Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:11:53
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ở mạt thế, thứ thiếu thốn nhất chính là thực phẩm và thu-ốc men.

 

Hệ thống sản xuất phá hủy, giai đoạn còn thu-ốc Tây nữa, đều chữa bệnh bằng thu-ốc Nam, bệnh lâu dần cũng thành thầy thu-ốc giỏi.

 

La Á cũng một chút y thuật, ngày thường lật xem sách y nên cũng coi là một thầy thu-ốc “chân đất" kết hợp Đông Tây y nửa vời.”

 

Những thứ ở thời đại vẫn dùng .

 

Lại sang một bên, đống vàng nhỏ lúc từng ghét bỏ vì chiếm diện tích mà vứt ở góc đó, cô khỏi thở dài một tiếng.

 

May mà lúc đó vứt .

 

Thời thịnh thế sưu tầm đồ cổ, thời loạn thế tích trữ vàng, thời mạt thế tích trữ thức ăn.

 

La Á tin sẽ sống tệ .

 

Cũng chẳng thể tệ hơn thời mạt thế nhỉ?

 

Chương 6 Đi

 

La Á ngủ gật từ lúc nào, sáng hôm năm giờ tỉnh.

 

C-ơ th-ể vẫn còn mệt mỏi, đó là do yếu tố thể chất, nhưng tinh thần thì cực kỳ .

 

“La Á, cần dậy sớm thế , ngày mai mới đến lượt bọn nấu cơm."

 

Vương Linh cảm nhận La Á thức dậy, mơ màng một câu lật ngủ tiếp.

 

La Á nhẹ nhàng mặc quần áo, tiên chạy năm cây để tập luyện cơ bản.

 

Để tránh khác, cô chạy về phía chân núi, đó tập năm mươi cái squat, một trăm đ-á chân, một trăm đ-âm đột kích mới về.

 

Lúc cô về, ba Dương Lan đang chuẩn bữa sáng.

 

La Á qua giúp mà xách xô nước giặt bộ quần áo hôm qua.

 

Thời tiết quá nóng, một ngày giặt quần áo là bốc mùi chua lòm, c-ơ th-ể quá yếu nên cô gánh nổi nước.

 

Một xô nước đủ để giặt đồ, thế là cô lén lấy thêm nước từ gian .

 

Đợi cô giặt xong quần áo, Vương Linh và Lý Đông Thảo cũng dậy.

 

“La Á, dậy sớm thế?

 

Ôi, cũng nên giặt quần áo mới ."

 

Lý Đông Thảo thấy La Á phơi đồ mới sực nhớ bộ quần áo mặc hôm qua vẫn còn vứt ở đó, cô tổng cộng cũng chỉ mang theo ba bộ đồ.

 

“Đông Thảo , tin , vài ngày nữa sẽ nghĩ như thế nữa ."

 

Vương Linh vỗ nhẹ lên vai Lý Đông Thảo, giọng điệu như từng trải.

 

“Tại ạ?"

 

Lý Đông Thảo hiểu Vương Linh.

 

“Bởi vì sẽ mệt đến mức nhấc nổi tay lên chứ, lúc đó gì còn sức mà quan tâm đến mùi mồ hôi.

 

Mình đến đây hơn ba năm , năm nào mùa vụ cũng mệt như ch.ó, thế mà vẫn chẳng kiếm đủ điểm công tối đa."

 

Nghĩ đến thôi Vương Linh thấy bi thương.

 

Bây giờ cũng chỉ tạm gọi là đủ ăn thôi, mà cũng chỉ hai bữa mỗi ngày.

 

Tiền dành dụm ngoài chi tiêu hằng ngày thì chỉ đủ để mua một túi kem dưỡng da Tuyết Hoa giá năm xu.

 

Còn về phần gia đình, Vương Linh còn hy vọng gì .

 

Anh cả xuống nông thôn bảy năm, cô xuống nông thôn năm năm, còn hai em trai và một em gái.

 

Để lo việc cho ba đứa nhỏ, gia đình cơ bản cạn kiệt , thể phân chia tâm trí lo cho cô và cả nữa.

 

Anh cả lập gia đình ở nơi xuống nông thôn, con cũng ba tuổi .

 

Vốn dĩ cô cũng chút trụ vững nữa, định tìm một địa phương để gả, đang lúc tìm kiếm mục tiêu thì nhiều thanh niên tri thức về thành phố.

 

Tuy gia đình cửa nẻo gì, nhưng Vương Linh vẫn đợi thêm chút nữa, nhỡ cơ hội thì , dù lúc đó cô cũng mới hai mươi mốt tuổi.

 

Dương Lan hai mươi lăm tuổi còn đang kiên trì kìa, cô gì mà kiên trì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-7.html.]

