Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:44:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không ạ, cháu mang cho Khương, là đại ca của vùng , quản lý mấy khu lận đấy.”
La Bân trả lời.
La Á:
“...”
Đại ca quản lý mấy khu mà chỉ dùng hai cái màn thầu là xong việc ?
Ngay cả thời mạt thế dường như cũng đến mức rẻ rúng thế chứ?
“Cô ơi, ơi, cháu cũng nữa, hai mà cho cháu , về cháu sẽ mách bà nội đấy.”
La Lượng thấy hai ý định dắt theo, liền chắn ngay khung cửa.
“Tin cô với cháu cùng đ-ánh cháu một trận hả, cháu ngoan ngoãn ở nhà trông nhà , lát về cô với mang đồ ngon cho.”
La Bân tiên giơ nắm đ-ấm đe dọa một chút, thấy vành mắt La Lượng đỏ lên, vội vàng dỗ dành.
La Á lén đảo mắt một cái, cũng gì, cứ bên cạnh xem kịch vui thôi.
“Cháu trông nhà , cháu cùng cơ.”
La Lượng vẫn chịu.
La Bân lén nháy mắt với La Á, nhưng vì bé thấp hơn La Á hơn một cái đầu, cộng thêm việc La Á nên căn bản thấy cái nháy mắt đó.
“Cô ơi~” Cuối cùng La Bân chịu nữa, đầy vẻ tố cáo La Á.
“Dắt Tiểu Lượng theo .”
La Á sự chú ý của hai đôi mắt trong veo, lập tức đồng ý ngay.
“Cô ơi, hai đứa việc lớn mà, dắt theo trẻ con thì cái thể thống gì nữa.”
La Bân cam lòng, bực bội dậm dậm chân.
“Cô ơi~” La Lượng ôm chầm lấy đùi La Á, nước mắt trực trào luôn.
“Tiểu Bân, Tiểu Lượng sáu tuổi , đứa trẻ ba bốn tuổi còn đái dầm nữa, tụi chẳng tìm Khương , dắt Tiểu Lượng theo , Tiểu Lượng cũng quấy nhiễu ai .”
La Á nhỏ giọng thương lượng với La Bân.
“Cô ơi, cô chẳng nguyên tắc gì cả.”
La Bân bực bội hừ một tiếng, lấy ổ khóa.
La Á:
“...”
“Đi thôi.”
La Á lén nháy mắt với La Lượng một cái.
La Lượng lấy tay áo quẹt nước mắt, hớn hở nắm lấy tay La Á.
La Bân suốt dọc đường phía , thèm cùng hai phía .
“Tiểu Bân, còn bao xa nữa thế, cô nổi nữa .”
Đi mười phút, La Á cố tình gọi La Bân.
“Biết thế chẳng dắt hai theo , thật là phiền phức quá .”
La Bân thở dài một cái, đó dừng bước chân, đưa tay dắt lấy La Á.
La Á:
“...”
“Anh Khương là nhân vật thế nào ?”
La Á còn kỳ vọng gì vị Khương nữa, định bụng hôm nay dắt hai nhóc tỳ quậy phá một trận, ngày mai tự theo dõi, chủ yếu đứa con trong bụng Lưu Hương Mai là của ai.
, hồi sáng La Á bắt mạch cho Lưu Hương Mai, phát hiện đó là hoạt mạch, mới một tháng rưỡi.
Phản ứng đầu tiên của La Á là phẫn nộ vô cùng, Lưu Hương Mai mà để ba “đổ vỏ”.
Sau đó cô kìm nén cơn giận trong lòng, chuyện cũng thể rêu rao ngoài , lúc đó ai tin thì chớ, dễ c.ắ.n ngược một cái.
Nên mới định tìm thằng nhân tình của Lưu Hương Mai, đến lúc đó to chuyện lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-44.html.]
Đừng với La Á rằng sẽ hỏng danh tiếng của Lưu Hương Mai nọ.
Lưu Hương Mai hồi đó lừa gạt cô bé , để cô bé xuống nông thôn , giờ mang cái bụng bầu gả cho ba, thì quả thực là chỉ nhắm một nhà mà hãm hại thôi.
