“Có gì mà chứ, bác duyệt cho cháu nghỉ nửa tháng, về nhà nghỉ ngơi cho , nếu thi đỗ thì lấy hành lý luôn.”
Dương Thắng Lợi đáp.
“Các cháu ai còn về nhà thì bác cũng duyệt cho một thể, các cháu xa , nếu thăm thì cứ đến nhà bác ở vài ngày, Tiểu Du Thụ luôn chào đón các cháu.”
Giọng của Dương Thắng Lợi tràn đầy sự quan tâm.
“Bác ơi, bác đừng nữa, bác cháu quá.
Cháu còn thi đỗ đây , giờ mà cứ buồn thế , nhỡ đỗ thì .”
Lý Đông Thảo lau nước mắt.
“Cái con bé .”
Dương Thắng Lợi nhịn lớn.
Không khí xe bò lập tức xoa dịu, những giọt nước mắt mi Lý Đông Thảo cũng biến mất.
Lúc đăng ký, Dương Thắng Lợi một nữa đ-ánh xe bò chở lên thị trấn, ngoài La Á còn hai nam thanh niên tri thức khác cũng định về nhà.
La Á còn đặc biệt đeo cả ba lô theo, dự định đăng ký xong là thẳng luôn.
Thời là tự ước lượng điểm, tự tính điểm của điền nguyện vọng.
Đại học trọng điểm năm trường, đại học bình thường năm trường, cao đẳng năm trường, trung cấp năm trường.
Tất cả các nguyện vọng của La Á đều điền các chuyên ngành liên quan của trường y.
“La Á, trường y lấy điểm tương đối cao đấy, bà đăng ký thêm chuyên ngành khác ?”
Vương Linh tờ đơn đăng ký của La Á nhịn hỏi.
“Sau cháu chỉ bác sĩ thôi.”
La Á trả lời, nộp tờ đơn đăng ký lên.
“ ga tàu đây, hẹn gặp .”
Vẫy tay chào mấy , cô rời luôn.
Trước tiên mua vé tàu, đó đ-ánh điện tín về nhà, ghi rõ hiệu chuyến tàu, phòng chờ nhà ga đợi.
Thời là tàu hỏa nước, thường xuyên chậm chuyến, hơn nữa còn mang theo cả gà vịt và các vật sống khác, môi trường cực kỳ kém.
Lúc nhiều thanh niên tri thức trở về quê, phòng chờ nhà ga chật kín .
La Á đeo c.h.ặ.t chiếc túi lớn của , tìm một góc khuất, yên tâm chờ đợi.
đôi khi, bạn yên là khác sẽ để cho bạn yên .
Có lẽ thấy La Á chỉ một , là một cô gái nhỏ nhắn trắng trẻo trông vẻ nhút nhát, nên nảy sinh ý đồ .
“Cháu gái, về quê ?”
Một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, mặt mang nụ hiền hậu bắt chuyện với La Á.
La Á ngay cả mắt cũng mở .
“Cháu gái!”
“Cháu gái!”
“Đang chuyện với cháu đấy.”
Người phụ nữ thấy La Á trả lời thì cũng bắt đầu nổi nóng, giơ tay định đẩy La Á.
“Bà mà dám chạm thì bẻ gãy tay bà luôn đấy.”
Giọng của La Á lạnh nhạt nhưng mang theo một sự áp lực.
Người phụ nữ sững một chút:
“Cái con bé , mà dữ dằn thế, là cháu là thanh niên tri thức , thím đây đang một cơ hội việc ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-35.html.]
Người phụ nữ vẻ mặt giận dỗi.
La Á lười chẳng buồn đoái hoài đến bà , nếu đang vội về nhà, cô nhất định sẽ theo đàn bà một chuyến, như kiếm thêm một khoản lớn.
“Cái con bé mà vô lễ thế .”
Người phụ nữ vẻ mặt thờ ơ của La Á cho tức nảy đom đóm mắt, vung tay định chỉ trán La Á.
Ngay khoảnh khắc ngón tay sắp chạm trán La Á, bà lập tức rú lên t.h.ả.m thiết.
La Á dùng sức bẻ ngón tay phụ nữ, chỉ thấy tiếng ‘rắc’ một cái, đó cô chán ghét buông tay , phụ nữ ngã vật xuống đất gào .
Xung quanh lập tức vây mấy gã đàn ông lực lưỡng trông vẻ hung tợn, còn cả những dân xem náo nhiệt.
“Cái đồng chí ngoài chuyện trái với , tại tự dưng đ-ánh .”
Người phụ nữ đau đến mức mặt mũi tái mét.
“Vị đồng chí hảo tâm nào đó, ơn sang đồn công an bên cạnh mời các đồng chí công an qua đây một chuyến, mấy đang định bắt cóc .”
Ngay khoảnh khắc một gã lực lưỡng xông lên, La Á lách một cái, tung một cú đ-á cực mạnh cằm .
Gã lực lưỡng lập tức ngã nhào, những kẻ khác ngay lập tức sững sờ tại chỗ, bàn chân đang bước kìm mà rụt .
Đám đông xem:
“...”
Nhất thời chút hiểu chuyện gì đang xảy , quân , mặt mũi thì hẳn là nhóm đúng, cô gái hẳn là kẻ yếu.
nếu độ hung hãn thì cô gái tuyệt đối hạng .
Người đàn bà thấy tình hình vẻ , định lén lút chuồn mất.
“Bắt lấy mụ , mụ định chạy trốn đấy.”
La Á nhặt chiếc giày mà gã lực lưỡng đ-ánh rơi đất lên, ném thẳng gáy đàn bà.
Người đàn bà ngã sấp xuống đất, đó những dân xung quanh đè c.h.ặ.t xuống.
Mấy gã lực lưỡng cũng chạy thoát , tất cả đều các đồng chí công an giải .
Sau đó, xung quanh La Á lập tức trống một đất rộng.
Chẳng ai dám gần.
Thậm chí trộm La Á cũng chỉ dám lén mà thôi.
Tàu hỏa chậm chuyến hơn một tiếng đồng hồ.
Lúc cửa soát vé, xung quanh La Á cũng ai dám chen lấn, khiến nhân viên soát vé nhất thời chút ngẩn ngơ, đám đột nhiên văn hóa thế .
Đứng sân ga, chờ đợi đoàn tàu chậm rãi tiến , xách hành lý của lên, chuẩn sẵn tư thế chiến đấu.
Cửa toa tàu mở , những tàu như ép như cá mòi đóng hộp.
Những lên tàu như những mãnh thú tranh giành con mồi, điên cuồng chen lấn lên xe.
Vé của La Á là mua tạm thời, là loại vé ghế , nên cô cũng vội, đợi ở phía từ từ lên.
Cô tìm một góc trống đất sát vách toa xe, đặt ba lô xuống lên một cách vững chãi.
Trong ba lô chẳng gì mấy, chỉ chiếc khăn quàng cổ mà Lưu Hương Mai gửi, hai bộ quần áo để , thêm một chiếc ca sắt lớn, và mấy cái bánh bao mà Vương Linh gói cho.
Chương 31 Về nhà
Bánh bao La Á cất trong gian, cứ thế cô lên ba lô, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong đầu cô hồi tưởng những ký ức về nguyên chủ.
Lần trở về thành phố chắc chắn sẽ bình lặng, cái cô nàng Lưu Hương Mai khá tâm cơ, cũng ứng phó cho .
Không thể để đ-ánh sói dữ tự rước họa .
Trên tàu hỏa cô cố gắng ăn uống ít để bớt vệ sinh, dù thì nhà vệ sinh tàu thời cũng cứ là ngay.