Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 196
Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:56:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cứ như mà mất sinh mạng trẻ tuổi, nếu Điền Linh vặn xuyên tới thì thế gian thêm một xác ch-ết nữ .”
Điền Linh viện phúc lợi đó nữa, bởi vì viện phúc lợi đó thực chất là nơi để giàu rửa tiền bẩn.
Những đứa trẻ nuôi trong đó cuối cùng đều đưa đến các hội quán để kiếm tiền cho giàu.
Điền Linh từng lén , bố trí một trận pháp xung quanh viện phúc lợi, khiến nơi đó sớm cảnh sát phong tỏa điều tra.
Đây cũng là tất cả những gì Điền Linh thể .
đây vẫn là điều bi t.h.ả.m nhất, điều bi t.h.ả.m nhất chính là Điền Linh phát hiện thế giới là thời đại mạt pháp, linh khí trong khí gần như bằng .
Bây giờ thần hồn thương, một chút thủ đoạn tự vệ cũng , hai lá bùa là Điền Linh dùng ba ngày thời gian, nôn một ngụm m-áu mới vẽ .
Đây vẫn là sức mạnh thần hồn còn sót , c-ơ th-ể cũng linh căn, nhưng hiện tại ngay cả dẫn khí nhập thể cũng .
Chỉ thể dựa ngoại lực, một thuật sĩ , cũng may là t.ử Thiên Cơ Môn, nếu là t.ử Hợp Hoan Tông Phù Tông, Đan Tông thì chắc tự tìm miếng đất mà chôn luôn cho .
Mà Điền Linh bày quầy ở nơi ba ngày , một đơn cũng mở , trong túi còn đúng mười tệ, mỗi ngày đều ngủ gầm cầu, chiếc bàn rách gãy chân , nếu kẻ lang thang nào bắt nạt Điền Linh, cô liền triệu tập một đám rắn rết sâu bọ tới đuổi chúng .
Sở dĩ tìm đến Khương Thần cũng là thông qua quan sát tướng mặt của .
Tướng mặt của Khương Thần, một cái là tuổi thơ từng chịu khổ, mệnh một em gái nương tựa lẫn , thời thiếu niên gặp quý nhân, cuộc đời nhờ đó mà đổi vận.
Là một ác, nhưng lòng trắc ẩn, tính là , nhưng cũng .
Điền Linh chính là lợi dụng lòng trắc ẩn của Khương Thần đối với em gái mới bán hai lá bùa , cũng coi như cứu Khương Thần một mạng, cũng coi như kết cho một thiện duyên.
Thực sự là hiện tại quá sa sút , tới đây một tuần mà một bữa no, một giấc ngủ yên , đến tắm cũng tắm.
Chương 170 Ngoại truyện - Khương Thần ~ Thầy bói (Phần 2)
“Lên xe , đưa cô ăn cơm."
Khương Thần mỉm với cô gái.
“Xe của để chiếc bàn của , đây là gia sản duy nhất của đấy."
Điền Linh liếc chiếc xe nhỏ của Khương Thần.
Đối với loại pháp khí di động bánh xe , Điền Linh vẫn một chút xíu mong đợi.
“Cô bé , cô là bản lĩnh lớn đấy, đừng đây bày quầy nữa, khó mà gặp lương thiện như thứ hai ."
Khương Thần mỉm cô nhóc.
Cô nhóc bán bùa đắt như , ở cái nơi thế , mua .
“Tiên sinh là một lương thiện ."
Điền Linh xong liền vứt bỏ chiếc bàn nát, nhanh nhẹn mở cửa xe .
Xe nhỏ những năm 2000 vẫn còn khá hiếm.
Khương Thần thấy cô gái thắt dây an , liền chu đáo ghé qua giúp cô thắt dây an .
“Cô mấy ngày tắm thế?
đưa cô tắm , đó mua cho cô hai bộ quần áo mới đưa cô ăn cơm nhé."
Khương Thần suýt nữa mùi Điền Linh cho ngất xỉu, nhưng hề ý chê bai.
