Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hơn nữa, nếu em ngã, cũng uống thu-ốc tiêm thu-ốc đấy, em sợ ?”

 

Mã Triều Húc hiểu lắm, nhưng thấy gặp bác sĩ, tiêm thu-ốc uống thu-ốc, đôi mắt bất giác sợ hãi mở to, liên tục gật đầu đảm bảo:

 

“Húc Húc bao giờ chạy loạn nữa.”

 

“Ừm, Húc Húc thật ngoan.”

 

Vẻ nghiêm nghị mặt Lâm Ái Vân giãn , lập tức nở nụ , như mặt hồ phẳng lặng gợn sóng dịu dàng.

 

Khen xong, cô còn xoa xoa đầu Mã Triều Húc.

 

Mã Triều Húc ôm lấy đỉnh đầu , chỉ cảm thấy xung quanh là mùi thơm, giống với mùi , nhưng cũng thơm như .

 

Thế là nhịn nhích gần Lâm Ái Vân hai bước, nhưng dám sáp quá gần, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

 

“Nó em đau ?

 

Để xem nào?”

 

Tiêu Thành cảnh “ hiền con thảo” , nhíu mày bước tới một bước kéo Lâm Ái Vân dậy.

 

Lâm Ái Vân lắc đầu:

 

“Không đau mấy nữa .”

 

Tiêu Thành còn tìm một chỗ để cô vén ống quần lên xem thử, kết quả kịp lên tiếng thì từ đằng xa một phụ nữ trẻ chạy tới, chạy gọi tên Mã Triều Húc.

 

“Húc Húc!”

 

Nhìn thấy Mã Triều Húc đó lành lặn vô sự, cô mới thở phào nhẹ nhõm, dừng bước vịn cây cột bên cạnh thở hồng hộc.

 

Hôm nay cô đến thăm cô, nhưng trong nhà hình như khách quý sắp đến, nên đều bận rộn, rảnh tiếp đón cô , thậm chí cuối cùng nhiệm vụ chăm sóc Mã Triều Húc còn rơi lên đầu cô .

 

Vừa thấy họ giao cái tên tiểu ma vương cho , Vương Hữu Phương dây , chẳng lẽ trốn ?

 

Ngay lập tức định thẳng về nhà luôn.

 

thấy khách quý hôm nay là ai, tâm tư nhỏ nhặt rục rịch, bèn tình nguyện ở .

 

ai ngờ gặp mặt theo cách .

 

Vương Hữu Phương dáng hình cao lớn xa , ngẩn hồi lâu mới kêu quái dị một tiếng, nấp cột đ-á vội vàng chỉnh mái tóc dài rối bù.

 

Vẻ mặt méo mó một trận, đều tại Mã Triều Húc, nếu tại nó chạy loạn thì cô đuổi theo như con điên thế ?

 

Đứa nhỏ thối tha, chơi cả buổi sáng mà vẫn còn sung sức thế, là khỉ biến thành ?

 

Giờ thì , để trong mộng thấy dáng vẻ chút hình tượng của !

 

Tiêu Thành sẽ thế nào đây?

 

Liệu cảm thấy là một mụ đàn bà đanh đ-á gào thét ?

 

Nghĩ đến những khả năng , Vương Hữu Phương hối hận xanh cả ruột.

 

Sớm thế chẳng thèm quản Mã Triều Húc gì, nhưng lỡ nó chuyện gì, nhà họ Mã tha cho cô .

 

Bản Vương Hữu Phương tức giận giậm chân một cái, đó chỉnh đốn biểu cảm bước từ cột đ-á.

 

Đâu còn thấy bóng dáng họ nữa, nụ khóe miệng cô cứng đờ, đầu thì thấy Tiêu Thành và một phụ nữ mỗi dắt một tay Mã Triều Húc dọc theo hành lang về phía .

 

Bóng lưng trông thật xứng đôi lứa, cứ như một gia đình ba .

 

Đó chính là phụ nữ mà Tiêu Thành mang về từ cái tỉnh lẻ nghèo nàn ?

