Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 111
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:02:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ánh mắt Trương Văn Hoa lộ vẻ phấn chấn giấu giếm , giống như một ngọn lửa nhỏ đang bập bùng cháy, thấu một luồng ánh sáng rực rỡ.”
Nghe bà khen Tiêu Thành, mặt Lâm Ái Vân cũng tránh khỏi mang theo một tia tự hào và vui mừng.
“Thiệp mời đều gửi , r-ượu thịt cần dùng trong tiệc cưới thì sáng mai lên huyện mua, trong nhà cũng đến lúc nên dán chữ hỷ trang trí , ngày mai để em trai con ở nhà giúp chúng chuẩn ."
Trương Văn Hoa nhắc đến chuyện là giống như chuyện hết.
Hai con trò chuyện lâu, thấy thời gian còn sớm, ngày mai còn việc bận, Trương Văn Hoa mới rời .
Thời tiết nóng, một ngày tắm là cả khó chịu, buổi tối ngủ cũng yên, cho nên khi bà rời , Lâm Ái Vân liền cầm váy ngủ và đồ dùng tẩy rửa bếp, chuẩn xách nước phòng tắm tắm rửa.
Kết quả bước bếp thấy Tiêu Thành, tóc ướt đẫm, chiếc áo ba lỗ màu trắng cũng nước ướt dán c.h.ặ.t , vòng eo săn chắc thấp thoáng, vô cùng quyến rũ, rõ ràng là mới tắm xong lâu.
Nghe thấy động tĩnh, Tiêu Thành đầu , đôi mắt vốn chút gợn sóng bỗng nhiên sáng lên, dần dần tỏa ánh sáng, chứa đựng ý cô từ xa, thấu một luồng ám rõ ý tứ.
“Để giúp em xách nước qua đó."
Giống như đợi sẵn ở đây để giúp cô xách nước nóng, Tiêu Thành múc nước nóng đun sôi trong nồi thùng, đợi đầy liền một tay xách ngoài, áo ba lỗ tay điểm , thể phô diễn rõ ràng đường cong cơ bắp của , gân xanh cánh tay lồi lên, gợi cảm mê .
Lâm Ái Vân tự chủ mà nhớ tới cách đây lâu dùng đôi tay ôm lấy cô, dẫn dắt tay cô cùng lên xuống, tuy rằng cách một lớp vải, nhưng cũng vô cùng nóng bỏng.
Gò má nóng bừng một cách kỳ lạ, cô xoay cầm đèn dầu theo lưng về hướng phòng tắm.
Ánh sáng mờ ảo thể miễn cưỡng soi sáng sự vật xung quanh, sàn phòng tắm đang ướt, vẫn khô, trong khí thoang thoảng mùi xà phòng thơm dễ chịu, Lâm Ái Vân để quần áo lên cái giá thường dùng để đồ khô, kết quả liền thấy đó còn đặt quần áo bẩn mà Tiêu Thành lúc .
Chiếc quần lót màu xanh đậm quần dài đè bên lộ một mép, đặc biệt bắt mắt.
Cánh mũi dường như ngửi thấy mùi tanh nồng đậm , Lâm Ái Vân hốt hoảng dời mắt , đột nhiên nước bọt của chính sặc, ho kịch liệt, Tiêu Thành đặt thùng xuống, giúp cô nhẹ nhàng vỗ lưng:
“Sao ?"
“Không, khụ khụ, ."
Lâm Ái Vân vội xua tay.
Tiêu Thành trầm ngâm giây lát, chậm rãi :
“Bây giờ nước , là?"
Tức khắc cô ho càng dữ dội hơn, ôm ng-ực ho đến khóe mắt đỏ hoe.
Tiêu Thành tới cửa phòng tắm đóng cửa , bàn tay Lâm Ái Vân định ngăn cản chỉ chậm nửa nhịp là ngăn , lúc cô cũng bình tĩnh , sống lưng tựa giá gỗ, thở chút định.
“Sáng mai em còn dậy sớm dán hoa cửa sổ, ngủ sớm."
Lâm Ái Vân cố gắng từ chối, nhưng lý do tìm yếu ớt như .
Anh ngơ như thấy, hạ thấp giọng:
“Ngày mai tới giúp em."
“Hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-111.html.]
Lời nghi vấn của Lâm Ái Vân biến mất giữa kẽ môi, hôn gấp, đầu ngón tay trực tiếp sờ lên cạp quần cô, mấy cái tụt xuống tới bắp chân.
Kèm theo đó là cả lớp vải bên trong cùng.
Gió lạnh lướt qua, Lâm Ái Vân rùng một cái, dây cung trong lòng cũng giống như theo đó mà căng thẳng giữa trung.
“Tay rửa , sạch mà."
Nghe , cô mới phát hiện tay còn dính những giọt nước, lông mi run run, “Anh..."
“Ừm, thể chỉ lo cho bản , mà quên mất em."
Cho nên ý của câu là vẫn luôn đợi cô qua đây tắm rửa ?
Thời gian tiếp theo Lâm Ái Vân còn tâm trí mà nghĩ nhiều, chỉ thể ôm c.h.ặ.t cổ Tiêu Thành, cùng chìm đắm.
Ngày hôm Lâm Ái Vân vẫn dậy sớm, mang theo quầng thâm nhỏ do cả đêm ngủ ngon cùng với Trương Văn Hoa đang hăng hái bắt đầu dán chữ hỷ đỏ rực, ngay cả con ch.ó ngang qua cũng bà buộc cho một bông hoa đỏ nhỏ.
“Khang t.ử, con dán cho thẳng !
Nói con ba , cứ chịu là hả?"
Lâm Văn Khang thang đang dán câu đối lên cổng lớn, thấy tiếng mắng c.h.ử.i, chân run lên suýt chút nữa ngã xuống, may mà lúc mấu chốt định hình, “Ái chà, con đang dán nghiêm túc mà, đừng phiền con."
“Vậy con việc thể bớt lo chút ?"
Trương Văn Hoa lườm một cái, còn định mắng thêm hai câu, đúng lúc bác gái mang theo hai đứa con trai nhà họ qua đây, liền vội vàng đón tiếp.
“Thím, chúng qua đây giúp một tay."
Điền Quý Lan , liền chỉ thị hai họ giúp Lâm Văn Khang dán câu đối.
“Thật sự cảm ơn chị dâu quá, đúng lúc chúng em đang thiếu nhân thủ đây."
Trương Văn Hoa đến mức khóe miệng sắp ngoác tận mang tai, dẫn Điền Quý Lan trong nhà, bàn ở nhà chính từ sáng hôm nay bày sẵn một ít kẹo hỷ, bánh ngọt và nước , chuyên môn dành cho bạn bè đến nhà giúp đỡ ăn.
Trương Văn Hoa chào hỏi Điền Quý Lan:
“Mau uống chén ."
Người uống tượng trưng một ngụm, liền yên nữa, dậy theo Trương Văn Hoa bận rộn, bao lâu những họ hàng khác cũng tới, giúp đỡ quét dọn và trang trí nhà cửa, còn thợ mổ lợn hẹn đang mổ lợn ở sân , hơn nửa đám trẻ con trong thôn đều thu hút tới vây xem, nhất thời ồn ào náo nhiệt vô cùng vui mừng.
Lâm Ái Vân, mới sắp kết hôn , đương nhiên cũng ít những thuộc thế hệ trêu chọc, kéo tay trò chuyện gia đình.
Tiêu Thành và Chu Kim sáng sớm thành phố , là buổi chiều mới về, còn thần thần bí bí là cho cô một bất ngờ.
Bận rộn cả một buổi sáng, đợi đến giờ cơm những đến giúp đỡ đều chủ động giải tán, đều là lòng tự trọng, giúp đỡ và ăn chực là hai chuyện khác , giúp đỡ lẫn là truyền thống cũ, nhà họ Lâm đây cũng ít giúp nhà khác, coi như là trả ân tình.
Lúc lương thực quý giá, nhà ai cũng dễ dàng, ngày kết hôn qua đây ăn một bữa cơm mới là lấy hỷ, thời gian còn thì dáng.
Trương Văn Hoa vẫn bốc cho mỗi một nắm hạt hướng dương để bọn họ mang theo c.ắ.n dọc đường, tất cả đều hớn hở.