Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:02:46
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bành Quyên cảm thấy đây là Lâm Ái Vân đang cố đ-ấm ăn xôi, thế là nuốt nước bọt một cái, cố ép bản bình tĩnh , mục đích thực sự khi đến đây, “Chỉ cần cô đưa cho ba trăm đồng, sẽ chôn c.h.ặ.t chuyện xuống đáy lòng, đảm bảo với ai cả.”
Ba trăm đồng đặt ở thời điểm hiện tại đối với một bình thường mà thể gọi là cái giá trời.
“Hừ, chị dâu của Mạnh Bảo Quốc.”
Lâm Ái Vân khẩy một tiếng, cứ như thấy lời gì cực kỳ nực , liếc Bành Quyên một cái, mặt vẫn là cái vẻ vân đạm phong khinh đó, chỉ là thêm một tia mỉa mai và chán ghét:
“Chị nghĩ tiền đến phát điên hả?”
Khoan hãy về đoạn tình cảm coi là chính thức bắt đầu giữa cô và Mạnh Bảo Quốc, suy cho cùng ngay cả lời tỏ tình chính thức và xác định quan hệ cũng , cùng lắm là mập mờ mấy ngày, đến một chút chứng cứ cũng , Bành Quyên mang ngoài thì ai mà tin chứ?
Còn về chuyện cô đòi sống đòi ch-ết ở nhà đòi gả cho Mạnh Bảo Quốc, cũng là bằng chứng, tuy rằng mấy hàng xóm thấy tiếng cãi vã, nhưng cô cứ ch-ết cũng nhận thì ai so đo chứ?
Cứ đến chuyện rơi xuống sông Mạnh Bảo Quốc cứu lên đó , tuy rằng để cứu trong dòng nước, thể tránh khỏi việc xảy tiếp xúc c-ơ th-ể, nhưng lúc đó xung quanh bao nhiêu như , khi lên bờ từ đầu đến cuối đều giữ đúng chừng mực, hề nhân cơ hội chiếm hời.
Đây cũng là một điểm khiến cô rung động lúc ban đầu, cảm thấy Mạnh Bảo Quốc là một quân t.ử.
Sau nhà cô cũng mang theo lễ vật phong phú đích lên cửa cảm ơn , chuyện khoan hãy là xong xuôi, nhưng cũng thể là xử lý đến mức ai thể bới móc sai nào.
Lúc nhận đồ thì nhanh lắm, bây giờ lấy chuyện rơi xuống nước để thóa mạ sỉ nhục sự trong sạch của cô, thậm chí còn đến tống tiền, đúng là coi cô là một con bé chí khí, thấy mấy câu đe dọa là sẽ sợ đến mức mất hết hồn vía, đó trực tiếp đáp ứng yêu cầu của chị ?
là nực quá đỗi.
Cùng là phụ nữ, đều hiểu rõ sự gian nan khi sống đời, thế mà Bành Quyên cứ bám lấy điểm mà tiếc công sức mưu lợi cho bản , thật khiến thấy ghê tởm, chuyện khác gì so với những tên cặn bã tung tin đồn nhảm về con gái chứ?
Gạt bỏ thứ sang một bên, Lâm Ái Vân càng tin tưởng Tiêu Thành sẽ vì vài câu của ngoài mà vứt bỏ tình cảm của bọn họ.
Giữa những yêu , vợ chồng với điều quan trọng nhất chính là sự tin tưởng, nếu cô ngay cả chút tin tưởng cũng dành cho Tiêu Thành thì kết hôn gì, kết cũng sớm muộn gì cũng ly hôn.
Vậy thì tại sợ Bành Quyên?
Tại cho chị cơ hội đắc ý?
Tại để chị toại nguyện?
Bành Quyên thở hổn hển, rõ ràng là lời và thái độ của Lâm Ái Vân cho tức hề nhẹ, chị chỉ cảm thấy l.ồ.ng ng-ực như vật nặng đè nén đến mức nghẹt thở, môi khô khốc, lưỡi dường như dính c.h.ặ.t vòm họng, thể mở lời, mãi đến khi hít thở sâu mấy cái, mới khản giọng mắng.