 

“Không nghỉ ngơi ạ?"

 

Lý Đông Thảo mặt đầy vẻ ngơ ngác Vương Linh.

 

“Nghỉ ngơi là trừ điểm công, điểm công thì lương thực, trừ phi nhà gửi lương thực cho , nếu thì chỉ nước nhịn đói thôi.

 

Chẳng ai giúp ."

 

Vẻ mặt Vương Linh mang theo chút nghiêm nghị.

 

Đó cũng là vì thấy Lý Đông Thảo, La Á việc nhanh nhẹn nên mới gần gũi với họ, còn nếu đến chiếm hời thì đừng hòng, ai cũng .

 

Lý Đông Thảo mở to mắt dám tin Vương Linh.

 

“Đến cũng đến , thôi cứ ăn cơm ."

 

La Á về phía gian chính.

 

Vương Linh cũng chẳng buồn nhiều, dù cũng chẳng cần tới hai tiếng nữa là họ sẽ cảm nhận sự khắc nghiệt của cuộc đời ngay thôi, giờ gì cũng vô ích.

 

Buổi sáng nấu cháo gạo cao lương, bánh ngô áp chảo và củ cải sợi hầm.

 

Mỗi cái bánh áp chảo to bằng lòng bàn tay đàn ông trưởng thành, nam đồng chí hai cái, nữ đồng chí một cái.

 

Cháo cao lương của nam đồng chí thì loãng hơn một chút, cháo của nữ thì đặc hơn một chút.

 

Mọi vẫn đối xử với bằng sự im lặng, nhanh ch.óng ăn xong bữa sáng của như một lũ xác sống vô cảm chuẩn tấn công cây cối .

 

Ăn sáng xong, rửa sạch bát đũa, cùng đồng.

 

La Á quấn khăn rằn lên đầu từ sớm, là một chiếc khăn màu đỏ tươi.

 

Trước đây cô vòi vĩnh cả nửa tháng trời mới mua chiếc khăn đắt tiền , luôn nỡ đeo, đúng là món đồ cao cấp.

 

giờ La Á thấy nó quê mùa ch-ết , nếu thật sự chiếc khăn nào khác thì cô đúng là đeo chút nào.

 

cũng may nhan sắc đủ cao nên chiếc khăn cho lu mờ, ngược còn thêm phần phong vị khác lạ.

 

Cũng chính vì vẻ mà La Á càng thêm kiên định rèn luyện c-ơ th-ể, nếu sắc sẽ trở thành tội ban đầu.

 

Lý Đông Thảo khăn rằn, nhưng Vương Linh nhắc nhở nên cũng tìm một miếng vải xám thoáng khí đội lên đầu.

 

Dương Lan, Triệu Hiểu Mai cũng tương tự.

 

Lâm Bình năm cái đầu đội khăn, mắt đỏ hoe.

 

“Cần đội khăn ?

 

..."

 

Hai tay cô xoắn , cả tỏ rụt rè nhút nhát.

 

Vương Linh trực tiếp liếc trắng mắt một cái nhanh ch.óng ngoài.

 

La Á thì liếc cũng chẳng thèm liếc Lâm Bình, sợ thêm một cái sẽ cho cô một bạt tai mất.

 

Nhìn lượt qua , Lâm Bình thật sự sụp đổ, nước mắt ngừng tuôn rơi nhưng chỉ thể lẳng lặng theo.

 

Đến nơi việc là một cánh đồng ngô, Dương Thắng Lợi đang chia việc.

 

“Hàn Thịnh Dương, cùng Vương Linh, Tôn Diệu Võ, La Á, Lý Đông Thảo một mảnh ruộng.

 

Dương Lan, cô cùng Triệu Cường, Vương Lập Minh, Triệu Đông Mai, Lâm Bình một mảnh," đó ông phân chia cho các thanh niên tri thức khác.

 

Mọi cũng gì nhiều, Hàn Thịnh Dương dẫn mấy mượn công cụ.

 

“Nhiệm vụ của chúng là thu hoạch ngô.

 

và Tôn Diệu Võ sẽ cắt cây ngô , các đồng chí nữ phụ trách bẻ bắp và bóc vỏ.

 

Sau khi chúng cắt xong sẽ qua bóc cùng cho bao tải gánh ."

 

Hàn Thịnh Dương đưa cho Tôn Diệu Võ một con liềm, tay cầm một bó bao tải, dẫn mấy đến mảnh ruộng ngô chia.

 

Vừa hướng dẫn Tôn Diệu Võ cách dùng liềm cắt cây ngô, nhanh nhẹn việc.

 

Hàn Thịnh Dương đến đây tám năm , hạng lười biếng nên sớm thể kiếm đủ mười điểm công.

 

 

Loading...