Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phải rằng, bà là Tiêu Thành lớn lên, với càng coi là bạn khuê mật, quan hệ vô cùng , kể từ khi đối phương qua đời vì khó sinh, là coi như con trai ruột của cũng quá lời.”
Cho nên khi tin Tiêu Thành kết hôn ở tỉnh ngoài, bà suýt chút nữa là hai mắt tối sầm mà ngất .
Nếu chỉ đơn giản là kết hôn thì cũng đến mức khoa trương như , nhưng trong vòng tròn xã giao cái gì cũng đồn đại, nửa thật nửa giả, điều duy nhất thể xác định chính là vợ Tiêu Thành là con gái nông thôn.
Những thứ khác đều gì cả.
Thời đại đối với nông thôn luôn những “bộ lọc" mấy , đều là những từ ngữ , ví dụ như học thức, thô lỗ, giảng đạo lý, da đen, răng vàng, g-ầy nhỏ...
Hơn nữa còn đồn rằng, cô dựa thủ đoạn sạch sẽ để leo lên .
Mặc dù ít nhiều cũng tính tình và thẩm mỹ của Tiêu Thành, nhưng vì định kiến sẵn, Dương Tuyết Diễm cũng khỏi lo lắng.
Vốn dĩ ngay khi đối phương đến thành phố Kinh, bà định sẽ tới cửa xem thử, nhưng đàn ông nhà bà như e là quá vội vàng, sợ rằng sẽ gây sự phản cảm cho đối phương và Tiêu Thành, ảnh hưởng đến quan hệ hai nhà, nên bà mới thôi.
Đợi đến ngày uống r-ượu mừng gặp mặt cũng muộn.
ngờ hôm Trương Bách Lễ với bà là gặp vợ Tiêu Thành , còn là một đứa trẻ xinh hiểu lễ nghĩa, việc khơi dậy lòng hiếu kỳ của bà, thế là chiều hôm khi từ ngoài về, bà đặc biệt ngoài vòng vòng mấy vòng, nhưng ngay cả cái bóng cũng thấy .
Đang lúc thất vọng, Trương Bách Lễ với bà đứa trẻ kỹ năng thêu thùa tồi, hôm sẽ qua đây để bà chỉ bảo.
Trong sự thăng trầm , hiện tại cuối cùng cũng sắp gặp , Dương Tuyết Diễm tự chủ mà siết c.h.ặ.t đôi tay đang đan , cách giữa hai nhóm càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Sau khi rõ tướng mạo của đối phương, trong mắt Dương Tuyết Diễm khỏi thoáng qua một tia kinh diễm, tóc đen da tuyết, môi đỏ mũi thanh, đúng là một mỹ nhân.
Mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ chỉnh tề và quần dài, tóc đen b.úi lên, để lộ cái cổ thon dài và khuôn mặt nhỏ nhắn, thể thái cũng cực , hề khom lưng uốn gối, khí chất tuyệt vời, theo bà thấy, cô gái dù ném trong giới danh viện ở thành phố Kinh cũng hề kém cạnh chút nào.
Vừa nghĩ vẩn vơ, bà bước lên một bước, chủ động mở lời:
“Tiêu Thành, giới thiệu một chút ?"
“Thím, lâu gặp, đây là vợ cháu Lâm Ái Vân."
Tiêu Thành Dương Tuyết Diễm nhiệt tình cũng khách khí, trực tiếp đẩy Lâm Ái Vân đang bên cạnh lên phía .
“Chào thím ạ."
Cách biệt nhiều năm, một nữa gặp cô giáo Dương Tuyết Diễm, Lâm Ái Vân nén xuống sự xúc động mãnh liệt trong lòng, mỉm chào hỏi một tiếng.
Chương 67 67 Thật lợi hại
Người phụ nữ trung niên mặt mặc một chiếc váy dài màu trang nhã, tóc cắt ngắn kiểu bằng ngang vai đang thịnh hành lúc bấy giờ, tôn lên vẻ sắc sảo và mạnh mẽ, nhưng do ý mặt giấu nổi, trung hòa bớt vẻ khó gần đó, ngược trông dịu dàng.
Ngũ quan khí chất đoan trang, phong thái vẫn còn, xinh .
“Chào cháu, chào cháu."