“Lâm Ái Vân, cô đúng là đồ hồ ly tinh ham hư vinh, chạy lên thành phố quyến rũ giàu là lật mặt nhận quen, vứt bỏ chú em chồng , bây giờ còn mặt mũi mà vui vẻ kết hôn, cái loại tiện nhân vong ơn phụ nghĩa như cô, cho cái họ Tiêu đó bộ mặt thật của cô.”
“Cô cứ đợi đấy, lúc đó để xem cô còn nổi nữa .”
Nghe đến đây, Lâm Ái Vân tự chủ mà nhớ những chuyện bi t.h.ả.m ở kiếp , ánh mắt lạnh lẽo hẳn :
“Vậy thì chị cứ thử xem.”
Bành Quyên thấy Lâm Ái Vân đúng là định thèm nôn một cắc nào, tức đến mức nhảy dựng lên tại chỗ, cuối cùng buông thêm mấy câu đe dọa nữa mới chạy mất.
Lâm Ái Vân bóng lưng Bành Quyên rời , chỉ cảm thấy tâm trạng của cả ngày đều hủy hoại sạch sẽ, im lặng một lúc mới xách chai nước tương về hướng ban đầu định .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-106.html.]
Chỉ là cô chú ý thấy là, ở góc tường cách đó xa lộ một mảnh vải đen.
Đến khi mua xong nước tương về nhà, Trương Văn Hoa về , đang sơ chế mướp hương khác tặng, thấy động tĩnh, bà cũng ngẩng đầu lên, :
“Mẹ thấy Thành thích uống canh mướp trứng gà, tối nay nhà món .”
“Vâng.”
Lâm Ái Vân gật đầu.
Trương Văn Hoa nhạy bén nhận sự bất thường trong cảm xúc của con gái, nhíu mày ngẩng lên cô:
“Ái Vân, con thế?”
“Không ạ.”
Trả lời theo bản năng xong, Lâm Ái Vân mím môi, cảm thấy chuyện cũng chẳng gì giấu giếm, thế là đem chuyện Bành Quyên tìm đến cô lúc nãy kể sơ qua một lượt, chỉ lược bỏ mấy câu mắng mỏ khó của chị .
Dứt lời, Trương Văn Hoa nặng nề ném miếng mướp trong tay chậu gỗ, tức đến mức ngón tay run lên, đột ngột dậy:
“Cái đồ tiểu nhân mồm mép bẩn thỉu , nhà chỗ nào với nhà họ chứ, chỉ bôi nhọ danh dự sự trong sạch của con, còn dám đòi tiền, đúng là hổ!”
“Đi, tìm chị , hỏi cho lẽ xem nhà họ rốt cuộc ý gì, cứ thế bắt nạt đến tận đầu .”
Trương Văn Hoa xắn tay áo, định ngoài, nhưng nửa đường khựng , vẻ mặt lo lắng :
“Bên phía Thành...”
Lâm Ái Vân Trương Văn Hoa đang lo lắng Tiêu Thành sẽ vì chuyện mà nảy sinh hiềm khích với cô, cho dù tin cô, nhưng ngộ nhỡ trong lòng gieo xuống hạt giống nghi ngờ, thì nghi ngờ gì nữa đó chính là một quả b.o.m nổ chậm cho cuộc hôn nhân của hai .
“Mẹ yên tâm , sẽ thế ạ.”
Lâm Ái Vân dành cho Trương Văn Hoa một nụ an ủi.
“Vậy thì .”
Trương Văn Hoa thì thở phào một cái, xoay nghiến răng :
“Bây giờ chúng tìm cha con ngay, cùng lên cửa đòi công đạo.”
Lâm Ái Vân chuyện chỉ thể tiên hạ thủ vi cường, thể để mặc đợi bên phía Bành Quyên hành động , nếu sẽ tin lời Bành Quyên hơn, cho nên bọn họ bịt cái miệng .
bây giờ trời tối , giữa hai thôn cách một cách nhất định, tìm đến tận cửa đêm hôm khuya khoắt thì chẳng chút ưu thế nào cả, chi bằng đợi đến ngày mai hãy .
Hơn nữa dựa theo tính cách của Bành Quyên, mục đích của chị là để đòi tiền, bây giờ ở chỗ cô vấp váp, kiếm lợi lộc gì, chắc chắn sẽ chuyển mục tiêu, cho đến khi đòi tiền mới thôi.
Cho dù Bành Quyên về là tung tin đồn nhảm ngay, thì bà chồng của chị cũng tuyệt đối sẽ đồng ý.