà họ Lưu.

 

như dự đoán, cô hề gặp Tiêu Thành, tất cả những gì ngày hôm qua giống như một giấc chiêm bao, cực kỳ chân thực.

 

“Ái Vân, tranh thủ hôm nay trời , chúng mau ch.óng đem mấy cây hồi tâm thảo phơi ."

 

Lưu Huệ bê một cái mẹt từ kho , vẫy tay gọi Lâm Ái Vân một tiếng.

 

Cô vội vàng từ trong nhà chính khênh mấy chiếc ghế đặt ở trong sân.

 

Kiếp vì ở làng Phong Nguyên lâu như , lúc già ốm đau, thường xuyên tiếp xúc với bệnh viện, cô ít nhiều cũng học một kiến thức về th-ảo d-ược, nên Lâm Ái Vân vẫn hồi tâm thảo dùng để gì.

 

Làm th-ảo d-ược nhập thu-ốc, vị đắng, tính bình, tác dụng thanh gan sáng mắt, dưỡng tâm an thần, tiêu viêm trấn tĩnh, ích thận.

 

Sau khi phơi khô còn thể dùng để pha nước uống, hiệu quả đối với mất ngủ.

 

Không là dùng cho ai đây.

 

Hai bận rộn hồi lâu mới trải hết hồi tâm thảo ngay ngắn lên mẹt, đảm bảo mỗi mặt đều nhận ánh nắng chiếu tới.

 

“Tuổi tác ngày càng cao, cái lưng ngày càng ."

 

Lưu Huệ chống eo, xuống chiếc ghế gỗ ở hành lang, nheo mắt , trêu chọc.

 

“Cũng đúng ạ."

 

Lâm Ái Vân cảm nhận sâu sắc điều .

 

Nói xong lời , Lâm Ái Vân sững , nhận lời chút , liền bổ sung thêm:

 

“Mẹ cháu cũng như ạ."

 

“Ha ha ha."

 

May mà Lưu Huệ nghĩ nhiều, khi nghỉ ngơi một lát, bà bảo Lâm Ái Vân giúp cùng chép đơn thu-ốc.

 

Sống lưng thẳng tắp như tùng trúc, từng nét b.út đều mang phong thái riêng, chữ nhỏ xinh xắn mà thiếu vẻ hào phóng, thanh thoát như mây trôi nước chảy, từng chữ đều như ngọc.

 

Kiếp khi về già cô thích những việc nghệ thuật, mời một vị đại sư thư pháp về dạy, Tiêu Thành cũng chỉ điểm ít.

 

cô ngại mệt, thường là ba ngày đ-ánh cá hai ngày phơi lưới, thời gian lười biếng còn nhiều hơn thời gian học, cho nên cũng chỉ coi như học chút bề nổi, so với những học hệ thống, nhưng so với bình thường thì hơn chỉ một chút.

 

tiền cũng bỏ , vẫn thu hoạch nhất định.

 

“Chữ đấy."

 

Giọng trầm thấp chậm rãi vang lên bên tai, nhưng khiến xao động hơn bất cứ thứ gì khác.

 

Ngòi b.út của Lâm Ái Vân run lên, suýt nữa hỏng một trang giấy, may mà kịp thời nắm lấy cổ tay cô.

 

Đầu ngón tay thô ráp áp sát lòng bàn tay, sự tiếp xúc da thịt khiến tim đột nhiên đ-ập nhanh hơn, khí im lặng, quyến luyến dần nóng lên.

 

“Cảm ơn."

 

Lâm Ái Vân kìm nén chú hươu nhỏ đang ngừng phá vỡ sự kìm hãm trong tâm trí, hề rút tay khỏi tay ngay lập tức mà nghiêng đầu, ngẩng cằm đối diện với ánh mắt của .

 

Từ góc độ , cô thể rõ đường quai hàm hảo của .

 

Màu da đều đặn, cổ dài, hờ hững bao quanh cô, trong khí phảng phất một mùi hương thoang thoảng dễ chịu.

 

Cho đến khi Tiêu Thành vô thức ghé sát gần thêm chút nữa, mới phát hiện đó là hương tóc của cô.

 

“Không gì."

 

Tiêu Thành liếc Lưu Huệ đang về phía với vẻ thôi, chủ động dậy buông Lâm Ái Vân .