Chuyện mà tay thì thật với cơ hội trọng sinh khó .
“Cô ơi, cháu lén với cô nhé, cô đừng kể cho ai khác đấy.”
La Bân ghé sát La Á nhỏ giọng .
La Á lập tức bịt tai La Lượng .
La Bân:
“...”
La Lượng:
“...”
“Gia đình Khương thành phần , bố đều mất cả , chỉ còn với em gái, giờ gia sản trả , nhiều chiếm đoạt gia sản nhà đều đ-ánh đuổi hết , nhưng vẫn còn nhiều cứ ăn vạ ở nhà chịu , phần lớn đều là cũ của nhà .”
La Bân nhỏ giọng kể với La Á.
La Á:
“...”
Người như tám phần đều sẽ trở thành nhân vật lớn, xem thằng nhóc thật sự quen một tài năng đây.
Tuy nhiên suy nghĩ của La Á biến mất còn tăm khi thấy nơi ở của vị Khương .
Vị đại tài năng Khương , hóa sống ở trạm thu mua phế liệu, nhưng trạm thu mua dọn dẹp sạch sẽ.
La Bân lễ phép gõ gõ cánh cửa sắt thấu bên trong, đồng thời gọi to:
“Anh Khương, Niễu Niễu ơi.”
Theo tiếng gọi của La Bân, vang lên một tiếng bước chân vui vẻ, một bé gái ba bốn tuổi cực kỳ tinh xảo chạy , tuy mặc chiếc áo bông xám xịt, cũ nát, nhưng vẫn khó thể che lấp dung nhan của cô bé.
Bước chân vui vẻ của cô bé khựng khi thấy hai bên cạnh La Bân, nụ mặt lập tức biến mất, cả rụt rè hẳn , biểu cảm còn mang theo một tia kinh sợ.
Đôi chân cứng đờ chôn chân tại chỗ, đầu , về hướng lúc chạy tới như cầu cứu.
“Niễu Niễu, thế?
Chẳng La Bân đến ?”
Một giọng nam thiếu niên trầm thấp vang lên lưng Niễu Niễu.
Niễu Niễu lập tức trốn lưng thiếu niên, ôm c.h.ặ.t lấy bắp chân thon dài của , lén lút La Á và La Lượng.
Thiếu niên mặc còn rách rưới hơn cả Niễu Niễu, áo bông cũ nát, lớp bông lộ đều đen kịt, chân ngay cả một đôi giày bông cũng .
Ánh mắt thiếu niên khóa c.h.ặ.t lấy La Á:
“Chị chắc là cô của La Bân hả, .”
Ánh mắt thiếu niên từ khuôn mặt ba phần giống của hai , chuyển xuống đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy , tiến lên mở chốt cửa sắt.
La Á lúc mới để ý thiếu niên chân thọt, quá nghiêm trọng, thiếu niên cũng tầm mười bốn mười lăm tuổi, diện mạo thanh tú, giữa đôi lông mày mang theo một tia hung bạo.
“La Bân chẳng bảo gia sản nhà trả ?”
La Á quanh một lượt, nhẹ giọng hỏi.
Theo thiếu niên một căn lều nhỏ lụp xụp ở tận cùng bên trong, trong lều một cái lò nhỏ, trong cùng một chiếc giường gỗ cũ nát, chiếc chăn bên cũng mỏng manh, lò đặt một cái ca lớn, trong ca đang nấu hai cái bánh bao ngô đen sì.
“Đám đó chịu , đòi nhà , chính phủ hứa bồi thường cho một công việc quét đường, qua năm mới mới , còn bồi thường một khoản tiền nữa, sợ để ở đây giữ nên vẫn lĩnh.”
Thiếu niên cũng giấu giếm, bế Niễu Niễu lên ghế, cầm lấy ca , đem bánh bao ngô đen sì bên trong dằm nát, thổi thổi đút cho Niễu Niễu ăn.
“Anh Khương, em mang màn thầu cho đây.”
La Bân vội vàng lấy màn thầu .
Thiếu niên nhận ngay mà về phía La Á.
“Đây là đồ La Bân cho , cần .”
La Á chiếc màn thầu.