“Càn nhi, chuyện con sai, nếu là một vị đế vương đủ tiêu chuẩn, loại bỏ những mối đe dọa tiềm lực là việc đặt lên hàng đầu."
Chu Chiêu lạnh lùng mở miệng.
“Nhi thần dám!"
Mồ hôi trán Lâm Hiên Càn chảy ròng ròng.
“Vị trí mỗi đều thể mưu cầu, nhưng điều con cần là biến những đe dọa đến con thành trợ thủ của ."
Chu Chiêu nghiêm khắc Lâm Hiên Càn.
Muốn leo lên vị trí định sẵn sẽ khó khăn, bà con cái con đường từng .
Càng hy vọng những đứa con yêu quý, vì những thứ thích đó mà đ-ánh mất sinh mạng quý giá.
“Hài nhi ."
Lâm Hiên Càn cúi đầu, thực sự hiểu ý tứ của mẫu .
Thượng Quan Oản Oản khi thánh chỉ xong, cả đều ngơ ngác, Lâm Dực Đường đang ngây giường , cả chút hoài nghi nhân sinh.
Lẽ nào ba tháng thực sự gả cho cái thằng ranh lớn ?
Thượng Quan Oản Oản đợi đến hôn lễ ba tháng .
Hai tháng , Chu Chiêu đột nhiên truyền ngôi cho Lâm Hiên Càn.
Đ-ánh cho tất cả kịp trở tay.
Thượng Quan Oản Oản và Lâm Dực Đường ở phía , Lâm Hiên Càn chậm rãi bước lên ngôi hoàng đế.
“Oản Oản, đợi chúng thành , rời khỏi Thượng Kinh nhé!"
Lâm Dực Đường đột nhiên cảm thấy tim đau nhói, giống như là, giống như là thứ gì đó quan trọng sắp rời xa .
“Tại , đại tướng quân ?"
Thượng Quan Oản Oản về phía Lâm Dực Đường, ánh mắt xa, quả nhiên chín ngôi sắp xếp thành một đường thẳng sắp xuất hiện .
Mình cũng đến lúc rời .
“ giờ bà nội nắm quyền nữa , sợ bảo vệ cô, Oản Oản, chúng mãi mãi ở bên ."
Lâm Dực Đường nắm c.h.ặ.t lấy Thượng Quan Oản Oản.
“Lâm Dực Đường, cảm ơn !"
Khóe miệng Thượng Quan Oản Oản nở một nụ nhạt, chín ngôi dần dần nối thành một đường thẳng, dần mất ý thức.
“Tịnh Tịnh!
Tịnh Tịnh!"
Một giọng dịu dàng đ-ánh thức Khương Tịnh.
“Mẹ, con đang mơ ?"
Khương Tịnh khóe mắt còn vương lệ mẫu .
“Tịnh Tịnh, đây là mơ, con thể là mấu chốt, là kéo con về đấy."
Điền Linh dịu dàng .
“Tiếp theo cần chính con tìm kiếm đáp án thôi."
Điền Linh nhẹ nhàng xoa đầu Khương Tịnh.
Chương 202 Phiên ngoại - Vương Linh thiên 1
Ngồi chuyến tàu rời khỏi huyện Cẩm Nam, trong lòng Vương Linh đầy thấp thỏm.
Rời nhà gần bốn năm , Vương Linh ngoại trừ năm đầu tiên còn về nhà một thì đó bao giờ về nữa.
Trong nhà cũng hề gửi đồ cho cô.
Vương Linh cũng oán hận, bởi vì nhà cô giống nhà La Á, phụ cô chỉ là một công nhân bình thường ở xưởng đồ hộp, mẫu là công nhân thời vụ ở xưởng diêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-232.html.]
Cả hai kiếm nhiều, em trai lớn nhỏ hơn cô một tuổi, trong nhà mua cho nó một công việc bắt lợn ở xưởng thịt, thật công việc lúc đó em trai lớn nhường cho cô, nhưng Vương Linh thể nhận lấy.
