Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:12:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dương Lan nổi cái việc vì để về thành phố mà vứt bỏ chồng con, nhưng kiên trì thực sự ích ?”
“Bà phép kiên trì đấy.
vốn dĩ định bắt đầu tìm đối tượng , chính là vì thấy bà vẫn còn đang kiên trì nên mới tiếp tục kiên trì theo đấy.
Hai mươi sáu thì , bà Hàn Thịnh Dương kìa, ba mươi mà chẳng vẫn đang kiên trì đó .”
Vương Linh dậy Dương Lan.
“Vương Linh đúng đấy, bà xem hôm nay chúng chẳng ăn thịt, ăn sủi cảo đó .
Chỉ cần trong lòng niềm tin, cuộc sống nhất định sẽ ngày càng hơn.”
La Á khẽ vỗ vai Dương Lan.
Ở mạt thế, môi trường khắc nghiệt như mà còn từ bỏ, chật vật cầu sinh, cuối cùng chẳng cũng vượt qua , tìm thấy nơi định cư mới.
Tuy rằng bản thực sự tới đó, nhưng đón nhận một cuộc đời mới.
Một nơi còn phù hợp để sống hơn cả nơi định cư mới .
Kẻ yếu phàn nàn về môi trường, kẻ mạnh thích nghi với môi trường.
Dù ở trong cảnh nào cũng nỗ lực để sinh tồn, tạo dựng cho một cuộc sống hơn.
“ , chúng cùng cố gắng nào.”
Dương Lan lau những giọt nước mắt mặt.
Năm mới khí thế mới, đón chào một năm mới.
Cái năm hề bình an suôn sẻ như vẫn tưởng.
Thị trấn ngày càng loạn lạc, La Á một bao giờ nữa, cứ ngoan ngoãn ru rú ở thôn Tiểu Du Thụ.
Thoáng cái đến mùa gieo hạt vụ xuân.
La Á của hiện tại tuy việc vẫn còn lóng ngóng, nhưng vô cùng khỏe mạnh.
Các thanh niên tri thức ở điểm tri thức, nhờ bữa cơm tất niên mà còn ủ rũ như nữa.
Mọi thứ trong cuộc sống đều đang tiến triển theo hướng .
Có một chuyện đáng là trong đợt cày xuân, mà thấy Vương Quyên.
“Sao Vương Quyên xuống ruộng việc thế ?”
Vương Linh nhỏ giọng hỏi Lý Đông Thảo.
Cái cô nàng là thạo tin nhất.
“Bà thím Vương nhỏ với đấy, bảo là giờ đều nghi ngờ Vương Quyên gian tình với Dương Vạn Thành.
Dương Vạn Thành con trai, Đào Đào chính là con trai của Dương Vạn Thành, gian díu với Dương Vạn Thành căn bản là Triệu Hiểu Mai.”
Lý Đông Thảo hạ thấp giọng nhỏ.
Thực đây căn bản chẳng là bí mật gì nữa , để ý, giờ ngẫm thì thể phát hiện một vài manh mối, cộng thêm việc cố ý suy đoán thì gần với sự thật .
“Không thể nào?
Cô mưu cầu cái gì chứ?
Dương Thắng đối xử với cô như , Dương Vạn Thành ba mươi bảy ba mươi tám tuổi còn gì.”
Dương Lan vô cùng chấn động.
“Ai mà , khi Dương Vạn Thành điểm mạnh nào đó mà ngoài thì .”
La Á liếc Vương Quyên một cái, nếu đó bắt gặp cảnh tượng núi, ai mà ngờ một Vương Quyên ngày thường trông vẻ đoan trang hiền thục thể lăng loàn đến thế.
“Thế còn Đào Đào thì ?
Có ngược đãi ?”
Vương Linh thực sự tin.
“Thì cũng đến mức đó, dù cũng là đứa trẻ nâng niu từ nhỏ mà.
Họ cũng bắt bằng chứng Vương Quyên đắn, chỉ là còn đối xử với cô như nữa thôi.”
Lý Đông Thảo nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-33.html.]
