Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 225

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:58:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con và Quý Thư Dao dự định thế nào?"

 

Lâm Hiên Càn lên tiếng.

 

“Hiện giờ thần cứ ở phủ Trường công chúa , tiếp theo xem ý của quận chúa, nếu quận chúa khăng khăng hủy hôn, thần cũng vui vẻ thành , nếu Trường công chúa sẽ là một trợ thủ đắc lực."

 

Nghĩ đến cô bé mềm mại, ngoan ngoãn thấy ban ngày, Mạc Dật Nhiễm khỏi xao động trong lòng, nếu thể thuận tiện hành sự thì cưới ai Mạc Dật Nhiễm cũng bận tâm.

 

“Con cần hy sinh hôn sự của ."

 

Lâm Hiên Càn hy vọng Mạc Dật Nhiễm chịu thiệt thòi, sở dĩ vị trí đó là vì kẻ khác khống chế, quyền lực ngất trời , nhưng nếu dựa việc thuộc hạ hy sinh hạnh phúc của thì cần thiết.

 

“Thuộc hạ rõ."

 

Mạc Dật Nhiễm đáp lời.

 

“Tiếp theo tìm cơ hội, chúng sẽ liên lạc ."

 

Tâm trạng Lâm Hiên Càn lắm.

 

“Rõ!"

 

Mạc Dật Nhiễm đáp lời rời .

 

Sáng sớm hôm , Mạc Dật Nhiễm cùng Trường công chúa đồng hành thượng triều sớm.

 

“A Nhiễm tối qua nghỉ ngơi thế nào?"

 

Lâm Tuyên Bình dịu dàng hỏi han.

 

“Mọi việc đều ạ."

 

Mạc Dật Nhiễm nhạt giọng , thực tối qua Mạc Dật Nhiễm hề ngủ, bộ thời gian đều dùng để suy nghĩ về những việc sắp tới, bao gồm cả Thượng Quan Oản Oản, bao gồm cả Quý Thư Dao.

 

“Vậy thì , vạn đừng khách sáo, đây chính là nhà của con."

 

Lâm Tuyên Bình nhấn mạnh, trong lòng cũng thầm thở dài, thực thế đúng là khó xử, chỉ sợ đứa trẻ tự nhiên.

 

“Con ạ."

 

Mạc Dật Nhiễm gật đầu.

 

Hai tới ngoài hoàng cung, Lâm Tuyên Bình đều xuống bộ , “Oản Oản!"

 

Lâm Tuyên Bình gọi giật Thượng Quan Oản Oản .

 

“Kiến quá Công chúa điện hạ, Mạc tướng quân!"

 

Thượng Quan Oản Oản chút biểu cảm hành lễ với hai .

 

“Oản Oản khách sáo như gì."

 

Lâm Tuyên Bình kéo Thượng Quan Oản Oản dậy.

 

“Thượng Quan đại nhân khách sáo ."

 

Trong lòng Mạc Dật Nhiễm mấy dễ chịu, xem Oản Oản còn coi nữa , nếu cũng sẽ xa cách như .

 

“Hai đứa là em họ ruột thịt, là nhất của đời , giờ biến thành đồng liêu chào hỏi thế ."

 

Lâm Tuyên Bình hai , cùng một khuôn mặt cảm xúc chào hỏi mà lòng bà thấy thắt , nếu trưởng bối còn sống, hai đứa dù quan hệ cũng đến mức .

 

“Bệ hạ còn đang đợi, Công chúa điện hạ chúng thôi."

 

Thượng Quan Oản Oản hề trả lời mà khẽ lên tiếng, đối với Mạc Dật Nhiễm cô vẫn nên quá thiết.

 

“Đi thôi!"

 

Lâm Tuyên Bình thở dài, cũng còn cách nào khác để thêm nữa.

 

Mạc Dật Nhiễm cứ im lặng theo hai , ba cùng nhưng hai khuôn mặt hầm hầm thì vẫn khá gây chú ý, nhưng chẳng ai dám tiến lên chạm xui xẻo, dù ba cũng chẳng ai dễ chọc cả.

 

Lên triều, Chu Chiêu đương triều tuyên bố chuyện săn b-ắn, triều đình đại hỷ, nhưng Mạc Dật Nhiễm chút vui nổi, cứ cảm giác cơ hội đến quá đột ngột, cứ như thể mưu tính của hai nên đặc biệt dâng lên .

 

Thượng Quan Oản Oản tan triều thì tới chỗ hoàng thượng, ngờ Khang Vương Lâm Hiên Đề thế mà cũng ở đó, chuyện đúng là lạ đời, bình thường Khang Vương né tránh hoàng thượng.

 

“Tham kiến bệ hạ!"

 

Thượng Quan Oản Oản quỳ lạy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-225.html.]

