Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 152
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai phòng thêu khóa tác phẩm và phòng thêu , đó mới dắt tay về phía nhà bếp, dì giúp việc nấu cơm ở bên cạnh giúp đỡ, ba cùng nhanh đầy một bàn thức ăn.”
Thấy sắp đến giờ cơm , Dương Tuyết Diễm định hồ gọi Trương Bách Lễ, kết quả còn kịp , thấy ông và Tiêu Thành , hỏi mới hai tình cờ gặp đường, Tiêu Thành lái xe chở Trương Bách Lễ một đoạn đường.
“Mau rửa tay ăn cơm thôi, bữa là và Ái Vân cùng xuống bếp đấy."
Dương Tuyết Diễm giục hai rửa tay, thấy trong tay Trương Bách Lễ xách hai chai r-ượu, bao bì thì là hàng ngoại.
“Thứ ông lấy ở thế?"
Trương Bách Lễ gãi gãi gáy, hất cằm chỉ chỉ Tiêu Thành, “Thằng nhóc mang tới hiếu kính đấy, là r-ượu vang gì đó từ Pháp mang về, chậc chậc, uống bao giờ, lát nữa bảo uống cùng vài ly mới ."
“Ông cứ nuông chiều nó !"
Dương Tuyết Diễm mỉm lườm Tiêu Thành một cái, thì , nhưng trong lòng vẫn vui mừng, điều đại diện cho việc thằng bé trong lòng vẫn luôn nhớ tới họ.
Những năm qua Trương Bách Lễ thích món , Tiêu Thành chỉ thiếu nước mang r-ượu đặc sản khắp cả nước tới đây thôi, giờ thì , r-ượu trong nước gửi gần hết , bắt đầu gửi r-ượu nước ngoài .
“Chú Trương thích là , uống cùng chú thì , nhưng uống tham nhé!"
Tiêu Thành xong, đó bước chân từ lúc nào sớm dời tới bên cạnh Lâm Ái Vân, nghiêng đầu nhu giọng hỏi:
“Hôm nay thế nào?"
“Rất ạ."
Lâm Ái Vân chớp chớp mắt, con ngươi rạng rỡ như mùa xuân, lông mi liền run rẩy, trông vô cùng xinh .
Không ở trong bếp lâu , chút nóng, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay của cô phủ đầy ráng đỏ, đôi môi căng mọng như cánh hoa đào đóng mở, để lộ chút răng trắng.
Tiêu Thành , bỗng nhiên ngứa tay kìm đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô, “Vậy thì ."
“Thím còn thể để vợ cháu bắt nạt ?"
Dương Tuyết Diễm thu hết chuyện đáy mắt, thấy hai tình cảm , mặt thoáng qua một tia vui mừng, lên tiếng trêu chọc một câu.
“Lời cháu ."
Tay Tiêu Thành thuận thế trượt xuống đặt vai Lâm Ái Vân, bàn tay rộng lớn thể bao trọn cả bờ vai cô, sắc da trắng trẻo và màu lúa mạch đan xen , một loại sự quyến luyến khó tả.
Nghe thấy lời Tiêu Thành, Dương Tuyết Diễm tức giận lườm một cái, đó chào hỏi xuống ăn cơm .
“ thể nỡ bắt nạt cháu , bảo bối còn kịp!
Ái Vân lợi hại đấy, công lực thêu thùa thể sánh ngang với các thợ thêu già , thích phong cách và kỹ pháp của cháu , đợi hai ngày nữa sẽ tiến cử cháu cho Hội trưởng Hội thêu."
Dương Tuyết Diễm nhướng mày, đầy vẻ kiêu ngạo tự hào, cứ như đang khen là con gái .
“Ồ?"
Mặc dù là trong dự liệu, Tiêu Thành vẫn giả vờ như mới , hỏi ngược một câu đầy khoa trương, “Thật giả ?
Đừng là thím dỗ dành cháu chơi đấy nhé?"
Lâm Ái Vân đang rửa tay ở bên cạnh thấy, giơ tay liền tư thế nắm đ-ấm với , ám chỉ khiêm tốn một chút.
