“Đỗ Vũ và La Toàn năm đó cùng ở một trung đội, bản La Toàn năng lực khá xuất sắc, nhưng cơ bản kém một chút, giống như huấn luyện từ nhỏ, vả còn do cảnh gia đình.”
Con đường của thuận lợi hơn La Toàn nhiều.
“ sư phụ, ông dạy nhiều, nhưng ông vượt qua .”
Vẻ mặt La Á bình thản.
“Xin .”
Đỗ Vũ đầy vẻ áy náy lên tiếng.
Mười năm đó tổn thất quá nhiều nhân tài.
“Chẳng gì xin cả, mỗi một phận riêng.”
Sắc mặt La Á chút d.a.o động nào.
“Chúng thôi, cẩn thận một chút, còn nữa, cố gắng đừng nổ s-úng.”
Đỗ Vũ đoạn đeo ba lô lên.
Những còn lập tức dậy, nhưng đối với La Á, thái độ từ tôn trọng ban đầu nay tăng thêm ba phần kính nể.
Sự kính nể dành cho kẻ mạnh.
Ánh mắt Giáo sư Tôn La Á đầy vẻ yêu mến, vẻ mặt càng thêm vui mừng.
Dương Vạn Sơn La Á với ánh mắt cũng thêm phần cung kính.
La Á biểu hiện gì sự đổi của .
Đường trong núi dễ , ròng rã cả ngày trời, đến chập tối mấy họ tìm một bãi đất trống, định nghỉ qua đêm.
Ban đêm thích hợp để di chuyển trong rừng nguyên sinh.
“La Á, thể sắp xếp cô nhóm gác đêm ?”
Dựng lều xong, Đỗ Vũ tìm đến La Á.
“Không vấn đề gì.”
La Á chút do dự đồng ý ngay.
“Đội trưởng, đồng chí La là con gái, là đối tượng cần bảo vệ.”
Một thành viên tán thành Đỗ Vũ.
Mặc dù hôm nay La Á thể hiện giỏi, nhưng trong lòng , La Á quân nhân, còn là con gái, là cần bảo vệ.
“Trong lúc di chuyển hôm nay, thấy dấu chân của dã thú lớn, còn dấu vết của con , núi Tiểu Dương vô cùng nguy hiểm, nhóm hai chắc an , năng lực của La Á .”
Đỗ Vũ mím môi nghiêm nghị .
Đi ròng rã một ngày, mấy họ sâu bên trong , dấu vết của con thì ngoài thợ săn chỉ thể là tội phạm.
Đỗ Vũ tin tưởng lính của , mà là lựa chọn phương án tối ưu nhất.
Mọi Đỗ Vũ với ánh mắt bất lực, trong mắt thực sự phân biệt giới tính.
Chẳng trách dễ dàng con gái đó đeo bám như .
Nếu là khác thì biện pháp cấp cứu thế nào cũng để bà thím xem náo nhiệt bên cạnh chứ.
“La Á, Tiền Chính, Đinh Mỗ ba gác ca đầu từ bảy giờ đến mười một giờ, và Triệu Tiểu Sơn, Vương An từ mười một giờ đến ba giờ, ba còn từ ba giờ đến năm giờ.”
Đỗ Vũ trầm giọng .
“ đồng ý.”
Chưa đợi khác lên tiếng, La Á phản đối .
“Nếu cô thấy thời gian dài quá, cô thể gác từ bảy giờ đến mười giờ.”
Đỗ Vũ La Á.
Bản gác thêm một tiếng cũng .
“Cách phân chia của hợp lý, thời gian ở giữa là lúc mệt mỏi nhất, sắp xếp cho bản gác bốn tiếng, đó là lúc dễ xảy nguy hiểm nhất, nhóm đầu tiên chúng là lúc tinh thần sảng khoái nhất, đề nghị chúng gác đến mười hai giờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-126.html.]
La Á trầm giọng , tuy mệt mỏi cả ngày nhưng nửa đêm về sáng vẫn tương đối dễ gác.
Đỗ Vũ dành thời gian khó khăn nhất cho bản , La Á ý kiến gì về việc , dù cũng là đội trưởng.
“Xin , là quá tự phụ .”
Đỗ Vũ lập tức hiểu ý tứ của La Á, chút do dự xin ngay.
Từ đến nay Đỗ Vũ luôn dành những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, khó khăn nhất cho bản .
Đỗ Vũ cũng như là ẩn họa, nhưng tin tưởng bản thể .
Nay La Á đề cập đến, Đỗ Vũ đương nhiên sẽ tôn trọng ý kiến của cô.
Tổng cộng ba chiếc lều, Giáo sư Tôn và Dương Vạn Sơn một lều, vốn dĩ định dành riêng cho La Á một chiếc lều, lều còn mấy họ tự sắp xếp mà ngủ.
Một chiếc lều miễn cưỡng thể chen chúc ba .
Tuy hiện tại đang là giữa hè, nhưng ban đêm trong rừng vẫn khá lạnh.
Mấy họ để hai nhỏ con nhất lều, còn cũng chen chúc để sưởi ấm cho .
Họ đốt lửa, rừng nguyên sinh khắp nơi đều là cây cối, một chút bất cẩn cháy rừng thì .
Còn về chiếc lều chia cho La Á, chẳng ai trong họ ý định bước .
Dù hiện tại sáu đều thể , nhưng mười hai giờ thì .
Vẫn sẽ hai lều, thể để La Á ở chung lều với hai nam đồng chí .
“Mọi cứ lều , mang theo túi ngủ, cũng ấm.”
La Á thấy hành động của họ.
Trông thì giống như lấy từ ba lô , nhưng thực chất là lấy từ gian .
Đó là công nghệ đời , kiểu dáng mấy mắt, xám xịt.
cực kỳ hữu dụng, chống ẩm, chống cháy.
“Nghe lời La Á .”
Đỗ Vũ túi ngủ trong tay La Á, ngẩn một lát, xong liền chui lều.
Anh chợt nhận túi ngủ dường như tiện lợi hơn lều nhiều, chiếm diện tích, mỗi chỉ cần nhét ba lô là xong, ai cũng thì chẳng cần nhường nhịn nữa.
Chỗ để lều đây còn thể để thêm bao nhiêu nhu yếu phẩm sinh tồn.
Mặc dù vẫn thấy nỡ, những đàn ông cao lớn đều chui lều, để cô gái nhỏ ngủ trong túi ngủ.
Đỗ Vũ lệnh nên chẳng ai dám lề mề nữa.
Họ mang theo vẻ áy náy chui lều, đầy ba phút vang lên tiếng ngáy rộn ràng.
Đỗ Vũ:
“...”
Chẳng lều ?
Tại giờ ngủ say hơn bất cứ ai thế .
Ba nhóm La Á với , họ lưng về phía lều, tư thế cũng khác .
Người ở giữa thẳng, hai hai bên nghiêng.
Như bất kể phía nào bất thường đều thể lao tới với tốc độ nhanh nhất.
“La Á, cô giỏi thế nhỉ?
thấy doanh trưởng của chúng còn chịu lép vế cô đấy.”
Sau khi rời khỏi tầm mắt của Đỗ Vũ, Đinh Mỗ lập tức hoạt bát hơn hẳn.
“Sao thể gọi là lép vế , chẳng qua là Đỗ Vũ tôn trọng ý kiến của mà thôi.”
La Á trả lời.
Đỗ Vũ là khá lắng ý kiến của khác, cộng thêm tính tình cẩn thận nên mới tiếp thu ý kiến của bên cạnh.