“Được!"
Điền Linh cũng cảm thấy khá là bốc mùi.
“Cô sợ là , chính cô lương thiện mà."
Khương Thần bất lực mỉm , cô gái gan cũng lớn thật.
“Anh là lương thiện, nhưng cũng hạng táng tận lương tâm, hơn nữa xem tướng mặt thấy rõ ràng là vận đào hoa tới , hơn nữa còn mới tới, còn là chính duyên nữa, thì tám phần mười chính là ."
Điền Linh Khương Thần, một cách vô cùng nghiêm túc.
“Cô nhóc đúng là thẹn, năm nay ba mươi hai , cô chắc cũng chỉ mười bảy mười tám thôi chứ, là bậc cha chú đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-196.html.]
Khương Thần bất lực .
Mình tìm vợ thì cũng tìm loại cô bé con , thế khác gì nuôi một đứa con gái , cô bé chắc cũng chỉ nhỏ hơn Chu Quỳnh vài tuổi.
“Mười bảy mười tám tuổi thì chứ, còn chê già, thể chê nhỏ ."
Điền Linh nhướng mày.
Khương Thần:
“……"
Lời hình như cũng chẳng sai chỗ nào.
“Chính duyên, tên là Điền Linh, năm nay mười tám tuổi, lớn lên ở viện phúc lợi, hiện tại đỗ chuyên ngành sư phạm bên , chuyên ngành Ngữ văn, viện phúc lợi đuổi ngoài , tìm công việc rửa bát, phát lương hai trăm tệ thì trộm mất, hai hôm rơi xuống sông, ngủ gầm cầu mấy ngày , may mà gặp ."
Điền Linh kể khổ về thế của với Khương Thần.
“ tên Khương Thần, cô thể gọi là chú, đừng mấy chuyện l.ừ.a đ.ả.o bịp bợm nữa, sẽ tài trợ cho cô học đại học."
Khương Thần ngờ cô bé đen đủi đến thế.
“Anh đều dùng bùa của , còn l.ừ.a đ.ả.o bịp bợm chứ, rơi xuống sông là thần tiên điểm hóa đấy."
Điền Linh phồng má Khương Thần.
“Anh tính là chú kiểu gì của chứ, là chính duyên của mà."
Điền Linh chỉnh lời Khương Thần.
“Đi thôi, đại sư Điền - chính duyên."
Khương Thần dừng xe một phòng tắm công cộng.
“Thần gia!"
Nhân viên tiếp tân lập tức chạy nhỏ bước đón tiếp.
Ở thành phố S những năm 2000 ai là Khương Thần.
Tất cả các tụ điểm, bất kể là đen trắng, mặt đất mặt đất, nơi nào cũng nể mặt Thần gia.
“Dẫn cô bé tắm rửa, kỳ cọ cho sạch , đó mua cho cô bé hai bộ quần áo."
Khương Thần dặn dò tiếp tân.
“Dạ Thần gia!"
Tiếp tân Điền Linh với ánh mắt đầy vẻ ghen tị.
“Chính duyên, bỏ rơi đấy.
sẽ tìm đấy."
Điền Linh sợ Khương Thần mất, vội vàng dặn dò.
“Yên tâm ."
Khương Thần xong liền xuống chiếc ghế sofa bên cạnh, lấy điện thoại bắt đầu gọi điện.
Đã dám động đến thì chỉ giải quyết hai tên lâu la là xong .
Điền Linh trong một tiếng đồng hồ, kỳ cọ đến mức môi đỏ răng trắng mới thả .
Bước ngoài cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều nhẹ nhõm, thấy Khương Thần vẫn đang đợi sofa, khỏi nở nụ rạng rỡ.
“Khương Thần, cũng giữ lời đấy chứ."
Điền Linh mỉm .
“Lẽ nào bỏ mặc một cô bé như cô ở đây , ăn gì nào?"
Khương Thần xoa xoa đỉnh đầu cô gái.