 

Hừ, trông cũng chẳng cả, chẳng qua là cao hơn một chút, da trắng hơn một chút, dáng hơn một chút...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-159.html.]

tuyệt đối sẽ thừa nhận, phụ nữ hình như .

 

“Anh Thành, Húc Húc, đợi em với.”

 

Vương Hữu Phương trực tiếp ngó lơ Lâm Ái Vân, rảo bước tiến lên tới bên cạnh Tiêu Thành.

 

Chỉ là chiều rộng của hành lang hạn, vặn đủ chỗ cho ba họ , cô cũng chen , đành theo Tiêu Thành, trông cực kỳ dư thừa.

 

Vương Hữu Phương để tâm, còn hì hì bắt chuyện với Tiêu Thành:

 

“Anh Thành lâu gặp, hôm qua em cùng Ái Quyên dạo phố, còn nhắc đến đấy.”

 

Nghe , Tiêu Thành lạnh nhạt đáp một câu:

 

“Thế ?”

 

thế, đúng thế.”

 

Vương Hữu Phương nhận lời đáp, ánh mắt sáng rực, đang định thừa thắng xông lên thì thấy dừng bước, trịnh trọng chỉ bên cạnh, mở lời giới thiệu:

 

“Đây là vợ , Lâm Ái Vân, em thể giống Húc Húc gọi một tiếng chị dâu.”

 

“Đây là họ hàng bên phía mợ , tên gọi là...”

 

Nửa ngày trời thể tên, khí rơi sự im lặng kỳ quái.

 

Vẫn là Vương Hữu Phương tự giải vây cho Tiêu Thành, cũng là giải vây cho chính , nghiến răng bổ sung:

 

tên Vương Hữu Phương.”

 

Nhìn kỹ thì thấy vành mắt cô đỏ lên .

 

Lâm Ái Vân liếc xéo Tiêu Thành một cái, tự rước lấy hoa đào, còn lấy cô lá chắn, thật là giỏi quá .

 

Người sờ sờ mũi, dám ho he.

 

“Chào cô, đầu gặp mặt, tên Lâm Ái Vân.”

 

Lâm Ái Vân mục quang uyển ước, khi chuyện dịu dàng, môi còn nở nụ nhàn nhạt, khiến tự chủ mà nảy sinh thiện cảm với cô.

 

, đôi hoa tai ngọc trai của cô thật , chỉ hợp với quần áo, mà còn tôn da cô.”

 

Những lời nếu là khác , Vương Hữu Phương chắc chắn sẽ cảm thấy đối phương đang mỉa mai da vàng, nhưng từ miệng Lâm Ái Vân , cô cảm thấy đối phương đang thực lòng khen ngợi .

 

Chỉ vì biểu cảm và giọng điệu của cô đều cực kỳ chân thành, thấy dấu vết dối.

 

Hơn nữa, lúc kỹ nhan sắc của Lâm Ái Vân, trong lòng cô khỏi kinh ngạc, ngờ “gái quê” trong lời đồn xinh động lòng đến thế.

 

Được mỹ nhân khen, tự nhiên là một tâm trạng khác.

 

Vương Hữu Phương theo bản năng đưa tay sờ lên đôi hoa tai ngọc trai thùy tai, thẹn thùng khiêm tốn:

 

“Ái chà, , chỉ là tiện tay lấy trong hộp trang sức thôi.”

 

“Thật ?

 

Vậy nhãn quang của cô thật đấy, thể cùng cô dạo phố ?”

 

Ngay đó, dứt lời, Vương Hữu Phương liền trơ mắt cô khoác lấy cánh tay .

 

Những đầu ngón tay thon dài trắng nõn mềm mềm mại mại, cô gần còn một mùi hương thoảng qua, thơm vô cùng.

 

Đợi , hai họ chẳng nên coi là “tình địch” ?

 

Vừa nãy cô biểu hiện rõ ràng như , Lâm Ái Vân còn thiết với cô như thế?

 

Thậm chí còn dán gần như ?

 

 

Loading...