Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:51:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bất Vương Sơn, Dư Tài kiếm con cá trắm cỏ lớn, đại đầu bếp trực tiếp đem hầm luôn.”

 

Vương Sơn thấy hai tới, trực tiếp múc đầy một bát thịt cá, bưng một chậu bánh bao bột hỗn hợp ân cần mang qua.

 

Vốn dĩ Chu Quân bước nhà ăn chút buồn nôn, bắt đầu cũng thấy gì.

 

Nay Vương Sơn bưng cá tới, Chu Quân theo bản năng đón lấy, một mùi tanh của cá xộc thẳng mũi, ngay lập tức Chu Quân cảm thấy dày đảo lộn, vội vàng chạy ngoài.

 

Vương Sơn vốn dĩ sắp buông tay , thấy Chu Quân đón lấy, lập tức chộp ngược trở , nóng đến mức nhe răng trợn mắt đặt chậu lên bàn, chạy ngoài xem tình hình của Chu Quân.

 

La Á cũng đầy vẻ lo lắng ngoài, phía bên Chu Quân xổm chân tường nôn đến trời đất cuồng.

 

“Quân ca, đây là ?

 

Ăn cái gì ?”

 

Vương Sơn đầy vẻ mờ mịt Chu Quân.

 

Quân ca từ nhỏ đến lớn sức khỏe đều cực , ngay cả cảm mạo cũng cần uống thu-ốc, hầu như cứ gồng chịu ba ngày là khỏi.

 

Đây là đầu tiên thấy cảnh .

 

“Không, .”

 

Chu Quân yếu ớt tựa chân tường.

 

“Vậy mau ăn cơm , cá để nguội là tanh...”

 

Kết quả lời của Vương Sơn còn dứt, trong đầu Chu Quân đột nhiên hiện hình ảnh đó, dày một nữa đảo lộn, nhưng hiện tại còn nôn cái gì nữa .

 

“Á tỷ, Quân ca nhà em ?”

 

Vương Sơn như cầu cứu về phía La Á.

 

thấy nụ thoáng hiện khóe môi La Á, cả càng thêm mờ mịt.

 

Nếu tình cảm hai , Vương Sơn đều tưởng Chu Quân thế là do La Á hạ thu-ốc .

 

“Không , đợi vài tháng nữa là thôi.”

 

Khóe môi La Á thế nào cũng ép xuống .

 

Tình huống vốn dĩ chỉ thấy tivi, trong tiểu thuyết, ngờ thế mà thể thấy Chu Quân.

 

“Vài tháng?

 

Thế thì còn chịu nổi ?”

 

Vương Sơn nhịn thốt lên kinh ngạc.

 

“Tiểu Á, đây là ?”

 

Chu Quân cả chút thoát lực, đưa tay bảo Vương Sơn đỡ dậy.

 

“Em đoán chắc chuyện gì lớn , chắc là phản ứng nghén đấy.”

 

Khóe môi La Á một nữa cong lên, lúc bốn chữ phản ứng nghén nhịn bật thành tiếng.

 

“Cái gì?

 

Nghén , Quân ca ...”

 

Giọng Vương Sơn nhịn cao lên một quãng tám.

 

Chu Quân thèm suy nghĩ trực tiếp vỗ cho Vương Sơn một cái:

 

“Nói nhảm cái gì đấy, là một thằng đàn ông, thể như thế .”

 

Chu Quân chẳng cần đoán cũng Vương Sơn chẳng thốt lời nào t.ử tế.

 

“Á tỷ đấy chứ, em .”

 

Vương Sơn lập tức ngoan ngoãn, chỉ điều ánh mắt Chu Quân sớm chuyển từ lo lắng sang hóng hớt.

 

Nhìn biểu cảm của Á tỷ, Quân ca chín mươi chín phần trăm là vấn đề gì.

 

“Tiểu Á em là giúp em nghén ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-133.html.]

Chu Quân đáng thương La Á, lòng thầm nghĩ nếu đúng là thì cũng , ít nhất Tiểu Á chịu khổ nữa.

 

Vương Sơn biểu cảm bỉ ổi đó của Chu Quân thì nhịn bĩu môi, bất kể bao nhiêu vẫn thấy chút rợn , đó mới phản ứng nội dung trong lời của Chu Quân, đầy mặt chấn kinh La Á.

 

‘Á tỷ đây là m.a.n.g t.h.a.i ?

