Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 136
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:03:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:03:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Lâm Ái Vân bất ngờ hôn:
“..."
Thấy Tiêu Thành động tác tiếp theo, chỉ bế cô đặt ngay ngắn bên giường, cô còn thấy hoài nghi một chút, đây giống phong cách của Tiêu Thành, cho đến khi nghiêm túc đặt cô xuống giường, đó xổm mặt cô, ánh mắt áy náy cô, hồi lâu mở miệng.
Lâm Ái Vân rốt cuộc nhận gì đó .
“Có chuyện gì ?"
Nghe , Tiêu Thành cân nhắc một lát, dùng bàn tay lớn bao bọc lấy tay cô, khi nắm c.h.ặ.t mới mở miệng :
“Vợ ơi, xin ."
Lần , Lâm Ái Vân càng cảm thấy mù tịt chẳng hiểu , đang yên đang lành Tiêu Thành xin cô gì?
Nghĩ , cô liền hỏi luôn.
“Chuyện hôm nay chú Giang kể ."
Giọng Tiêu Thành ngày càng thấp, hít một sâu tiếp:
“Rõ ràng đó hứa tuyệt đối để em chịu uất ức khi theo , kết quả mới ngày đầu tiên để vợ, cha và em trai cùng chịu uất ức, còn là ngay tại chính nhà ."
“Đây là của , quản lý trong nhà, để bà bẩn tai ."
“Hôm nay muộn quá , cha đều ngủ, đợi ngày mai sẽ đích xin họ, còn cái tên Triệu Xuân Hà ..."
Những lời đó Tiêu Thành , nhưng đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.
Nói xong, thấy Lâm Ái Vân hồi lâu gì, Tiêu Thành thấp thỏm ngẩng đầu cô một cái, trong giọng mang theo chút hoảng loạn, “Vợ ơi đều là của , em mắng , đ-ánh ?
Em lời nào thấy khó chịu lắm."
Lời dứt, mu bàn tay thật sự đ-ánh mạnh một cái.
“Tiêu Thành, cũng sai bảo Triệu Xuân Hà đến để em uất ức, xin gì?
Chuyện liên quan gì đến cả."
Lâm Ái Vân tức giận dùng hai tay nâng mặt lên, bộ dạng lông mày nhíu c.h.ặ.t, đầy vẻ mơ hồ của , cô nhịn phì .
“Anh tưởng em là phân rõ trái thế ?"
“Anh từng nghĩ thế."
Nghe , Tiêu Thành liên tục lắc đầu, thấy cô , quên thừa thắng xông lên nịnh nọt:
“Trong lòng vợ là nhất đời ."
“Chậc chậc, em mới tin , cái miệng từ bao giờ trở nên dẻo nhẹo thế ?"
Lời tuy , nhưng nụ mặt cô hề giảm mà còn tăng thêm.
“Hay là em nếm thử xem?"
Tiêu Thành vươn tay ôm lấy eo cô, mượn lực tay cô đang nâng mặt mà nhích tới gần, âm cuối cao v.út, rõ ràng là cố tình trêu chọc cho cô vui.
Lâm Ái Vân đầu tránh , giả vờ vẻ mặt ghét bỏ, “Em mới thèm."
Bầu khí căng thẳng dịu ít, Tiêu Thành cũng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ vợ để bụng chuyện , nhưng thì để bụng, cái tên Triệu Xuân Hà , thừa cách để khiến bà thật sự hối hận, cứ đợi đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-136.html.]
Giấu vẻ âm u trong mắt, quấn lấy Lâm Ái Vân bảo cô kể hết những việc hôm nay cô .
Nghe đến đây, Lâm Ái Vân chột hắng giọng một tiếng, “Thì dạo quanh đây một chút, cha còn câu cá cùng nữa, tặng cha hai con, tối nay chúng ăn món đó đấy."
“ , ăn cơm ?