Mà lúc Mạc Dật Nhiễm cũng cầu kiến bên ngoài, Chu Chiêu lên tiếng cho .

 

“Tham kiến bệ hạ!"

 

Mạc Dật Nhiễm mắt thẳng quỳ lạy.

 

“Đều lên cả !"

 

Giọng Chu Chiêu mang theo một tia uể oải.

 

“Tạ hoàng thượng!"

 

Ba đồng thời lên tiếng, lúc Khang Vương dậy thì loạng choạng, rõ ràng là quỳ khá lâu.

 

“Gọi hai đứa qua đây là vì chuyện săn b-ắn một tháng , hai em các con cũng tám năm gặp , chuyện cứ giao cho hai đứa , đừng để xảy sai sót là ."

 

Chu Chiêu thèm liếc Lâm Hiên Đề lấy một cái.

 

“Thần tuân chỉ!"

 

“Thần tuân chỉ!"

 

Thượng Quan Oản Oản và Mạc Dật Nhiễm đồng thời đáp lời.

 

Chương 196 Ngoại truyện - Khương Tịnh thiên 17

 

“Dật Nhiễm, Dực Đường sẽ chuyển tới phủ Trường công chúa ở cùng con, đứa nhỏ còn nhờ con để tâm nhiều hơn, quản đ-ánh quản mắng tùy con quyết định, tóm hãy sửa cái tính nết của nó cho trẫm, đích trưởng tôn của trẫm thể kiêu ngạo, thể bạo liệt, nhưng tuyệt đối thể là một phế vật vô dụng."

 

Trong mắt Chu Chiêu mang theo một tia sát ý.

 

“Thần, tuân chỉ!"

 

Mạc Dật Nhiễm trầm giọng đáp lời, hiểu hoàng thượng ý gì.

 

“Oản Oản, ngươi vẫn phụ trách dạy bảo Dực Đường về sách lược, ngươi và Dật Nhiễm một văn một võ, nhất định rèn luyện cho trẫm."

 

Chu Chiêu phân phó Thượng Quan Oản Oản.

 

“Thần lĩnh chỉ."

 

Thượng Quan Oản Oản lập tức đáp lời, trong lòng đoán chắc lẽ vị Khang Vương gì đó với hoàng thượng , nhưng hiện giờ hoàng thượng đẩy Lâm Dực Đường lên phía .

 

“Hoàng thượng!"

 

Khang Vương đôi chân run rẩy quỳ mặt đất, giọng đầy vẻ thể tin nổi.

 

“Ngươi phục?"

 

Giọng Chu Chiêu trầm xuống, Lâm Hiên Đề bằng ánh mắt chút ấm.

 

“Hoàng thượng, Ngôn nhi, Huy nhi cũng là cháu của , , như ..."

 

“Ngươi đang chỉ trích trẫm !"

 

Chu Chiêu ngắt lời Lâm Hiên Đề, giọng mang theo uy áp.

 

“Nhi thần dám!"

 

Giọng Lâm Hiên Đề mang theo tiếng run rẩy.

 

“Phải, ngươi dám, nhưng trong lòng hận thấu trẫm, chỉ vì ngươi nhát như thỏ đế, cho dù bất mãn cũng bao giờ dám , ngoài mặt thuận tùng, trong lòng âm thầm đối đầu, giống như lúc đầu, ngươi sinh cái nghiệt súc , ngươi chính là đang tuyên chiến với trẫm, ngươi đang cho trẫm , ngươi bất mãn với cuộc hôn sự trẫm định cho ngươi, cho nên ngươi mới âm thầm cái thứ đồ chơi đó, lúc đầu nếu ngươi dám tới với là ngươi cưới của Đường nhi, trẫm còn thể coi trọng ngươi một chút!"

 

Trong mắt Chu Chiêu đầy vẻ khinh bỉ, cái bộ dạng nhu nhược thôi thấy buồn nôn, chỉ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.

 

“Thật ?

 

còn chị cả thì ?

 

Chị cả như chẳng vẫn do sắp xếp gả cho Quý hầu gia, Quý hầu gia t.ử trận, còn ép chị cả tái giá."

 

Giọng Lâm Hiên Đề mang theo tiếng run, trong lời đầy vẻ trách móc, một mạnh mẽ như , lấy tự do.

 

“Chị cả ngươi gả !"

 

Chu Chiêu thực sự đ-ánh ch-ết Lâm Hiên Đề cho xong.

 

“Thôi , về , ngươi cũng cần lên triều nữa, về nhà bầu bạn với cái bóng hồng tri kỷ của ngươi , bảo con tiện tì đó, đừng đ-ánh ý đồ lên Đường nhi, nếu Đường nhi chuyện gì, ba bọn họ sẽ cùng chôn theo!"

 

Chu Chiêu tức đến đau tim, xua xua tay.

 

 

Loading...