Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:49:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiếp theo đó là một đợt ăn vạ lớn hơn nữa.”

 

Tống Gia Huy cũng va cho lảo đảo.

 

thấy vợ sải bước ngoài, càng yên tâm, vội vàng đuổi theo.

 

“Tiểu Vi, đưa em đến ký túc xá ở tạm một đêm, ngày mai sẽ đưa về, chuyện nhà cửa bên cũng sẽ tìm cách.”

 

Tống Gia Huy vội vàng đón lấy Tống Đại Bảo từ trong lòng Đổng Vi.

 

“Hôm nay La Á và Điền Điềm đến, mỗi đưa cho Đại Bảo mười đồng, còn mang theo đồ nữa, tiền thấy, nhưng sữa mạch nha và đồ hộp bà đều ăn hết , thậm chí còn chẳng hỏi em lấy một câu.”

 

Đổng Vi cẩn thận đặt đứa trẻ lòng Tống Gia Huy, lẳng lặng về phía .

 

“Tống Gia Huy, những gì em với hôm nay là để dọa , bộ mặt của em cũng thấy , em cũng nhẫn nhịn , em thể cùng sống những ngày khổ cực, thể cùng nỗ lực phấn đấu, nhưng thể dung thứ cho nhà bắt nạt em, Đổng Vi em để bắt nạt .”

 

Đổng Vi lau nước mắt, đây là cô thật sự suy nghĩ kỹ .

 

Sự xuất hiện của La Á và Điền Điềm hôm nay cũng là một nguồn động lực cho Đổng Vi.

 

Đổng Vi tin rằng nếu rơi bước đường cùng, hai họ sẽ giúp đỡ một chút.

 

Ít nhất cũng sẽ cho vay tiền để vượt qua khó khăn, để cơ hội cho từ từ trả nợ.

 

Nghĩ đến đây, nước mắt Đổng Vi ngừng tuôn rơi, thì đôi khi mười mấy hai mươi năm trời chẳng bằng những bạn học mới quen nửa năm.

 

“Tiểu Vi, chúng để bắt nạt, sẽ nỗ lực thật , em đừng bỏ .”

 

Mắt Tống Gia Huy đỏ hoe.

 

Bất kể lúc nào, trong lòng Tống Gia Huy, quan trọng nhất vẫn chỉ Đổng Vi và đứa con chung của hai mà thôi.

 

Còn về , Tống Gia Huy thật sự thể bao dung một cách mù quáng .

 

“Hy vọng thể .”

 

Đổng Vi lau nước mắt.

 

Nói đến việc từ bỏ Tống Gia Huy, Đổng Vi thật sự nỡ, dù hai cũng tình cảm nhiều năm, cùng trải qua những ngày tháng khó khăn nhất ở nông thôn, giờ cùng đỗ đại học, con, sắp sửa thể cùng gặt hái thành quả , Đổng Vi thể cam tâm buông tay.

 

“Anh nhất định sẽ .”

 

Tống Gia Huy lập tức hứa hẹn.

 

Đưa đến tận lầu ký túc xá, lên lầu, Tống Gia Huy mới mang theo tâm trạng nặng nề trở về.

 

La Á và Điền Điềm thấy Đổng Vi bế con cửa, khỏi ngẩn :

 

“Có chuyện gì thế ?”

 

Điền Điềm vội vàng chạy đỡ lấy cái túi trong tay Đổng Vi.

 

“Mình về ký túc xá ở tạm hai ngày, để Tống Gia Huy đưa về, đón cháu gái sang đây, bọn sẽ ngoài thuê một cái sân riêng biệt.”

 

Đổng Vi kể những chuyện xảy khi hai họ cho họ .

 

Giờ thì cũng chẳng màng đến chuyện vạch áo cho xem lưng nữa , đến cuối cùng nước mắt ngừng chảy xuống, khỏi nghĩ, tại cuộc đời khó khăn đến thế.

 

Người hạnh phúc thì mãi mãi hạnh phúc, kẻ bất hạnh thì mãi mãi bất hạnh, đang ở trong vũng bùn, mới định trèo khỏi vũng bùn thì đạp mạnh một cái trở .

 

“Mọi chuyện sẽ thôi.”

 

Hai thở dài, nên lời khuyên nhủ gì.

 

“Điền Điềm, La Á, cảm ơn hai .”

 

Đổng Vi trút bỏ xong tâm sự, đặt con lên giường, dậy lấy nước giặt tã cho con.