Tiêu Thành đưa tay lau nước b-ắn lên mặt, cậy chân dài tay dài, dáng cao lớn thể che phần lớn vị trí, cộng thêm những khác đang ở nhà ăn, bèn ngừng lấn về phía vị trí Lâm Ái Vân đang , cho đến khi đem bao nửa trong lòng mới thôi.
Sợ khác thấy, Lâm Ái Vân tức giận dùng khuỷu tay đẩy đẩy bụng , nhưng đẩy , ngược khiến phần thịt mềm cánh tay cọ đến đỏ hồng một mảng, thật cơ bắp của tên mà cứng nữa!
Là thành tinh ?
lúc , bên ngoài truyền đến giọng của Dương Tuyết Diễm:
“ ăn no rảnh việc chắc, dỗ dành gì?"
“Tác phẩm thêu của Ái Vân thực sự , bất luận là chọn màu, là kỹ pháp thêu... thôi bỏ , là đồ thô kệch ngoài nghề, với cũng hiểu, tóm , coi như nhặt bảo vật , cưới vợ như cửa."
“Cha nếu suối vàng , chắc chắn sẽ vui mừng, đúng đưa Ái Vân bái tế họ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-152.html.]
Dù cũng thắp nén nhang, nhận mặt, kẻo họ còn ."
Thấy nhiều như , hai vợ chồng họ vẫn đang ở bên bồn rửa tay lề mề, Dương Tuyết Diễm cầm bát đũa bên trong một cái, “Sao vẫn ?"
“Ngay đây ạ!"
Tiêu Thành đáp một tiếng, giọng điệu chút mơ hồ, giống như trong miệng đang ngậm thứ gì đó.
Dương Tuyết Diễm nhíu mày, định bước tới, giây tiếp theo liền thấy bóng lưng cao lớn của Tiêu Thành động đậy, đó , mặt mày hớn hở, trông như thể gặp chuyện gì .
“Cháu dự định ngày đưa Ái Vân , ngày đó là ngày ."
“Cậu trong lòng dự tính là ."
Dương Tuyết Diễm nghi hoặc chằm chằm Tiêu Thành một hồi lâu, điểm gì khác thường, bèn lên tiếng gọi:
“Ái Vân mau tới đây, chẳng nãy cháu uống bát canh gà ?
Thím múc sẵn cho cháu đây."
“Mắt cô dính nước , cháu giúp cô rửa sạch ngay đây ạ."
Tiêu Thành tiếp lời nhanh, , cúi đầu đưa tay dụi dụi mắt Lâm Ái Vân, nhân cơ hội véo mạnh hông một cái.
“Dính nước ?
Ở đây khăn sạch mau lau ."
Dương Tuyết Diễm giật , vội vàng lấy từ trong túi một chiếc khăn tay, chạy nhỏ bước tới đưa tay Lâm Ái Vân.
Lâm Ái Vân lấy khăn lau lau nước mắt và mặt Tiêu Thành dính lên, thấp giọng dịu dàng :
“Cảm ơn thím ạ."
“Không chứ?"
“Không ạ."
Xếp gọn khăn tay trả cho Dương Tuyết Diễm, Lâm Ái Vân lườm Tiêu Thành một cái, đôi mắt hạnh ửng hồng, con ngươi đen sáng, trong lòng gợi lên những gợn sóng lăn tăn, kìm hạ thấp giọng chột biện giải:
“Vợ ơi, chẳng chỉ là hôn một cái thôi , cùng lắm thì lát nữa cho em hôn nhé?"
Không!
Chỉ!
Là!
Hôn!
Một!
Cái!
Thôi!
Sao!
Nhà ai lành mà hôn một cái, c.ắ.n ngậm buông chứ?
Nhà ai lành mà hôn một cái, l-iếm gặm thè lưỡi chứ?
Còn cô hôn ?
Nghĩ quá nhỉ!
Nghĩ đến đây, Lâm Ái Vân dẫm mạnh chân Tiêu Thành một cái, định bụng về sẽ tính sổ với , may mà Dương Tuyết Diễm và Trương Bách Lễ thấy, nếu cái mặt của cô hôm nay vứt hết sạch .