Lần Dương Tuyết Diễm cuối cùng cũng nắm cơ hội, thể quang minh chính đại dán mắt lên Lâm Ái Vân để quan sát kỹ lưỡng một phen, khi thu tầm mắt đúng lúc, khóe mắt liếc thấy quà cáp đầy ắp trong tay bọn họ, liền “ôi chao" một tiếng kêu lên, oán trách:
“Cứ coi như nhà thôi, đến thì đến, còn mang theo thứ gì gì?"
“Đây là một chút lòng thành của chúng cháu, thím cứ nhận cho cháu vui ạ, đúng , ngày hai mươi tháng , thím và chú nhất định tới uống r-ượu mừng của cháu và Tiêu Thành nhé, đây là thiệp mời ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-146.html.]
Lâm Ái Vân lộ hàm răng trắng đều như hạt lựu, thần sắc mang theo một tia thiết.
Thấy , mắt Dương Tuyết Diễm chợt sáng lên, mỉm nhận lấy tấm thiệp mời dát vàng, “Đứa trẻ thấy thiết , yên tâm , và ông Trương nhất định sẽ tới."
Nói xong, bà thiết tiến lên nắm lấy tay cô:
“Nghe cháu thêu thùa?
Nào, chúng hậu viện, cháu thêu cho xem thử, nếu , việc hội thêu đều dễ cả."
Lâm Ái Vân theo bản năng đầu Tiêu Thành một cái, còn kịp gì, Dương Tuyết Diễm che miệng rộ lên, nháy mắt trêu chọc:
“Vợ chồng trẻ tình cảm quá nhỉ?
Yên tâm , lát nữa đảm bảo trả nguyên vẹn cho thằng nhóc ."
Không ngờ Dương Tuyết Diễm khi còn trẻ vẻ ngoài lạnh lùng kiêu sa, bên trong tính tình nhảy thoát như , Lâm Ái Vân đối mặt với sự trêu chọc của bà, nhất thời kịp phản ứng, gò má nhuộm một tầng ráng đỏ.
“Có lời đảm bảo của thím thì cháu yên tâm , lát nữa cháu còn chút việc , ước chừng chiều mới ."
Tiêu Thành mặt đỏ tim nhảy, hề che giấu mà nhướng mày một cái, trong mắt đầy ý .
Trương Bách Lễ nãy giờ gì nhiều liền hừ một tiếng thần thần bí bí:
“ còn đang định đ-ánh với ván cờ, kết quả là bận rộn , đúng là một khắc cũng dừng !"
“Lần nhất định ạ."
Tiêu Thành đem quà cáp đặt ở góc đại sảnh.
Tiếng hừ của Trương Bách Lễ càng lớn hơn, rõ ràng là tin lời , , khó lắm nhé, nhưng hậu bối tiền đồ, bận rộn chút vẫn hơn là rảnh rỗi ở nhà, ông vẫn vui lòng thấy điều đó.
Dương Tuyết Diễm cũng vui vẻ, xua tay đuổi :
“Có vợ ở đây bầu bạn với chúng , mau , buổi trưa để Ái Vân nếm thử tay nghề của ."
Nghe thấy Dương Tuyết Diễm đổi cách xưng hô, Lâm Ái Vân và Tiêu Thành một cái, đều mỉm nhận lời.
Lúc Tiêu Thành sắp , Dương Tuyết Diễm lớn tiếng dặn dò:
“Chiều đến đón thì cũng ở ăn bữa cơm nhé."
“Cháu , cháu sẽ khách khí với chú thím , nhớ thêm nhiều món ngon ạ."
Tiêu Thành đầu cũng ngoảnh , vẫy vẫy tay bước nhanh biến mất ở sâu trong hành lang.
“Cái thằng nhóc !"
Dương Tuyết Diễm lắc đầu, dắt tay Lâm Ái Vân về phía hậu viện.
Bố cục nhà họ Trương cũng gần giống nhà họ Tiêu, mặc dù tổng diện tích nhỏ hơn nhiều, nhưng cái nhã nhặn, hai ông bà đều là văn hóa, bình thường thời gian rảnh rỗi cũng nhiều, thích nhất là tân trang nhà cửa, mỗi một góc nhỏ đều chứa đựng tâm tư riêng biệt của họ.