 

Quân ca cái tốc độ cũng quá nhanh đấy nhỉ?’

 

“Nghén chuyện giúp đỡ, đó là phản ứng sinh lý bình thường trong t.h.a.i kỳ, sở dĩ phản ứng nghén là vì quá căng thẳng, cho nên mới hiện tượng tương tự như nghén , em đến lúc phản ứng t.h.a.i nghén thì vẫn sẽ thôi, chỉ cần điều chỉnh tâm thái của là sẽ .”

 

La Á đưa cốc nước đang cầm cho Chu Quân, tiện tay đưa luôn cả khăn tay qua.

 

Thực cũng khá xót Chu Quân, còn cả sự cảm động nữa, đàn ông thực sự đặt cô lên đầu quả tim .

 

“Tiểu Á, em ngửi thấy cái mùi...

 

ưm...

 

đó phản ứng gì chứ?”

 

Chu Quân cố nén cảm giác buồn nôn lo lắng La Á.

 

“Không , chẳng phản ứng gì cả, là hai đứa về .”

 

La Á thực sự thấy buồn nôn, ngược còn khá ăn.

 

Nói chính xác hơn, La Á hiện tại đặc biệt thèm ăn, nếu lo cho Chu Quân, cô sớm đó ăn cơm .

 

“Tiểu Á, em ăn cơm , tình hình của em bây giờ để đói , đây nghỉ một lát là .”

 

Chu Quân lết tới một tảng đ-á lớn cách đó xa xuống.

 

Bây giờ chỉ cảm thấy cả đều khó chịu, một chút cảm giác thèm ăn cũng .

 

“Á tỷ, chị ăn cơm , tình hình của chị bây giờ để đói, để em ở đây bầu bạn với Quân ca một lát.”

 

Vương Sơn vội vàng với La Á.

 

Thực đối với tình hình hiện tại của Chu Quân tò mò ch-ết, cái cũng thú vị quá mất.

 

“Vậy ở đây với Chu Quân một lát, ăn cơm đây.”

 

La Á sớm nhịn nổi cơn thèm .

 

“Quân ca, thế quá khoa trương ?”

 

Sau khi La Á nhà, Vương Sơn cạnh Chu Quân nhỏ giọng hỏi.

 

Lúc Quân ca theo đuổi Á tỷ, Vương Sơn thấy chút khoa trương .

 

Á tỷ tuy lớn lên xinh , gia đình cũng tệ, các phương diện đều , nhưng như , ngay cả điều kiện hơn Á tỷ, Quân ca cũng thể với tới , cứ nhất định khăng khăng theo đuổi suốt mấy năm trời như chứ.

 

Cũng may cuối cùng hoàng thiên phụ lòng , cuối cùng cũng theo đuổi tới tay.

 

vốn tưởng rằng sẽ hơn một chút, nhưng ai mà ngờ , Quân ca đó là canh giữ như canh hùm, bất kỳ cuộc xã giao nào cũng tuyệt đối vượt quá giới hạn, giờ còn giúp nghén nữa?

 

Vương Sơn hiểu, đều là thì tâm tư còn nặng nề như nữa, nhưng Quân ca nhà cái là biến tướng thêm trầm trọng a.

 

Hoàn Á tỷ nắm thóp trong lòng bàn tay .

 

Vương Sơn hiểu.

 

“Anh cũng nữa.”

 

Chu Quân chán chẳng buồn sống lắc đầu, hễ nghĩ tới việc La Á thể khó chịu như là trong lòng càng thêm khó chịu.

 

“Quân ca, hai kết hôn cũng mấy tháng , vẫn còn quấn quýt thế nhỉ?”

 

Vương Sơn nhỏ giọng hỏi Chu Quân.

 

“Cả đời đều quấn quýt như đấy, bảo cho chú , chú đừng mà nghĩ tới chuyện , bản chú thế nào quản, nhưng chú mà dám nghĩ tới chuyện cả Tiểu Tài, Tiểu Thần, nếu đ-ánh gãy chân chú.”

 

Chu Quân ngay lập tức ẩn ý trong lời của Vương Sơn, nghiến răng nghiến lợi, hung tợn cảnh cáo Vương Sơn.

 

Thằng nhóc chẳng hạng lành gì, chơi bời còn bạo hơn bất kỳ ai.

 

Nếu tình nghĩa từ nhỏ, Chu Quân cũng chẳng thèm để hạng như em.

 

 

Loading...