Công việc của mẫu đưa cho em trai út, em gái út còn đang học cấp hai, nay khôi phục kỳ thi đại học , cũng cần lo lắng xuống nông thôn nữa.
Anh cả bám rễ ở nông thôn, hiện tại giáo viên tiểu học, chị dâu ủng hộ cả thi đại học nhưng chuẩn kỹ nên đỗ.
Cô hai mươi ba tuổi, em trai lớn hai mươi hai, em trai út hai mươi, em gái út mười lăm.
Trước khi lên tàu vẫn gửi điện báo về nhà, tàu hỏa đến ga, Vương Linh khó khăn xách đồ của di chuyển xuống , đến cửa toa tàu, cái túi lớn tay đón lấy, Vương Linh ngước mắt lên là em trai lớn Vương Quân, phía còn em trai út Vương Dương.
“Chị, mau xuống ."
Vương Dương mặt đầy vui mừng, dáng g-ầy cao, làn da một màu trắng mấy khỏe mạnh.
Rõ ràng là do thời gian dài tiếp xúc với ánh nắng mặt trời.
Còn em trai lớn Vương Quân cũng g-ầy cao, cả trông rắn rỏi, làn da đen nhẻm.
“Chị, mệt lử , bố và em gái đang đợi ở nhà đấy."
Vương Quân tỏ chín chắn hơn Vương Dương nhiều.
“Chị, chị thật cừ khôi, em và cả đều đỗ, chị đỗ hệ chính quy đấy.
Lúc đầu chị đăng ký trường đại học gần nhà, tỉnh L cách nhà xa quá."
Vương Dương cứ lải nhải ngừng.
Vương Linh trả lời cho lệ, thực lòng, xa nhà bốn năm , dựa bản để về thành phố, là sự bồi hồi khi về quê mà là sự bài xích.
Nếu trong thôn phát lương thực cho thanh niên trí thức thi đỗ nữa thì Vương Linh cũng chẳng về.
Về đến nhà, nhận sự đón tiếp nồng nhiệt nhất của , bàn ăn bày thịt ba chỉ hầm cải thảo, trứng xào, còn bánh bao ngô.
“Tiểu Linh mau đây ăn cơm."
Mẹ Vương Linh dắt cô xuống, một câu nước mắt rơi xuống.
“Con nó chẳng về ."
Bố Vương Linh nhẹ giọng an ủi.
“Chị, em nhớ chị lắm."
Em gái út Vương Kiều thiết kéo tay Vương Linh.
Lúc ăn cơm, Vương Linh cứ liên tục gắp thịt cho cô, vốn dĩ trong món ăn nhiều thịt, chỉ mười mấy miếng, ba em Vương Quân đều ăn, trứng xào cũng động , chỉ ăn cải thảo nhưng trong mắt đều đầy ý .
“Mọi cũng ăn ."
Vương Linh đem thịt trong bát chia cho mấy , trứng xào cũng mỗi gắp một đũa.
“Chị, chị ăn , chị chịu khổ ."
Vương Quân định gắp cho Vương Linh.
“Ăn , ngày tháng sẽ ngày càng thôi."
Vành mắt Vương Linh đỏ.
Tình cảnh trong nhà , điều khiến nỗi oán hận trong lòng Vương Linh chỗ giải tỏa.
“ , tình cảnh nhà chúng sẽ ngày càng thôi."
Vương Quân dùng sức gật đầu.
“Tiếp theo em và hai cũng sẽ chuẩn kỹ lưỡng, cố gắng sang năm cũng đỗ đại học, như thể đưa công việc cho cả, cả thể về ."
Vương Dương .
Bữa cơm ngoại trừ Vương Linh , đều ăn ngon.
Kỳ thi đại học mới khôi phục, trong mười dặm tám dặm cũng chẳng mấy đỗ đại học.
Chuyện Vương Linh đỗ hệ chính quy, còn về đầy một ngày truyền khắp xóm giềng, họ hàng đều .
Thế là bắt đầu đến giới thiệu đối tượng cho Vương Linh.