Đại Lão Mau Xuyên: Mỗi Thế Giới Đều Làm Pháo Hôi - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:00:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hai mợ cứ rửa chân ." Lâm Lang trực tiếp đưa cụ bà phòng y tế để kiểm tra.

 

"Lâm Lang, thật sự thể biến chân của bà ngoại thành như và cô út của con ?" Trong lòng cụ bà vẫn cam tâm, giống như hy vọng dập tắt, thật sự quá khó chịu.

 

Lâm Lang : "Con khó , mà là thể trong vòng một hai năm bà ngoại sẽ thể xuống đất , nhưng thường xuyên ngâm chân, massage, uống t.h.u.ố.c và tích cực vật lý trị liệu. Cụ thể xem tình hình phục hồi thế nào."

 

Cụ bà đầy năm mươi tuổi, sinh hai trai hai gái, nhưng thực tế còn từng sảy vài thai, collagen mất nhanh nên trông khá già nua.

 

Thêm đó là thiếu canxi và chút loãng xương, Lâm Lang thực sự khuyên cụ bà đừng nên hành hạ bản thêm nữa.

 

cụ bà đổi, cho nên Lâm Lang quyết định điều dưỡng cơ thể cho cụ bà mới quyết định phẫu thuật.

 

"Chi phí điều trị cần bao nhiêu, con cứ việc mở miệng, bà ngoại nhiều tiền, con cần tiết kiệm cho bà." Cụ bà khỏi phòng y tế liền dặn dò lão bộc một tiếng.

 

Một lát , lão bộc mang đến một chiếc hộp gỗ tinh xảo, cụ bà giao cho Lâm Lang: "Cầm lấy , những món đồ cũ , con thích thì đeo, thích thì bán lấy tiền."

 

Lâm Lang mở , đầy một hộp trang sức ngọc ngà, chế tác tinh xảo, thể thấy đây là những món đồ tâm đắc của cụ bà.

 

Kéo ngăn cuối cùng , là ngân phiếu mệnh giá lớn, cả một xấp dày như .

 

"Ông về , đây."

 

Cụ bà xong, cụ ông họ Đào nhíu mày: "Bây giờ bà cũng phẫu thuật, ở đây thì cái thể thống gì."

 

"Lâm Lang điều dưỡng cơ thể cho , đến Tết mới về." Cụ bà nửa đời đều ở Đồng Thành, trong lòng cụ đương nhiên là quê hương nhất, nhưng bây giờ vì sức khỏe và đôi chân, cụ .

 

" cũng nữa." Cụ ông nghĩ thầm ở nhà hai đứa con trai , ông cũng yên tâm ở .

 

Cụ bà thấy cụ ông ở thì khá vui mừng: "Ở đây cũng , Lâm Lang y thuật giỏi, còn thể điều dưỡng cơ thể cho hai già . Có điều đây là biệt thự Nhiếp gia tặng cho Lâm Lang, chúng ở đây lâu cũng tiện."

 

Cụ ông gật đầu: " bảo thằng cả gửi tiền qua, xem thể mua một cái trạch viện ở đây ."

 

Cụ ông vẫn thích trạch viện lớn ở cho thoải mái, biệt thự quá thông thoáng, ít nhiều cũng quen, ngủ yên giấc.

 

Đối với việc cha , bà Đào và cô út là vui nhất.

 

Chỉ là cha ở trạch viện lớn, ở gần các con, nhưng xung quanh đây là nhà kiểu Tây và khu biệt thự, ở trạch viện thì thể gần đến thế.

 

Cuối cùng cụ ông và cụ bà vẫn ở gần con gái và cháu ngoại, nên mua một căn biệt thự phía Đào công quán.

 

Mợ cả và mợ hai mang theo con cái dọn qua đó. Dưới sự giúp đỡ của hiệu trưởng Nhiếp, Đào Diệu Tổ cũng học gần đó, Đào Thư Muội cũng trường nữ sinh Yến Cẩn học tiểu học.

 

Lâm Lang xong vài ca phẫu thuật về trường tiếp tục việc học. Tuy vẫn còn nhiều đơn đặt hàng, nhưng bài vở vẫn là quan trọng nhất.

