Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:44:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngay khi cửa tàu mở , tiên cô quẳng ba lô đựng chăn và quần áo ngoài, đó xách theo bộ hành lý .”

 

Hành khách chặn ở phía từ lâu bằng lòng, La Văn từ sớm chú ý đến toa xe của La Á, và cũng thấy La Á ngay lập tức.

 

khi cái bao quẳng , lập tức bảo La Bân trông chừng, còn đón La Á.

 

Hành khách chặn phía bất mãn đẩy một cái về phía , La Á mất trọng tâm loạng choạng ngã chúi về , may mà bàn tay to của La Văn kịp thời bắt lấy La Á.

 

“Anh cả, chúng về nhà , là em chặn cửa ."

 

La Á giữ lấy La Văn đang định xông lên đ-ánh nh-au với .

 

Nhiều thế căn bản là ai đẩy, loạn cũng chẳng ích gì, chi bằng sớm về nhà nghỉ ngơi.

 

“Tiểu Á, nếu đỡ em thì em ngã ."

 

La Văn tức giận.

 

“Anh cả, vốn dĩ là do em chặn cửa mà, chúng về nhà thôi."

 

La Á nhẹ giọng an ủi.

 

“Em đúng là quá lương thiện, tính tình quá , em như dễ bắt nạt lắm."

 

La Văn thở dài.

 

La Á “..."??!!

 

Lương thiện?

 

Tính tình ?

 

Thật ngờ hai từ xuất hiện , quả là chút lạ lẫm.

 

“Anh cả, chúng về thôi, em nhớ lắm , em sẽ bắt nạt ."

 

La Á vội vàng dùng chiêu cuối.

 

“Về nhà thôi."

 

La Văn cõng lưng một cái, tay xách hai cái ba lô lớn.

 

“Cô ơi, cho cô , kẹo hồ lô ngọt lắm."

 

La Văn đưa kẹo hồ lô cho La Á, đồng thời dùng một tay đón lấy túi đồ của La Á.

 

“Cháu ăn , cô cầm là ."

 

La Á nhận lấy kẹo hồ lô, thể tranh đồ ăn của một đứa trẻ chứ.

 

“Đây là bố cháu mua cho cô đấy."

 

La Bân giật lấy cái túi, nhét kẹo hồ lô tay La Á, đồng thời còn đỡ lấy cái ba lô lưng La Á.

 

“Anh cả?"

 

La Á kinh ngạc La Văn.

 

“La Bân là thanh niên , thể còn ăn kẹo hồ lô, vả còn đang răng nữa."

 

La Văn chẳng hề thấy gì sai cả.

 

“Thế thì để về nhà cho Tiểu Lượng ăn , Tiểu Bân cháu còn nhỏ, để cô cõng là ."

 

La Á cùng La Bân khiêng túi đồ.

 

“Cô ơi cháu là thanh niên mà, cô ơi, một tháng nay cháu hề lười biếng ngày nào , ngày nào cũng dẫn La Lượng cùng chú út tập luyện đấy."

 

Trên đường La Bân cứ líu lo kể cho La Á chuyện của một tháng qua.

 

“Tiểu Bân giỏi quá."

 

La Á chân thành khen ngợi.

 

Ra đến bên ngoài, La Văn dẫn hai đến chỗ chiếc xe ba gác, khi đặt đồ lên xong, hiệu cho hai lên.

 

“Tiểu Bân lên , em bộ về, nếu nặng quá."

 

La Á sợ La Văn mệt.

 

“Tiểu Á, Tiểu Á."

 

La Văn kịp thấy một tiếng gọi xúc động.

 

Nghe tiếng qua, là La Đại Thành và La Toàn.

 

“Hai đến đây gì?"

 

La Văn đen mặt vui.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-52.html.]

“Bố đến đón con gái bố chứ gì, Tiểu Á nhiều đồ thế , một con mà xách hết ."

 

Trong mắt La Đại Thành chỉ là con gái nhà .

 

“Con chẳng mượn xe ?"

 

La Văn nghi ngờ năng lực nên chút vui.

