Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:49:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thoắt cái đến kỳ thi cuối kỳ.”

 

Trong vòng bốn tháng, Chu Quân đen hẳn một tông, nhưng sự nghiệp thăng tiến vượt bậc.

 

Hiện nay ngành vận tải, ngành tạp phẩm hàng ngày cơ bản định, đang chuẩn sang năm phát triển ngành xây dựng dân dụng.

 

Số lượng nhân viên trướng mở rộng lên đến hơn năm mươi .

 

Do phần lớn đều là quân nhân xuất ngũ nên tương đối dễ quản lý.

 

Cuộc sống của vợ chồng Đổng Vi và Tống Gia Huy ngày càng hơn, lòng ơn đối với La Á và Chu Quân cũng ngày càng sâu sắc.

 

Khi La Á thi xong môn cuối cùng bước khỏi phòng học thì thấy Chu Quân đang đợi ở bên ngoài.

 

“Đợi lâu ?

 

Có lạnh ?”

 

La Á thấy hai má Chu Quân đều lạnh đến đỏ bừng, định tháo khăn quàng cổ đưa cho Chu Quân.

 

“Không lạnh, sớm gặp em, ngày mai em về .”

 

Chu Quân giữ cánh tay La Á , nỡ dùng khăn quàng cổ của La Á, giọng tràn đầy vẻ nỡ.

 

Nửa năm nay và Tiểu Á đều bận rộn, nhưng dù bận thế nào thì cứ cách vài ngày vẫn thể gặp mặt .

 

giờ thì sắp gần hai tháng gặp , nghĩ thôi Chu Quân thấy thắt lòng, cứ như ai đó đang cầm d.a.o đ-âm tim .

 

“Anh định bao giờ thì về?”

 

La Á tự động bỏ qua vẻ oán hận trong lời của Chu Quân.

 

“Anh cùng Tiểu Sơn, Tiểu Tài, Tiểu Thần ngày hai mươi chín về, những còn qua Tết Ông Công Ông Táo thì nghỉ, nghỉ đến rằm tháng Giêng, mấy em qua mùng năm là , xử lý nốt đống hàng tồn, khi hai kết hôn về.”

 

Chu Quân háo hức La Á.

 

Trong lòng vô cùng kích động, chỉ còn hai tháng nữa thôi là Tiểu Á sẽ trở thành vợ .

 

Đến lúc đó thể sống cuộc sống vợ chồng con cái quây quần bên bếp lửa , nghĩ thôi thấy .

 

Trong mơ cẩn thận còn mơ thấy động phòng hoa chúc nữa, tiếc là cứ đến đoạn cuối là tỉnh giấc, tức đến mức Chu Quân đ-á mạnh hai cái tường.

 

“Chú ý sức khỏe.”

 

La Á cũng gì thêm.

 

“Đưa em ăn lẩu nhé, bên ngoài mới mở một tiệm lẩu.”

 

Hai chuyện ngoài.

 

“Được thôi.”

 

Mắt La Á sáng lên, giọng mang theo một tia vui vẻ.

 

Chu Quân thấy , khóe miệng khẽ nhếch lên, ngay cô gái nhỏ nhà thích ăn mà.

 

Bất kể ăn cái gì miễn là ngon đều thích, bất kể ăn cái gì cũng lãng phí.

 

Hai đến tiệm lẩu, tiệm lẩu khác với tiệm mì, tiêu dùng ở tiệm lẩu tương đối cao, giống như ở tiệm mì đều là những thu nhập tương đối cao.

 

Thời đại , thể sẵn sàng bỏ năm sáu đồng cho một bữa ăn vẫn là tương đối ít.

 

công nhân chính thức một tháng cũng chỉ hơn bốn mươi đồng, công nhân thời vụ thì chỉ mười mấy hai mươi đồng.

 

Hai đến tiệm lẩu, chỉ vài bàn khách, lẩu là lẩu đồng.

 

Bên đặt than củi, ở giữa cái ống khói nhỏ, cơ bản đều là lẩu dưa chua.

 

“Ông chủ, cho một phần lẩu dưa chua, một đĩa cá chép, thịt dê, thịt lợn, mỗi loại ba đĩa, lá xách, dày lợn một đĩa, tiết vịt một đĩa, b.ún một đĩa, cải thảo một phần, đậu phụ đông một phần, mắt cứ thế .”

 

Chu Quân lớn tiếng gọi ông chủ.