 

Tiếng giày da dẫm đ-á xanh phát âm thanh nhỏ, dường như đang giải tỏa cảm xúc của chủ nhân.

 

“Cậu Tiêu cứ nghỉ ngơi một lát , sắp xếp bồn tắm thu-ốc cho ngay đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-16.html.]

 

Lưu Thành Chương lên tiếng phá tan sự im lặng, lúc bọn họ mới phát hiện hai cùng , hèn chi thấy tiếng gõ cửa.

 

Vì trong nhà già và phụ nữ nên nhà họ Lưu bất kể ngày đêm đều sẽ khóa c.h.ặ.t cửa sân, chỉ khi qua khe cửa thấy gương mặt quen mới mở cửa.

 

Chỉ là hai đều tiếng động, một chút âm thanh cũng thấy.

 

“Cứ từ từ, hôm nay đều ở đây."

 

Khi lời , Tiêu Thành rõ ràng Lâm Ái Vân lấy một cái, nhưng một cách khó hiểu, cô cảm thấy cố ý cho cô .

 

Nghe , Lâm Ái Vân phản ứng gì, chỉ cầm b.út tiếp tục hạ những đường nét giấy.

 

Qua hồi lâu, cô mới mượn động tác vén lọn tóc tai, nép lòng bàn tay mà khẽ nhếch môi.

 

Tiêu Thành như một ông lớn thu trong chiếc ghế chính, dáng , đôi chân dài gác lên đống ghế thấp, khuỷu tay chống tay vịn ghế gỗ, ngón trỏ lúc lúc xoa xoa cằm.

 

Gương mặt tuấn tú chút biểu cảm, đang nghĩ gì, dường như để đầu óc trống rỗng.

 

Chén Lưu Huệ rót cho , đặt bên tay nãy giờ hề động đến.

 

Lâm Ái Vân đó là căn bệnh cũ kén chọn của tái phát .

 

Từ nhỏ nếm đủ ngon r-ượu quý, hàng thường căn bản lọt mắt xanh của .

 

Tính bướng bỉnh nổi lên thì thà ch-ết khát chứ thèm chạm những thứ lấy một ngụm.

 

nếu bảo yểu điệu, thì khi cùng ăn cơm uống r-ượu với những em cùng sinh t.ử, loại r-ượu trắng tự nấu giá vài xu một cân cũng thể đổ miệng.

 

Hai chữ mâu thuẫn xuất hiện Tiêu Thành, cô chẳng thấy lạ chút nào.

 

“Từng học ?

 

Học chữ với ai thế?"

 

Tiêu Thành lẽ là đợi đến phát chán nên chủ động dậy tới bàn , tiện tay cầm lấy một tờ đơn thu-ốc cô mới chép xong.

 

Chỉ là kỹ một lát, đôi mày rậm liền vô thức nhíu .

 

Tại trong bóng dáng của .

 

Chương 10 Trái tim xao động

 

Lâm Ái Vân nâng mi mắt, chậm rãi :

 

“Cháu chỉ học ở thị trấn vài năm thôi ạ."

 

Ý trong lời chính là hề học một cách bài bản từ ai cả.

 

Tiêu Thành gật đầu, vẻ đăm chiêu liếc cô một cái, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn tờ giấy thô ráp, đột ngột chuyển chủ đề:

 

“Có đối tượng ?"

 

Lời thốt , ngòi b.út vốn luôn vững như bàn thạch của Lâm Ái Vân cuối cùng cũng lệch.

 

Khóe môi cô giật giật, tuy sớm là một tên vô , nhưng ngờ cái tên Tiêu Thành thẳng vấn đề như thế, và cả sự mặt dày nữa.

 

Làm gì ai mới lên tiếng hỏi con gái nhà đối tượng chứ?

 

Đây đúng là... hành vi lưu manh thuần túy.

 

Trong lòng nghĩ nhưng miệng cô vẫn thật thà trả lời:

 

“Chưa ạ."

 

Tiêu Thành vui mừng, nhếch khóe miệng, mặt lộ rõ nụ , mang theo chút xa.

 

Tiếng trầm thấp đầy từ tính tràn từ cổ họng, chống tay bàn, cánh tay dài vòng quanh như ôm cô lòng.

 

cũng ."

 

 

Loading...