Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:44:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đảng viên mà còn lễ nghĩa như , hai đứa trẻ đang đối tượng với , chẳng lẽ nên lên cửa nhà sớm nhất ?”

 

Vương Thúy Hoa phảng phất như chọc trúng chỗ đau .

 

“Chu Quân thương , giờ đang ở bệnh viện, Chu Quân đợi sức khỏe Chu Quân hơn một chút mới lên cửa.”

 

La Á đem chuyện Chu Quân thương như thế nào kể cho Vương Thúy Hoa một lượt.

 

“Cậu đến một công việc định còn , hiện tại công việc cũng quá nguy hiểm .”

 

Vương Thúy Hoa cau mày.

 

“Lát nữa chúng cơm nước xong thì bệnh viện thăm xem .”

 

La Đại Thành thở dài một tiếng.

 

“Con với họ là bố tới.”

 

La Á trả lời.

 

“Hai đứa nếu thật sự định , đều thương mà thăm thì , nếu thật sự cùng , chẳng sẽ chọc cột sống nhà .”

 

Vương Thúy Hoa lườm La Á một cái thật sắc, ngày nào cũng chỉ tức giận.

 

“Con cho tình hình nhà họ Chu .”

 

Vương Thúy Hoa lườm La Toàn một cái.

 

La Toàn liền đem những gì điều tra cho hai .

 

“Điều kiện gia đình nhà họ Chu quá, Tiểu Á gả qua đó bắt nạt thì bây giờ?”

 

La Đại Thành điều kiện như , khỏi chút lo lắng.

 

La Đại Thành hy vọng La Á gả nhà điều kiện hơn nhà quá nhiều, như nếu con gái ở nhà chồng chịu ấm ức, nhà giúp đòi công bằng cũng tự tin.

 

“Bố, con sẽ bắt nạt .”

 

La Á khẽ mở miệng.

 

“Ăn cơm thôi, ăn xong thì xem một chút, đều thương , còn giảng cứu chuyện ai đến nhà ai gì.”

 

Vương Thúy Hoa thở dài.

 

Hai đứa nhỏ thật sự lo lắng hơn hai đứa lớn nhiều.

 

La Á lẳng lặng ăn cơm lời nào.

 

Tổng cảm thấy từ khoảnh khắc đồng ý thử một chút với Chu Quân, tiến triển dường như còn trong tầm kiểm soát của nữa.

 

Cả nhà nhanh ch.óng ăn xong cơm, cửa hàng cung ứng mua hai lọ đào đóng hộp, hai hộp mạch nha, hai cân táo, hai cân bánh ngọt.

 

Đường xa nên còn gọi một chiếc xe ba gác, Vương Thúy Hoa và La Đại Thành xe, La Á, La Toàn theo phía .

 

“Tiểu Á, con cũng lên , con nặng bao nhiêu .”

 

La Đại Thành thương con gái, nỡ để con gái bộ cùng con trai.

 

“Bố, con thích bộ, xe vướng víu khó chịu lắm.”

 

La Á mới xe ba gác, chậm khó chịu.

 

“Ông quản nó gì, giờ lớn nên tự chủ kiến lắm.”

 

Vương Thúy Hoa liếc La Á một cái, giọng điệu mang theo một tia âm dương quái khí.

 

La Á lặng lẽ trốn lưng La Toàn, cố gắng né tránh ánh mắt như phóng d.a.o của đồng chí Vương Thúy Hoa.

 

La Toàn:

 

“...”

 

Cũng may đồng chí Vương Thúy Hoa còn nể mặt ngoài ở đây, trực tiếp mắng La Á, nhưng thỉnh thoảng vẫn kháy vài câu.

 

Ba bố con như sự ăn ý, phảng phất như Vương Thúy Hoa đang là ai khác .

 

Đến bệnh viện, ba bố con lặng lẽ một bên đợi đồng chí Vương Thúy Hoa trả tiền.

 

Sau đó lặng lẽ theo sát phía bệnh viện.

 

“Ở tầng mấy?”

 

Vương Thúy Hoa đến chỗ cầu thang bộ thì đầu La Á.

 

“Con dẫn đường.”

 

La Á lặng lẽ phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-74.html.]

 

“La Á?”

 

Vừa lên đến tầng hai, gặp Vương Sơn đang treo một cánh tay.

