Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 114
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:02:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai chắc chắn xảy chuyện gì đó vui, Tiêu Quyên mới rơi nước mắt.”
Người thắt chuông do buộc chuông, chuyện phương diện tình cảm, ngoài bản họ , ai cũng xen .
Buổi tối Lâm Ái Vân ngủ cùng Tiêu Quyên, hai tuy rằng gặp như quen từ lâu, nhưng dù vẫn còn xa lạ, cộng thêm tâm trạng lắm, hai trò chuyện bao lâu, liền lượt ngủ .
Chu Kim dẫn theo Đông T.ử và Giang Yển sang nhà bác cả tá túc , sáng sớm mai mới .
Cả nhà họ Lâm đêm liền vô cùng yên tĩnh, cho đến khi tiếng gà gáy đ-ánh thức dậy.
Vừa tỉnh dậy, Tiêu Quyên tràn đầy năng lượng, giống như từng xảy chuyện gì, thiết bám lấy bên cạnh Lâm Ái Vân, giúp đỡ việc cũng kêu mệt kêu khổ, mối quan hệ giữa hai cũng tiến triển vượt bậc, đến mức thể chê .
Ngày cưới dần đến, cho đến tận đêm hôm khi tổ chức tiệc cưới, Trương Văn Nguyệt cũng dẫn theo tất cả nhà họ Đinh qua đây, nhưng trong nhà đủ chỗ ở, liền tá túc ở nhà họ hàng.
Tất cả thứ đều chuẩn thỏa đáng, mà Bành Quyên bọn họ vốn dĩ luôn khiến Lâm Ái Vân chút lo lắng cũng thấy nhảy loạn, giống như mất hút, bọn họ tới, cô cũng mừng thanh tĩnh, tìm hiểu kỹ lý do bên trong.
Rất nhanh đến ngày đó, trời còn sáng, tiếng pháo nổ điếc tai bắt đầu hâm nóng khí cho hỷ sự ngày hôm nay, gánh hát mà Lâm Kiến Chí bỏ tiền mời tới biểu diễn cũng bắt đầu hát sân khấu, để kịp chung vui cái náo nhiệt , hơn nửa dân làng đều dậy sớm tới xem kịch, đương nhiên nhiều hơn là vì đợt “rải hỷ" đầu tiên buổi sáng.
Đây cũng coi như là tập tục ở vùng , sáng trưa tối ba , do cha nhà gái ở cổng nhà rải kẹo hỷ và lạc, nhặt đồ bắt buộc một câu chúc mừng, mang ý nghĩa thu thập phúc khí.
Sau đó là đón dâu, chú rể khi ăn mặc chỉnh tề dẫn theo bạn bè bên nhà trai tới nhà gái đón cô dâu về nhà trai, nhưng bởi vì Tiêu Thành ở đây nhà ở, cho nên hạng mục đón dâu liền biến thành lái xe chở Lâm Ái Vân vòng quanh thôn hai vòng, đó đón về nhà họ Lâm.
Tiêu Thành ngày hôm nay thể là gặp chuyện hỷ tinh thần sảng khoái, mặc một bộ đồ Trung Sơn màu đen chỉnh tề, tóc ngắn vuốt keo chải ngược , lộ vầng trán đầy đặn, đường nét góc cạnh nhuốm thêm vài phần thanh lãnh cao quý, ng-ực cài một bông hoa đỏ lớn, dáng cao ráo trong đám đông, tỏa khí thế chín chắn vững chãi.
Ánh mắt về phía bình thản, nhưng khó để sự căng thẳng và hưng phấn sắp tràn bên trong.
Tiệc cưới cũng bày ở trong sân nhà họ Lâm, nhưng do mời chút nhiều, trong sân đủ chỗ bày, liền kéo dài tận con đường nhỏ bên ngoài, từ xa là những mảng đỏ lớn, vô cùng náo nhiệt.
Không ít đều tụ tập trong sân xem cô dâu, nhưng nể mặt chủ nhà nên hề chen lấn điên cuồng, quy củ nhường một lối dành cho Tiêu Thành tới đón dâu.
Phù dâu đều chọn những bạn học cũ của Lâm Ái Vân, cũng là mấy chơi khá trong thôn, chặn ở ngoài cửa đưa những câu đố hóc b.úa cho Tiêu Thành.