Trong bếp để phần cơm cho đấy."
Nghĩ đến những sẽ câu cá bên bờ hồ đó, Tiêu Thành híp mắt, vẻ vô tình :
“Nếu cha chơi với họ, thì thể kết bạn."
“Vâng, họ đều là , trông hiền từ lắm, còn sẽ đến uống r-ượu mừng của chúng nữa, quen ?"
Lâm Ái Vân nghĩ một lát, “Một trong đó hình như tên là Trương Bách Lễ, bác Trương, bác đưa cái thùng đựng cá cho nhà , ngày mai em mang trả cho bác , bác bác ở , bảo em hỏi ."
Tiêu Thành thấy cái tên đó, liền nhịn , ông già đó đúng là giả vờ huyền bí.
“Ngày mai cùng em trả, sẵn tiện giới thiệu quen, bác là bạn của cha , hồi nhỏ theo bác học chữ mấy năm."
“Trùng hợp ?"
Tuy sớm , nhưng Lâm Ái Vân vẫn giả vờ vẻ mặt kinh ngạc.
Hai xoay quanh bác Trương trò chuyện hồi lâu, Lâm Ái Vân mới nhận vẫn luôn xổm mặt , giống như một chú ch.ó lớn ngoan ngoãn, nhất thời dở dở , vội vàng kéo dậy.
Ngồi xổm lâu, chân chút tê, cô bóp bóp chân cho , cái việc bóp chân bóp thì thôi, hễ bóp là xảy chuyện.
Tiêu Thành đè cô xuống chăn, đầu ngón tay đặt tai cô mân mê, thở nóng hổi kề sát bên tai, ngậm lấy vành tai cô, tiếp tục hỏi:
“Ngoài dạo quanh đây , còn gì nữa?"
Lâm Ái Vân chỉ thấy tim đ-ập nhanh dị thường, cân nhắc một lát vẫn quyết định thật, “Đi mua bánh Lư Đả Củn, còn xem nhà nữa..."
Nghe đến đoạn đầu, Tiêu Thành vốn định hỏi cô thấy bánh Lư Đả Củn ngon , nhưng đoạn thu hút sự chú ý của , động tác hôn khựng , chống dậy, cau mày hỏi:
“Xem nhà?
Xem nhà gì?"
Chương 62 Chỉnh cho ch-ết luôn
Ánh đèn đỉnh đầu tỏa xuống, một nửa khuôn mặt Tiêu Thành giấu trong bóng tối, khiến rõ cảm xúc của , Lâm Ái Vân mơ hồ cảm thấy đang vui, lông mi khẽ run, vươn tay ôm lấy cổ , hồi lâu mới mở miệng trả lời.
“Cha dọn ngoài tự ở."
“Sao đột ngột thế?"
Tiêu Thành nghĩ là hiểu ngay là chuyện gì, đôi mày nhíu c.h.ặ.t , c.h.ặ.t đến mức thể kẹp ch-ết ruồi , lòng bàn tay siết c.h.ặ.t eo cô, mân mê lớp thịt mềm đó.
“Có vì những lời con mụ họ Triệu sáng nay ?"
“Vợ ơi, cần để tâm đến lời của loại đó, ngày tháng là do sống, khác ?
Miệng của một đúng là thối, thấy khác là chịu nổi."
“Ngày mai sẽ đích chuyện với cha , cả gia đình chúng ở cùng ?
Lúc nhà ban ngày, cũng ở bên cạnh trò chuyện với em, nếu thì buồn chán bao?"
Lâm Ái Vân thở dài một , chuyện hôm nay gây ảnh hưởng nhỏ trong lòng Trương Văn Hoa và Lâm Kiến Chí, dù miệng nhưng cô thể cảm nhận suốt cả ngày hôm nay tâm trạng của họ cho lắm, cũng chỉ lúc xem nhà và câu cá, mặt mới mang nụ chân thật.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.