 

Ông chủ vội vàng sắp xếp chỗ cho hai , cái giọng , cái khí thế gọi món , vị là một thiếu tiền .

 

“Hai vị dùng chút r-ượu , chỗ chúng r-ượu gạo cao lương tự nấu.”

 

Nhân viên phục vụ vội vàng chào mời.

 

“Không cần .”

 

Chu Quân ít khi uống r-ượu.

 

Chủ yếu là cái thứ r-ượu , uống nhiều là hỏng việc.

 

Rất nhanh đó lẩu đồng bưng lên, món ăn cũng lên nhanh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-113.html.]

La Á pha nước chấm, thực đơn giản, chính là cho chút dầu vừng, tỏi băm, rau mùi, sốt vừng.

 

Chu Quân cũng pha tương tự, đó hai bắt đầu đ-ánh chén một trận tơi bời.

 

Đều là những kẻ thịt là vui, đồ ăn, trong mắt hai còn gì khác, chỉ cái nồi mắt và miếng thịt trong nồi.

 

Chưa đầy nửa tiếng , hai kết thúc trận chiến.

 

Trước mặt cơ bản đều trống trơn, hai tựa lưng ghế.

 

“Tiểu Á, tay nghề nấu nướng của vẫn luyện .”

 

Chu Quân chút chột .

 

Không luyện, mà thực sự là dạo quá bận.

 

“Không , em cũng nấu, đến lúc đó chúng đến căng tin nhà máy của ăn, tiện no bụng.”

 

La Á thản nhiên trả lời.

 

Mặc dù trong điều kiện sự lựa chọn, La Á sống hơn, nhưng cô sẽ khó khác.

 

Chu Quân ưu tú .

 

“Vậy thì .”

 

Chu Quân lập tức vui vẻ gật đầu.

 

“Nhà cũng trang trí gần xong , nhưng kết hôn là kết hôn ở huyện Cẩm Nam, ở nhà bên dọn dẹp xong phòng ốc , đến lúc đó chịu khó ở nhà vài ngày nhé, đợi mặt xong chúng về nhà .”

 

Chu Quân thực kết hôn ở tổ ấm nhỏ của , rõ ràng dọn dẹp đẽ như .

 

“Chuyện đó gọi là chịu khó , vốn dĩ là nên tổ chức hỷ sự bên cạnh lớn mà.”

 

La Á lắc đầu, cảm thấy chịu thiệt thòi chút nào, cảm thấy hỷ sự tổ chức ở cũng .

 

Vốn dĩ kết hôn là để cùng vui vẻ mà.

 

“Đi thôi, dạo cho tiêu cơm.”

 

La Á dậy.

 

“Chỉ ở bên em thêm một lát nữa thôi.”

 

Chu Quân đành lòng dậy.

 

Bên ngoài trời lạnh thấu xương thế , ngoài thì cũng chỉ là đưa Tiểu Á về ký túc xá thôi, Chu Quân nỡ xa .

 

“Mau trả tiền .”

 

Giọng La Á mang theo một tia bất lực.

 

khóe miệng khẽ nhếch lên, cô thực sự khá tận hưởng cái kiểu quấn quýt của Chu Quân.

 

Chu Quân miễn cưỡng qua trả tiền, bên La Á ở cửa đợi .

 

Lúc ngoài, trong trung lất phất những bông tuyết nhỏ, La Á những bông tuyết bay múa, khỏi để tâm trí bay xa.

 

Không từ lúc nào, đến thời đại gần ba năm .

 

Chưa bao giờ nghĩ rằng những ngày tháng hạnh phúc như thế .

 

“Tiểu Á!

 

Tiểu Á!”

 

Chu Quân ở bên cạnh gọi lớn tiếng La Á.

 

“Hả?

 

Sao ?”

 

La Á hồn về phía Chu Quân, mặt mang theo một tia khó hiểu.

 

“Gọi em mấy tiếng mà em cũng thèm thưa .”

 

Chu Quân thực sự tiến lên nhéo nhéo má La Á.

 

“Đang mải suy nghĩ nên thẫn thờ một chút.”

 

La Á đầu Chu Quân.

 

“Em các thầy cô trong viện , mời về một vị giáo sư thuộc gia đình y học thế gia, còn từng du học nước ngoài về, nhận hai học trò để cùng theo nghiên cứu đề tài.”

 

La Á suy nghĩ một chút với Chu Quân.

 

 

Loading...