Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:44:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tôn Minh, đàn bà đó là ai?

 

bỏ em , cái đồ Trần Thế Mỹ nhà ."

 

Người phụ nữ lưng cõng một đứa trẻ hơn một tuổi, bụng qua chừng năm tháng, tay còn dắt một bé gái năm tuổi.

 

Ngón tay trái chỉ một thanh niên hơn ba mươi tuổi, đeo kính gọng đen.

 

Thanh niên đầy vẻ bất lực:

 

“Vương Phương, em đúng là thể lý."

 

thể lý, thể lý mà thể một nuôi ba đứa con, tiễn học ?

 

Không Vương Phương , ngay cả cái thôn của chúng cũng nổi."

 

Vương Phương cả như phát điên, ngón tay gần như dí ch.óp mũi Tôn Minh.

 

“Chúng lúc đầu , học, em ở nhà đợi, kết quả còn khỏi thôn, em nhất định theo tới, giờ cũng tới , em còn quậy cái gì nữa."

 

Tôn Minh hiện tại thực sự đau khổ.

 

Tôn Minh bao giờ nghĩ đến việc bỏ rơi Vương Phương, năm đó Tôn Minh buộc xuống nông thôn, đến nông thôn nổi việc đồng áng suýt nữa ch-ết đói.

 

Chính sự xuất hiện của Vương Phương giải quyết cảnh khốn cùng cho Tôn Minh.

 

Cho dù nhà họ Vương đều đồng ý, Vương Phương vẫn kiên quyết ở bên Tôn Minh.

 

Không sự giúp đỡ của nhà họ Vương, Vương Phương dùng bờ vai g-ầy yếu gánh vác gia đình nhỏ của họ, săn sóc Tôn Minh, chậm rãi dạy Tôn Minh việc.

 

Khó khăn lắm ngày tháng của hai mới khá lên một chút, khôi phục kỳ thi đại học.

 

Tôn Minh thi, nhà họ Vương đều đồng ý, sợ Tôn Minh đỗ đại học sẽ cần Vương Phương nữa.

 

Vương Phương cũng sợ, nhưng Tôn Minh thuyết phục Vương Phương, Tôn Minh thành công đỗ Đại học Y, cả hai đều vui mừng, nhưng nhà họ Vương dội cho một gáo nước lạnh, Vương Phương bắt đầu nghi thần nghi quỷ.

 

Hiện tại Tôn Minh đau khổ, còn đau khổ hơn lúc suýt ch-ết đói năm xưa.

 

“Quậy?

 

Anh chê ?"

 

Vương Phương đầy vẻ đau khổ Tôn Minh.

 

“Anh mà còn tiếp, chị sẽ tự sát đấy."

 

Tôn Minh định gì đó, La Á hai tay gác lên lưng ghế, cằm tì lên tay, ánh mắt mang theo một tia hứng thú.

 

Hai đang cãi đầy vẻ mờ mịt về phía La Á, ánh mắt rõ ràng là 'Cô bệnh !'.

 

Ai thấy vợ chồng cãi ngoan ngoãn trốn xem náo nhiệt, ai như cô còn xen .

 

“Trạng thái của vợ chắc là trầm cảm nhỉ?"

 

La Á Vương Phương đang điên cuồng.

 

Cái cũng là trầm cảm sinh sinh đang trong kỳ mang thai, cũng khả năng là tất cả luôn.

 

“Đồng chí, xin chào, cô vợ cơ?"

 

Tôn Minh kích động về phía La Á.

 

“Cô mới bệnh, hai cùng một hội , định bệnh để Tôn Minh cần nữa chứ gì."

 

Vương Phương càng thêm kích động, hành động còn nhanh hơn Tôn Minh, trực tiếp xông về phía La Á, khuôn mặt xinh của La Á, thậm chí còn đưa tay cào.

 

“Vương Phương!"

 

Tôn Minh sắp sợ ch-ết khiếp , khí chất của nữ đồng chí hề tầm thường.

 

Nếu thương thì .

 

Kết quả Vương Phương xông đến mặt La Á, liền thấy La Á đang vui vẻ, chậm rãi đưa tay , nhẹ nhàng bóp một cái, Vương Phương liền khựng tại chỗ.

 

“Đau quá."