 

La Á, Điền Điềm thở dài.

 

“Chị Vi, Chu Quân thể kiếm sữa bột, bảo là cũng đắt, đợi kiếm , em sẽ mang qua cho chị.”

 

Lúc Đổng Vi , La Á khẽ .

 

“La Á, cảm ơn em, để chị đưa tiền cho em .”

 

Trên mặt Đổng Vi mang theo vẻ vui mừng khôn xiết, định lấy tiền.

 

“Đợi sữa bột đến , em cũng là bao nhiêu tiền, chị Vi, chị nghỉ ngơi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-111.html.]

 

La Á gọi Đổng Vi .

 

“Được.”

 

Ngoài sự cảm kích, Đổng Vi thực sự chẳng còn thể gì nữa.

 

Đổng Vi thật sự mệt , xuống giường bao lâu ngủ .

 

Tống Gia Huy bên khi trở về thấy một cảnh tượng còn khiến đau lòng hơn.

 

Thì khi hai rời , còn khán giả nữa, Vương Đại Nữu tự bò dậy, thấy đói bụng liền pha một bát sữa mạch nha thật đặc, mở nốt hộp đào đóng hộp còn .

 

Lúc Tống Gia Huy đến, bà đang ăn uống vui vẻ.

 

“Con do sinh đúng ?”

 

Tống Gia Huy Vương Đại Nữu, mặt xanh mét hỏi.

 

“Mày cái ch.ó gì thế.”

 

Vương Đại Nữu giận dữ mắng lớn.

 

“Bất kể nghĩ thế nào, ngày mai con sẽ đưa về, nếu về thì cứ tự đây , con sẽ nữa , nếu ngoan ngoãn về, đợi con nghiệp lương, mỗi tháng con sẽ gửi cho năm đồng tiền dưỡng lão, nếu lên trường của con và Tiểu Vi gây rối đe dọa con, thì hai cùng ch-ết, nếu con là do sinh , chắc cũng con thể chuyện gì.”

 

Ánh mắt Tống Gia Huy Vương Đại Nữu mang theo vẻ âm hiểm, một loại gạo bao giờ nuôi hai hạng .

 

Tống Gia Huy là do Vương Đại Nữu sinh , về bản chất là ích kỷ như .

 

điểm khác biệt giữa Tống Gia Huy và Vương Đại Nữu là Tống Gia Huy cùng Đổng Vi sống những ngày tháng , cùng tạo dựng cuộc sống hơn.

 

Chương 97 Gửi về

 

Vương Đại Nữu chớp chớp đôi mắt đục ngầu:

 

“Mày đưa cho tao mỗi tháng năm đồng từ bây giờ luôn .”

 

Vương Đại Nữu chẳng tin lời hứa của mấy năm , bà luôn tin chắc rằng, đồ vật chỉ nắm trong tay mới là của .

 

Ngộ nhỡ Tống Gia Huy chỉ là để dỗ dành về, đến lúc đó đưa tiền thì bà với ai.

 

“Mẹ đừng đằng chân lân đằng đầu, rõ là bây giờ con lấy tiền đó, cùng lắm thì chẳng ai sống yên hết.”

 

Tống Gia Huy hung tợn Vương Đại Nữu.

 

Vẻ mặt đó giống như đang chút nào.

 

“Nếu mày tao về, ít nhất cũng đưa cho tao hai mươi đồng.”

 

Vương Đại Nữu dọa sợ.

 

“Chỉ năm đồng thôi, lấy thì thôi.”

 

Tống Gia Huy trực tiếp từ chối.

 

“Không , , kiểu mặc cả như .”

 

Vương Đại Nữu vội vàng xua tay.

 

“Mẹ sợ con vứt ở giữa đường ?”

 

Ánh mắt Tống Gia Huy mang theo vẻ đe dọa.

 

“Tao là ruột của mày đấy!”

 

Vương Đại Nữu phẫn nộ hét lớn.

 

“Mẹ những gì xem tí dáng vẻ nào của ruột .”

 

Tống Gia Huy giận dữ hét lên.

 

“Đưa tiền cho tao .”

 

Vương Đại Nữu đưa tay .

 

“Đưa về đến nơi mới đưa.”

 

Tống Gia Huy thể đưa tiền ngay bây giờ , vạn nhất bà cầm tiền chịu về thì .

 

 

Loading...