Sau một hồi vui vẻ, nhận những bao lì xì lớn mới thả Tiêu Thành trong phòng tân hôn, trong phòng bày đầy những chiếc rương buộc vải lụa đỏ, Lâm Ái Vân đoan trang giường nhịp tim đ-ập nhanh, cô nắm c.h.ặ.t ngón tay, lông mi run run, ngước mắt lên trong một chuỗi tiếng kinh hô chạm khuôn mặt của Tiêu Thành.
Hai , đó dắt tay cô, từng bước từng bước ngoài.
Nắm c.h.ặ.t t.a.y , mười ngón đan xen, bao giờ xa rời.
Sau khi vòng quanh thôn xong, hai trở về nhà chính dâng , Trương Văn Hoa và Lâm Kiến Chí đoan trang ở vị trí phía , vành mắt đều ửng đỏ, mặt là nụ dứt, uống xong đưa bao lì xì, Tiêu Thành lớn tiếng dứt khoát gọi một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-114.html.]
“Cha, ."
“Ngoan lắm con."
Sau khi dâng , Lâm Ái Vân đưa về phòng tân hôn, một lát mới cùng Tiêu Thành ngoài mời r-ượu chia trứng gà cho bạn bè, trứng gà đều là luộc từ sáng sớm, trắng trẻo mũm mĩm, tròn trịa.
Mãi cho đến chiều mới tiễn tất cả quan khách, họ hàng thì ở giúp đỡ dọn dẹp, mang những bàn ghế bát đũa mượn về trả cho từng nhà, quét dọn sân bãi từ trong ngoài một lượt mới xong.
Trương Văn Hoa bắt mỗi bọn họ bưng một bát lớn thịt gà mang về, đợi đến khi tiễn tất cả , màn đêm cũng dần dần buông xuống.
Chương 53 Đêm tân hôn
Bận rộn cả một ngày trời, Lâm Ái Vân đều là mồ hôi, trong nồi luôn chuẩn sẵn nước nóng, Trương Văn Hoa sớm qua phòng tân hôn gọi cô tắm , đó nháy mắt hiệu một phen, mới ngoài, gọi Lâm Kiến Chí mang bộ bài trong nhà , bọn họ chuẩn .
Sợ mới ngại ngùng, cho nên tối ngày hôm nay bọn họ đều dự định sang nhà bác cả đ-ánh bài xuyên đêm, chính là để nhường gian riêng tư cho đôi trẻ.
“..."
Không cần thẳng, con gái hiểu nhất, Lâm Ái Vân còn thể bà đang nghĩ gì ?
Trên mặt nóng lên, lấy quần áo phòng tắm tắm rửa, còn ma xui quỷ khiến thoa thêm một lượt xà phòng thơm nữa, ngửi thấy thơm phức mới hài lòng gật gật đầu, đợi phản ứng , mặt càng cháy đỏ hơn.
Nhanh ch.óng dùng nước sạch dội sạch bọt xà phòng, lau khô mặc quần áo , đặt thùng nước về vị trí cũ, Lâm Ái Vân mới bếp đun một nồi nước, đợi Tiêu Thành về cũng thể tắm trực tiếp.
Lúc từ bếp trong nhà một mảnh yên tĩnh, cô quanh hiên một vòng, phát hiện Tiêu Thành ở trong nhà, chắc là tiễn bọn họ sang nhà bác cả , chắc về nhanh như , cho nên hiện tại chỉ còn một cô.
Trở về phòng, tóc còn mang theo ẩm, bên giường cầm khăn lau mạnh một hồi, trời nóng, lâu khô một nửa, cô dừng động tác trong tay , tiến lên phía nhẹ nhàng khóa cửa phòng, chuẩn cởi bộ quần áo bình thường , bộ váy ngủ màu đỏ mà Trương Văn Hoa , lấy cái may mắn.
Chỉ là quần áo cởi xong, cô mới mặc xong quần, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Ai ?"
“Anh đây."
Là giọng của Tiêu Thành.
Lâm Ái Vân trong tay cầm chiếc yếm, trong lúc hoảng hốt thế nào cũng buộc dây, sợ Tiêu Thành đợi sốt ruột, liền cuống cuồng buộc lỏng lẻo một cái, đó khoác áo ngoài , cài cúc áo, trong miệng gọi:
“Tới đây tới đây."