Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:03:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lời còn hết, còn nở nụ nhẹ mặt lập tức sầm mặt xuống, cắt đứt lời .”
“Mạnh Bảo Quốc im miệng cho , Tiêu Thành như thế nào liên quan gì đến ?
Anh dựa cái gì mà như ?”
Sự bảo vệ cần lý lẽ , cũng từng sở hữu.
Mạnh Bảo Quốc khỏi nhớ kiếp khi bọn họ thành , đang việc đồng, đột nhiên vu khống một cách khó hiểu là trộm miếng thịt khô mà khác mang đến, những xem thấy nhà nghèo, liền phân biệt trắng đen về phía lưng khác, cùng dùng lời lẽ nh.ụ.c m.ạ .
Lúc đó chính là Ái Vân , một từ đến nay từng đỏ mặt với ai đầu tiên tranh luận với đến đỏ mặt tía tai, chỉ để chứng minh sự trong sạch của .
Cuối cùng miếng thịt khô tìm thấy trong đống cỏ dại bên lề đường, là do cẩn thận rơi.
Một màn hiểu lầm, vốn định dĩ hòa vi quý định truy cứu, nhưng Ái Vân nhất quyết bắt xin , nếu cứ để trôi qua nhẹ nhàng như , ai cũng thể bắt nạt lên đầu bọn họ.
Một loại chua xót nên lời ngừng cuộn trào trong l.ồ.ng ng-ực, Mạnh Bảo Quốc bóp lòng bàn tay, nhịn nâng cao âm lượng:
“Anh đều là giả vờ đấy, kiếp chính là từ thủ đoạn như , kiếp cũng tàn độc y hệt!”
“Chồng là thế nào rõ hơn , Mạnh Bảo Quốc uống nhầm thu-ốc hả?
Vu khống như thì ích gì cho ?”
Lâm Ái Vân cau mày, trong đôi mắt hạnh xinh b-ắn từng luồng ánh sắc bén như d.a.o.
Chú ý đến ba chữ “Chồng ” trong miệng Lâm Ái Vân, cộng thêm lời chỉ trích theo sát phía , sắc mặt Mạnh Bảo Quốc khó coi, đuôi mắt nhuộm một tia đỏ, lúc mở miệng giọng run rẩy:
“Ái Vân, là cho em.”
“Lời của thật khiến buồn nôn.”
Trong mắt Lâm Ái Vân lộ vẻ chán ghét hề che giấu.
Mạnh Bảo Quốc đ-âm trúng chỗ đau, mỉa mai một tiếng, vô thức tiến lên một bước, đem chuyện to hết.
“Ái Vân!
Có những chuyện em căn bản .”
“Kiếp sở dĩ tìm đến tận thủ đô, đằng chính là do Tiêu Thành đẩy thuyền dẫn lối, là sai qua xúi giục đấy, nếu , căn bản sẽ lặn lội đường xa gây khó khăn cho em, còn của Tiêu Thành đ-ánh đến nông nỗi đó!”
“Về còn để một đám lưu manh canh giữ ở cửa nhà , đến cả một ngày bình yên cũng cho chúng sống.”
“Anh chính là để cho tìm em, để ch-ết cái tâm tìm em.”
“Tiêu Thành chính là một tên ngụy quân t.ử bề ngoài một đằng bên trong một nẻo!
Đời từ chuyện của chúng , cũng tìm một đám đến nhà uy h.i.ế.p, suýt chút nữa là động thủ đ-ánh , đây là việc mà một thể ?
Anh chính là đề phòng chúng với , tin tưởng em.”
“Em ở bên , thật sự sẽ hạnh phúc ?”
Nghe , Lâm Ái Vân ngẩn một thoáng, xoay nắm lấy trọng điểm, hóa thời gian qua nhà Tiêu Quyên im lặng tiếng là vì Tiêu Thành tìm cảnh cáo bọn họ, hèn chi dám qua đây nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-121.html.]
Còn về kiếp …… chuyện Mạnh Bảo Quốc cô quả thực , nhưng mà thì ?