 

Các giáo sư thấy Lâm Lang đều vui mừng. Tuy Lâm Lang thiên phú cao nhưng họ lo cô ánh hào quang danh lợi mờ mắt.

 

Y học uyên thâm rộng lớn, càng học càng sâu, học bao giờ là đủ, ngay cả những lão già như họ cũng dám học hết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mau-xuyen-moi-the-gioi-deu-lam-phao-hoi/chuong-437.html.]

Chỉ là chút thành tựu mà thôi.

 

Thấy Lâm Lang thật sự tĩnh tâm để học y, các giáo sư đều an ủi, hận thể đem hết kiến thức họ nhồi nhét đầu cô.

 

Hệ cử nhân y khoa là tám năm, nhưng Lâm Lang thể ngoan ngoãn ở trường mấy năm trời , cô chỉ dùng hai năm thành tất cả bài vở.

 

Nếu quá khoa trương, cô trực tiếp thi lấy bằng nghiệp cũng .

 

vì cô vượt qua tất cả các môn trong hai năm, các giáo sư cảm thấy cô học quá nhanh, kịp tiêu hóa kỹ, nên giữ cô trường giáo sư danh dự.

 

Về phía bệnh viện Danh Hiệp, Lâm Lang sớm lấy chứng chỉ hành nghề, hiện tại cô cũng là mà bệnh viện Danh Hiệp, thậm chí các bệnh viện lớn tranh giành.

 

Lâm Lang phòng khám mỗi ngày, cô thích ở trong phòng thí nghiệm nghiên cứu hơn, các giáo sư và bệnh viện cũng miễn cưỡng cô.

 

Lúc quá nhiều thế lực để mắt đến Lâm Lang. Cô công khai đăng vài bài luận văn, thư mời của các đại học nước ngoài, thông báo nhập học đều gửi đến cho cô.

 

Lâm Lang đều từ chối, cô ý định nước ngoài. Danh tiếng của cô hiện tại quá lớn, nước ngoài lợi cho cô, nhưng cô thật sự ý đ.á.n.h b.o.m quốc gia của kẻ địch.

 

Đột nhiên mắt Lâm Lang sáng lên, hoặc là cô thể khiến những nắm quyền tướng soái của quân địch thương, nội bộ quân địch lục đục thì tự nhiên chúng sẽ còn tâm trí xâm lược nước khác.

 

hiện tại vẫn thể rời , Lâm Lang vẫn yên tâm về bà Đào và cô út.

 

Tuy Nhiếp gia bảo vệ, nhưng Nhiếp Tu Viễn hầu như đều ở trong quân doanh, nếu thì cũng đ.á.n.h trận .

 

Nhiếp đại soái hiện tại như thế , vợ nguyên phối và con của bà nhắm , trong Nhiếp phủ thậm chí còn tai mắt và gián điệp khác, bên ngoài các thế lực đều chằm chằm.

 

Lâm Lang nghĩ là tìm một bến đỗ cho bà Đào và cô út, nhưng hễ nghĩ đến việc đàn ông tồi quá nhiều, giao bà Đào và cô út cho ai cô cũng yên tâm.

 

Lúc tại Y Nhân Phường, cô út đang một khẩu s.ú.n.g dí sát : "Không lên tiếng."

 

Cô út sợ tái mặt. Cô đang yên lành ở trong văn phòng thêu thùa, cửa sổ đột nhiên một đàn ông bịt mặt xông , một tay bịt miệng cô, một tay dùng s.ú.n.g khống chế eo cô.

 

Cô út nào từng mật với đàn ông như , còn là một tên bắt cóc, bộ dạng chắc chắn là việc truy sát.

 

"Mau tìm ."

 

"Tìm hết , thấy."

 

"Chỗ tìm ?"

 

"Đây là Y Nhân Phường, phía Nhiếp gia chống lưng."

 

"Nhiếp gia thì , Hổ Đầu Bang chúng cũng dạng ."

 

Cô út thấy những lời bên ngoài, mặt càng trắng hơn. Cô vốn lúc Lâm Lang chính là vì trốn hôn đến ga tàu gặp các băng đảng đấu s.ú.n.g mà trúng đạn.

 

Những băng đảng g.i.ế.c chớp mắt, s.ú.n.g ống kiêng nể gì cả.

 

 

Loading...