“La Á nghiêng đầu Chu Quân, hề thấy vẻ giả dối trong mắt .”
“ đây.”
La Á trả lời, lấy cái bọc lớn.
Hôm nay e là như ý , thì đợi lúc nào cắt đuôi Chu Quân mới tới nữa.
“Cô còn , cô ở ga tàu hỏa bao nhiêu đang bắt cái thứ đó .”
Chu Quân thở dài, nhận là trắng cũng vô ích.
“ là về làng.”
La Á thấy Chu Quân túm bọc đồ buông liền giải thích một câu.
“Ga tàu hỏa là nơi kiểm soát gắt nhất, chỉ công an mà còn của Hội Văn hóa, còn các phe phái thế lực khác, cô là một gương mặt lạ, chỉ cần bước chân đó là sẽ của các bên chú ý.”
Chu Quân thấy La Á vẫn ý định bỏ cuộc, thấp giọng giải thích thêm một câu.
La Á nhíu mày, chuyện thực sự khó giải quyết, nhưng cũng lý do để chùn bước.
“La Á, sắp tới bên sẽ động thái lớn, cô , bây giờ về .”
Chu Quân thở dài, thật sự là sợ cô nương , mà bướng thế .
La Á đầu kinh ngạc Chu Quân.
“Có khả năng sẽ khôi phục kỳ thi đại học, nếu cô về thành phố, chỉ cần thi đỗ đại học là thể về , thời gian cụ thể nhưng cũng sắp , thể giúp cô ôn tập.”
Chu Quân ghé sát La Á nhỏ giọng .
Tin tức là ông nội Chu Quân tiết lộ cho , và dặn Chu Quân cho ai , còn Hội Văn hóa sắp tan rã , đây cũng là một nguyên nhân khác cho việc Chu Quân xuống nông thôn .
Xuống nông thôn là để theo đuổi La Á, nhưng nhiều hơn là để lánh nạn.
Ông nội Chu Quân chắc chắn sẽ là chủ lực tiêu diệt phe Cẩm Nam, để đề phòng những kẻ đó ch.ó cùng dứt giậu, bắt Chu Quân để xả giận, ông nội Chu Quân đưa Chu Quân tới nơi xa hơn .
Chu Quân kiên trì, vả còn gặp thích, và hứa tuyệt đối bậy, nghĩ tới Dương Thắng Lợi trông coi nên ông mới đồng ý.
“Anh ?”
La Á ngạc nhiên Chu Quân.
Đã mười năm , trường học từ lâu dạy những thứ chính thống nữa, ngoại trừ những thanh niên tri thức xuống nông thôn mấy năm đầu là học vấn thực sự, thì những thanh niên tri thức xuống nông thôn mấy năm thực sự chẳng trình độ văn hóa gì, chí ít là trong trí nhớ của cô bé thì chẳng gì cả, ít nhất là phương trình bậc nhất hai ẩn cũng giải.
“Xem thường , dù cũng là sinh viên đại học mà.”
Chu Quân cảm thấy một luồng khí lạnh bốc lên đầu, trông thế nào cũng giống một kẻ mù chữ chứ.
“Sinh viên đại học?”
La Á càng kinh ngạc hơn, bây giờ gì sinh viên đại học, đúng, sinh viên đại học đều là danh ngạch tiến cử mới học.
“Mười sáu tuổi tiến cử học đại học, học về chế tạo máy móc.”
Chu Quân ngẩng cao đầu, hề khiêm tốn giới thiệu bản .
“Vậy tới nhà máy cơ khí?”
La Á vẫn hiểu nổi.
“Không thích, tự do, trong đó đều thích bày trò, hơn nữa nay đấu tố mai đấu tố , một kỹ sư già Mỹ trở về ở nhà máy cơ khí...”
Nhớ t.h.ả.m cảnh của vị kỹ sư già đến tận bây giờ, Chu Quân vẫn cảm thấy lạnh lòng.