Mấy chục năm chân tình bầu bạn đó thể l-àm gi-ả , lòng đều thiên vị, cô cũng ngoại lệ.
“Trọng sinh một kiếp, đến lúc , vẫn còn đang tìm cớ cho , Mạnh Bảo Quốc thật là đứa con hiếu.”
Lâm Ái Vân Mạnh Bảo Quốc bằng ánh mắt tràn đầy thất vọng, bước chân lùi hai bước.
Nghe , tim Mạnh Bảo Quốc run lên bần bật, kiếp chính vì rõ ràng, bao che cho nhà họ Mạnh một cách vô hạn, mới khiến Ái Vân theo chịu uất ức, sống nghẹn ngào hơn nửa đời , cuối cùng kết thúc bằng việc ly hôn.
Bản đến ch-ết vẫn bóc lột, trâu ngựa cho cái gọi là bố và gia đình trai, qua đời trong cô độc t.h.ả.m hại.
Bây giờ mà vô thức lời bênh vực nhà họ Mạnh, còn là ngay mặt Ái Vân, đây là đ-âm d.a.o lòng ?
Rõ ràng hạ quyết tâm đời bắt đầu từ đầu, thoát khỏi nhà họ Mạnh, quanh quẩn về điểm xuất phát?
Sự cố chấp và bướng bỉnh trong lòng thể chiến thắng ?
Anh như .
Mạnh Bảo Quốc há miệng, gì đó để giải thích, nhưng nửa ngày trời cũng biện bạch nổi một câu.
“Nếu bố ý định tiếp tục hút m-áu từ chúng , thì khác dù xúi giục thế nào cũng vô ích, là do gia đình tham lam vô độ, đáng đời!”
“Lâm Ái Vân tự hỏi từ đầu đến cuối từng gì với gia đình họ Mạnh các , hiếu thảo, cùng hiếu thảo, kết quả thì ?”
“Bị coi như một giúp việc mi-ễn ph-í dày vò suốt hai mươi năm!
Còn Mạnh Bảo Quốc chỉ là một con rùa rút đầu nhu nhược, đến cả vợ con cũng bảo vệ , chỉ lời bố , chuẩn xác là một gã bám váy , bám váy bố.”
“Anh Tiêu Thành cho canh chừng , cho đến tìm ?
Hì hì, cái mặt đó để đến tìm ?
Anh mặt mũi ?”
“Anh tại Tiêu Thành tìm đến canh chừng nhà ?
Không vì chuyện giữa hai chúng , Tiêu Thành hiểu lầm hai chúng tư tình nên mới phòng , mà là vì bà , bà chị dâu của đến tống tiền , mở miệng là ba trăm đồng!”
“Anh còn rõ sự thật, đến tìm những lời , rốt cuộc là ôm tâm tư gì, và đều tự hiểu rõ, lười vạch trần .”
“Còn nữa, mối quan hệ giữa và chồng cần chia rẽ tình cảm, chúng yêu thương , tin tưởng lẫn , đến tận trời, cũng chỉ tin .”
“ ở bên hạnh phúc, chẳng lẽ ở bên thì hạnh phúc ?
nhổ , hai chúng cầu đường ai nấy , còn dám đến tìm , thì đừng trách khách khí!
Chồng trong mắt , là vợ đương nhiên cũng chẳng lành gì, thấy nào đ-ánh đó.”
Lâm Ái Vân mỉa mai nhướng mày, một xong, bất kể Mạnh Bảo Quốc biểu cảm gì, xoay bỏ , thèm thêm một cái nào nữa.
Ngay khoảnh khắc lời của cô dứt xuống, hình Mạnh Bảo Quốc lung lay, mắt tối sầm, hai đầu gối nhũn , mà ngã thẳng xuống đất, qua một lúc lâu mới hồn , đưa lòng bàn tay che mắt, cho đến khi con Lâm Ái Vân và Trương Văn Hoa giặt xong quần áo rời , vẫn còn tại chỗ.