 

“Anh cả, đạp chậm thôi, em với bố đưa Tiểu Á về nhé."

 

La Toàn nhẹ giọng với La Văn, nháy mắt với La Bân.

 

La Bân lập tức hiểu ý, hai lời nhảy tót lên ghế xe đạp của La Toàn, đó hai cha con hai lời trực tiếp luôn.

 

“Anh cả đạp chậm thôi cần vội , chúng em về đây."

 

La Á thấy , cũng chẳng nể tình em gì mà lên ghế xe đạp của bố .

 

La Văn “..."

 

Mình là vì cái gì chứ?

 

“Chú út, bố cháu đ-ánh cháu ạ?"

 

Trên đường về, La Bân nhỏ giọng hỏi.

 

“Thế chú đặt cháu xuống đây, cháu xe kéo của bố cháu nhé?"

 

La Toàn chẳng thèm để ý đến La Bân, thằng nhóc chẳng hề do dự chút nào mà.

 

“Thế thì thôi , đ-ánh thì đ-ánh thôi."

 

La Bân lập tức bỏ cuộc, dù da dày thịt b-éo, đ-ánh một trận cũng chẳng đau.

 

La Đại Thành chở con gái suốt dọc đường đều hớn hở.

 

“Con gái, đỗ trường nào ?"

 

La Đại Thành nhịn hỏi.

 

“Đại học Y tỉnh, chuyên ngành Y khoa lâm sàng, ngày mùng một tháng Ba khai giảng ạ."

 

La Á cũng tâm trạng của La Đại Thành lây lan.

 

“Thế chẳng đầy một tháng nữa ?"

 

La Đại Thành thoáng chốc chút nỡ.

 

Con gái ở nhà chẳng mấy ngày .

 

“Lần ở gần nhà , con bắt xe khách lớn hai tiếng là về đến nhà thôi."

 

Cảm nhận sự đổi cảm xúc của bố , La Á vội vàng an ủi.

 

“Nói cũng đúng, đến lúc đó bố xin nghỉ phép đưa con đến trường, cũng thể thăm con."

 

La Đại Thành lập tức vui vẻ trở .

 

La Á “..."

 

Cảm xúc của ông bố già nhà đúng là đổi nhanh thật.

 

bản năng cảm thấy, đợi đến lúc báo danh chắc nhà một phen “náo loạn".

 

Về đến nhà, La Á nhận sự chào đón nồng nhiệt của cả gia đình.

 

Biết La Á đỗ trường Y trọng điểm của tỉnh, cả nhà đều vui mừng.

 

Điều chứng tỏ nhà sẽ một bác sĩ.

 

Cái gì khó nhất, khám bệnh là khó nhất.

 

Vào bệnh viện cũng chẳng hiểu , nếu quen thì thái độ bác sĩ còn .

 

Đợi đến lúc La Văn khổ sở về, cả nhà mới bắt đầu ăn cơm.

 

Sáng sớm hôm , La Á ngoài ngóng chuyện của Lưu Hương Mai.

 

Nghe ngóng mới , đầu bếp Lưu kết tội lưu manh và trộm cắp, bắt , vợ đầu bếp Lưu trực tiếp bán sạch gia sản dẫn theo con cái nơi khác.

 

Vì tương lai của con cái, cũng cứ chỉ trỏ mà sống.

 

Lưu Hương Mai lúc tỉnh thì là đầu bếp Lưu cưỡng bức cô , trong bụng con, nên thả .

 

Bố Lưu Hương Mai chê Lưu Hương Mai mất mặt, cho Lưu Hương Mai cửa, Lưu Hương Mai đuổi ngoài.

 

Một phụ nữ, trông cũng khá xinh xắn, còn là một phụ nữ tác phong gì, trực tiếp một gã côn đồ lôi về nhà .

 

Một ngày Tết, sảy t.h.a.i nên đưa về nhà họ Lưu, kết quả bố Lưu Hương Mai con gái ở nhà “tháng ở cữ nhỏ" sẽ mang vận xui cho nhà họ Lưu, coi như từng sinh đứa con gái .

 

 

Loading...