“Con vẫn là dựa chính , đừng nghĩ đến chuyện dựa dẫm khác, bất kể lúc nào thì tự tay hàm nhai vẫn là chắc chắn nhất.”
La Á vung lưỡi cuốc trong tay.
Tuyết rơi báo hiệu năm mùa bội thu quả nhiên là lời suông, năm mới hoa màu trưởng thành , những già trong thôn đều năm nay sẽ là một năm đại bội thu.
Thị trấn cũng ngày càng loạn, Chu Quân chút yên, về, nhưng Dương Thắng Lợi cứng rắn ngăn .
Thoáng cái đến mùa thu hoạch, những bắp ngô vàng óng khiến cảm thấy vô cùng vui vẻ.
ngay lúc đang dồn hết tâm trí lao động, thì chiếc loa lớn của thôn vang lên, phát một bản tin khiến tất cả các thanh niên tri thức đều phấn chấn vô cùng.
Chương 29 Thư đến
Loa truyền thanh trực tiếp công bố khôi phục kỳ thi đại học, thời gian ấn định ngày 11 và 12 tháng 12 năm nay.
Trong phút chốc, các thanh niên tri thức đang việc đồng ruộng đều trào dâng nước mắt, ôm chầm lấy .
“Vương Linh, sự kiên trì của chúng uổng phí, chúng vượt qua .”
Dương Lan ôm Vương Linh nức nở.
“La Á, chúng thể về thành phố , chúng thể về thành phố , cần ruộng nữa.”
Lý Đông Thảo ôm lấy La Á vui sướng nhảy cẫng lên.
Sau đó loa truyền thanh còn thêm gì đó, nhưng còn lọt tai nữa , việc tiếp theo là tìm sách giáo khoa.
Chuyện khôi phục kỳ thi đại học đột ngột thế , trong tay đều sách vở gì cả.
Đã bỏ bê mười năm , dù khôi phục kỳ thi đại học thì liệu mấy nắm chắc là sẽ thi đỗ chứ.
Trong thời gian , ngoại trừ việc tiếp tục công, tất cả thời gian còn đều dành để ôn tập.
Các hiệu sách, trạm thu mua phế liệu trong thị trấn đều lùng sục sạch bách, ngay cả cũng ai cũng đủ sách giáo khoa.
Cả điểm tri thức mười ba , ngoại trừ Chu Quân , tất cả đều đang ôn thi.
Mọi cùng tìm ba bộ sách giáo khoa, luân phiên xem, cùng học tập.
Ban đầu Chu Quân cũng giảng giải các bài tập toán lý hóa cho , nhưng đó phát hiện La Á thực sự thông minh, cũng cần đến giúp gì nhiều.
Do dự mất ba ngày, Chu Quân cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
“La Á, em thể ngoài một lát ?”
Chu Quân ngoài cửa phòng La Á gọi một tiếng.
La Á thấy tiếng liền đặt cuốn sách trong tay xuống, ngoài.
“La Á, về tương lai , em dự định gì ?”
Chu Quân La Á khẽ hỏi.
“Em thi trường y.”
La Á trả lời.
“La Á, sắp .
Anh tầm của em xa rộng, cũng sẽ dậm chân tại chỗ.
Tấm lòng của đối với em sẽ đổi, khiến bản trở nên xuất sắc hơn một chút, để khi khác nhắc đến sẽ :
‘Xem kìa, đây là Chu Quân’, chứ là con trai của ai đó, cháu nội của ai đó.”
Đây là điều Chu Quân suy nghĩ lâu mới nghĩ .
Giờ đây kỳ thi đại học khôi phục, gia cảnh của La Á khá , bản thông minh, việc thi đỗ đại học là chuyện khó khăn.
Mặc dù gia cảnh nhà vẫn , nhưng đó đều là hào quang của chính , bản đủ xuất sắc.
Tuy rằng bằng đại học, nhưng bộ cảnh phục cởi , cũng đó nữa.
Muốn bên cạnh La Á với tư thế của một kẻ mạnh thì nỗ lực phấn đấu thôi.
“Được, chúc thành công.”
La Á gật đầu.
Hơn một năm chung sống, đối với Chu Quân, La Á ghét, nhưng cũng hẳn là thích.