 

Vương Phương cảm thấy cổ tay sắp gãy .

 

“U uất trong lòng, còn động t.h.a.i khí, vị đồng chí tới nơi tới chốn ."

 

Khóe miệng La Á khẽ nhếch lên, ánh mắt mang theo sự trêu chọc Tôn Minh.

 

“Cô xem mạch?"

 

Tôn Minh chú ý đến thủ pháp của La Á, tiến lên đỡ lấy Vương Phương.

 

“Vợ tình hình thế nào?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-58.html.]

Ánh mắt Tôn Minh mang theo sự áy náy.

 

Uổng cho còn định bác sĩ, giờ ngay cả bệnh của vợ cũng nhận .

 

bệnh!"

 

Sau khi tay buông , Vương Phương cũng dám ngang ngược nữa, nhỏ giọng lẩm bẩm.

 

“Có bệnh do tự ."

 

La Á thêm gì nữa.

 

Chỉ là một đàn ông thôi mà, cần thiết khiến bản trở nên chật vật như ?

 

La Á hai họ nữa, cô cũng hiền lành gì.

 

Cũng thật sự giúp đỡ hai , vốn dĩ lời của La Toàn hôm nay còn khiến La Á chút d.a.o động.

 

Giờ hai họ như thế , một nữa điểm xuất phát.

 

La Á bản khả năng trở nên như .

 

Sự cuồng loạn như thế, sự chật vật như thế.

 

Tôn Minh, Vương Phương hai bóng lưng La Á rời , nhất thời khỏi ngẩn ngơ.

 

“Tiểu Phương, bất kể chúng bệnh , chúng cãi nữa ?

 

Chúng thuê nhà , chúng cũng về thôn nữa .

 

Em cũng đừng liên lạc với nhà em nữa ?

 

Đừng lời họ nữa ?"

 

Tôn Minh bế cô con gái lớn lên.

 

Hiện tại thực sự sợ nhà Vương Phương , đó đúng là một lũ gậy quấy phân.

 

Cứ thấy và Vương Phương sống .

 

“Chúng cứ dẫn theo ba đứa con sống , khác nhiều đến cũng cho chúng miếng cơm nào, lúc ở nông thôn nổi việc nặng hai đứa cũng ch-ết đói mà."

 

Tôn Minh tỉ mỉ với Vương Phương.

 

Nước mắt Vương Phương ngừng chảy xuống.

 

“Tôn Minh, thật sự sẽ bỏ em chứ?"

 

Vương Phương lệ đầy mặt Tôn Minh.

 

“Lúc em đều bỏ , chúng ba đứa con , thể bỏ rơi em."

 

Tôn Minh liếc xung quanh một lượt, thấy ai, nhẹ nhàng ôm lấy Vương Phương.

 

Chương 51 Xung đột

 

“Tôn Minh!"

 

Vương Phương gào t.h.ả.m thiết.

 

Vương Phương , hai đứa trẻ cũng rống lên.

 

Trẻ con , Vương Phương liền đẩy Tôn Minh , bế đứa trẻ lưng xuống, nhẹ nhàng dỗ dành.

 

Nhìn Vương Phương như , hốc mắt Tôn Minh cũng đỏ lên.

 

“Chúng cứ sống ngày tháng của chúng , lúc tiết học sẽ về nhà giúp em trông con ?"

 

Tôn Minh thấp giọng dỗ dành Vương Phương.

 

“Bốn con chúng đều ở thành phố, chúng sống nổi ."

 

Vương Phương lắc đầu.

 

Vương Phương hiểu, nhưng thực sự sợ Tôn Minh sẽ bỏ để hưởng thụ cuộc sống hơn.

 

“Sống nổi chúng cũng về nữa, về thì nhà tan cửa nát mất, dạo thấy trong thành phố nhiều bày sạp, nếu lúc tiết sẽ xem thử, xem thể..."

 

Tôn Minh ôm vai Vương Phương, nhỏ giọng .

 

“Đó là đầu cơ trục lợi!"

 

Vương Phương bịt miệng nhỏ giọng .

 

“Chúng nữa, những chuyện về nhà hãy , hiện tại quan trọng nhất là dưỡng t.h.a.i cho ."

 

Tôn Minh đỡ Vương Phương dậy.

 

 

Loading...