 

Vương Thúy Hoa Vương Sơn g-ầy trơ xương, mặt dơi tai chuột, khuôn mặt vốn đang bản của bà chút giữ .

 

“Vương Sơn, đây là bố ba .”

 

“Bố , đây là Vương Sơn.”

 

La Á giải thích cho mấy .

 

“Bác trai, bác gái chào , ba chào , chúng mau lên thôi, gọi bác gái tới.”

 

Trên mặt Vương Sơn chất đầy sự nhiệt tình vô hạn.

 

“Vậy , chúng lên .”

 

La Á trả lời.

 

“Thế cũng , bác gái, cứ lên , cháu tới ngay đây.”

 

Vương Sơn xong lập tức đáp ứng.

 

Tốc độ phảng phất như chân đôi vòng phong hỏa .

 

Cả nhóm lên, lúc Chu Quân đang truyền dịch, Chu Vũ đang đút đào hộp cho Chu Quân ăn.

 

“Tiểu Á?

 

Chú, thím tới ạ?

 

Mau .”

 

Chu Vũ thấy phía La Á, vội vàng dậy, đặt lọ đào lên bàn, nhiệt tình đón tiếp.

 

“Suỵt~” Chu Quân thấy bố La Á qua tới, kích động dậy, cẩn thận chạm vết thương.

 

“Sao ?

 

Có cần gọi bác sĩ ?”

 

Vương Thúy Hoa chú ý tới Chu Quân, vội vàng quan tâm hỏi.

 

Chu Quân mày rậm mắt to, chỉ là sắc mặt chút tái nhợt, vẫn phù hợp với thẩm mỹ của Vương Thúy Hoa.

 

“Mẹ, con .”

 

Chu Quân buột miệng thốt , xong thì mặt đỏ bừng, đầy vẻ lúng túng, đem lời trong lòng .

 

Phía bên cũng khựng trong giây lát.

 

“Thím, Chu Quân đây là sốt sắng quá, thím mau , cháu lát nữa sẽ qua ngay ạ.”

 

Chu Vũ vội vàng chào hỏi Vương Thúy Hoa xuống.

 

Vương Sơn khá lanh lợi, giờ còn lên, chắc chắn là về đón đồng chí Dương Thải Phượng .

 

“Chú, thím, hai tới còn mang theo đồ đạc gì, chuyện trưởng bối thăm vãn bối mà mang đồ , vốn dĩ nên là chúng cháu qua nhà chú thím bái phỏng, Chu Quân hiện tại tình hình thế nên , chú thím ngàn vạn đừng trách tội.”

 

Chu Vũ rót nước cho hai .

 

La Đại Thành và Vương Thúy Hoa Chu Vũ sắp xếp xuống đó, đối với Chu Vũ hài lòng.

 

Chị gái của Chu Quân thật sự quá chuyện, chu đáo bề, cảm thấy thật thiết.

 

Thằng nhóc Chu Quân tuy chút ngốc nghếch, nhưng cũng đáng ghét.

 

Bên Dương Thải Phượng Vương Sơn bố La Á tới, lập tức cuống cuồng, chỉnh đốn quần áo vội vàng chạy tới bệnh viện.

 

Đến ngoài phòng bệnh, hít sâu hai , đổi nhịp thở, bình phục tâm tình, mặt mang theo nụ đắc thể bước .

 

“Thông gia, thật sự ngại quá, đáng lẽ là chúng thăm chị mới đúng.”

 

Dương Thải Phượng bước tới nắm lấy tay Vương Thúy Hoa, mặt đầy vẻ áy náy.

 

“Chuyện ai thăm ai đều như cả, đó cũng chuyện , chị xem đưa cho đứa nhỏ chiếc vòng quý giá như gì.”

 

Giọng điệu Vương Thúy Hoa mang theo một tia trách móc nhẹ nhàng.

 

“Em gái, đây đều là của chị, lẽ nên lên cửa sớm hơn...”

 

Dương Thải Phượng đầy vẻ áy náy .

 

La Đại Thành và La Toàn bên cạnh Chu Quân, chuyện với Chu Quân, Chu Vũ một bên, nghĩ thầm lỡ như đầu óc Chu Quân hồ đồ thì còn đường mà đỡ.

 

 

Loading...