Chương 15 Tứ hỷ , thịt kho tàu
“Xin .”
La Á biểu cảm khó chịu của Chu Quân chân thành xin .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-17.html.]
La Á từng trải qua những khổ nạn của thời đại , trong ký ức của cô bé cũng những hình ảnh đó, nhưng La Á trải qua mạt thế.
Đó là sự tồn tại còn đáng sợ hơn bất cứ thứ gì, cũng coi như thể thấu hiểu điểm khó chịu của Chu Quân.
“Không gì xin cả, đau khổ sắp qua , vì cô cũng cần quá vội vàng.”
Chu Quân toe toét với La Á, lộ hàm răng trắng bóng, nụ mang theo chút vẻ rẻ tiền.
“Nền tảng của lẽ lắm, chỗ nào thể kiếm sách ?”
La Á nghiêng đầu nụ của Chu Quân.
Nụ quá đỗi thuần khiết, một nụ lâu thấy.
La Á khi mạt thế tới chỉ là một học sinh lên lớp 12, tuy lái xe, sửa xe, sửa đài vô tuyến, g-iết , nấu ăn, trồng khoai tây, b-ắn s-úng, khâu vết thương, hiểu d.ư.ợ.c lý, nhưng bài tập nữa.
“Bây giờ vội, đợi thông báo xuống , đưa cô về làng , đúng sáng nay cô ăn cơm , đưa cô tới nhà ăn cơm , tứ hỷ ở nhà ăn một của huyện ngon lắm.”
Chu Quân với La Á.
“ ăn , Chu Quân là về nhà mà, cần cùng , tự , còn tới cửa hàng cung ứng xem chút nữa.”
La Á định về nhanh như .
Đã tới thì tới, về tay thế .
“Cô mua gì đưa cô , chị hai ở cửa hàng cung ứng đấy.”
Mắt Chu Quân sáng lên.
“ ý gì khác, là sinh và lớn lên ở huyện , đưa cô cô sẽ ít đường vòng hơn.”
Chu Quân thấy biểu cảm của La Á đông cứng thì lập tức giải thích.
“Đồng chí Chu Quân, là một trưởng thành, năng lực độc lập, chỉ là mua ít đồ ăn thôi.”
La Á thở dài.
Tiền trong tay nhiều, phiếu cũng nhiều, La Á mua ít hoa quả, bao nhiêu năm ăn hoa quả.
Chính xác là bao nhiêu năm ăn nhiều thứ .
“ cho cô mượn xe đạp nhé, như cô về còn nhanh hơn chút.”
Chu Quân vỗ vỗ chiếc xe đạp.
“Đồng chí Chu Quân, cảm ơn ý của nhưng cần , tạm biệt.”
La Á tặng Chu Quân một nụ rạng rỡ vui vẻ rời .
Chu Quân nụ đó cho lóa mắt, mãi đến khi bóng lưng biến mất mới phản ứng , tới đồn công an bên cạnh.
“Quân ca, chẳng xuống nông thôn ?
Có đó khổ quá chịu , thì mau về thôi, gần đây chúng em nhiệm vụ cũng chẳng thấy thú vị gì.”
Trong đồn công an mấy công an đều vây .
“Vợ còn tới tay thì về cái nỗi gì, vợ tương lai của tính tình bướng, điều kiện gia đình cũng lắm, khả năng sẽ tới chợ đen, đến lúc đó các để ý một chút, trong tiền đề để cô phát hiện thì chăm sóc một chút, đừng để bắt nạt.”
Chu Quân liếc mấy công an một cái.
“Quân ca, tiên nữ nào mà khó theo đuổi thế, hơn hai mươi ngày mà vẫn đắc thủ ?”
Một công an khác mắt trợn tròn lên.
“Quân ca, chị dâu trông thế nào ạ?”
Một công an cao g-ầy hỏi, chuyện chăm sóc thì vấn đề gì nhưng trông thế nào bọn em cũng mà.