Đại lão mạt thế mang theo không gian vật tư trọng sinh rồi - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-03-05 08:11:57
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thực sự cảm thấy Chu Quân chút rảnh rỗi sinh nông nổi , đúng là trong nhà chút nền tảng nên chẳng là ai nữa, cái loại cuốc đất là cái khổ mà một đại thiếu gia thành phố như nó thể chịu ?”
“Bà ngoại, con chẳng là trúng một cô nàng tri thức, tới đây để đuổi theo vợ , đợi con đuổi về tay , bà thể bế chắt ngoại , đến lúc đó cũng nhờ bà giúp con trông cháu.”
Chu Quân bắt đầu ảo tưởng về cuộc sống khi kết hôn, ôm cánh tay Vương Đại Hoa, đến mức khóe miệng khép .
“Thanh niên tri thức?
Thế thì , Quân nhi, bà cho con , thanh niên tri thức là , con xem bao nhiêu năm nay bao nhiêu đứa con gái tri thức, lấy chồng còn an phận thủ thường, cuối cùng cơ hội về thành phố là con cái chồng con đều bỏ hết, mười dặm tám thôn quanh đây chúng bao nhiêu cô gái , để bà tìm cho con, tìm đứa nào khỏe mạnh m-ông to, sinh cho chúng thằng cháu đích tôn mập mạp.”
Vương Đại Hoa lập tức cuống lên.
Cứ cái tính khỉ con của Chu Quân, lấy thanh niên tri thức thì chẳng ba ngày là chọc tức chạy mất , hơn nữa thanh niên tri thức thì gì , g-ầy như que củi, mềm rũ rượi, việc nhanh nhẹn như con gái trong thôn.
“Bà ngoại, con với bà nữa, con đây.”
Chu Quân thích Vương Đại Hoa , trực tiếp ngoài.
Vương Đại Hoa đuổi theo Chu Quân để cho nó thanh niên tri thức chỗ nào, nhưng bà lão nhỏ bé còn gù lưng, giường còn đứa bé đỏ hỏn, đợi đến khi xỏ xong giày thì chẳng thấy bóng dáng nữa.
Cuối cùng chỉ thể lầm bầm c.h.ử.i rủa, đem bánh ngọt và hoa quả Chu Quân mua cho Dương Bân một miếng, còn thì giấu trong tủ.
Chu Quân đến đầu ruộng là mười giờ sáng.
Lúc La Á cảm thấy ngón tay còn là của nữa, cả giống như một con cá biển phơi nắng gắt đang vùng vẫy hấp hối.
“Bác cả, lúc cháu trộm của ông nội cháu hai bình r-ượu ngon đấy.”
Chu Quân lén lút sáp gần bên cạnh Dương Thắng Lợi nhỏ giọng .
Dương Thắng Lợi vốn dĩ lời đến cửa miệng, cứng nhắc nuốt xuống, chút khó chịu liếc Chu Quân một cái:
“Mày bày trò gì đấy?”
“Bác cả, cháu trúng cô thanh niên tri thức hôm qua , bác cầu nối cho cháu .”
Ánh mắt Chu Quân tràn đầy khẩn cầu.
“Con bé đó trông cũng chẳng mà, vai g-ầy, mỏng dính, trắng bệch như bệnh , mày rốt cuộc trúng điểm nào?”
Dương Thắng Lợi nghĩ dáng vẻ của La Á, thật sự chỗ nào .
Chẳng trách thằng nhóc mãi chịu lấy vợ, hóa là ánh mắt vấn đề.
Chu Quân:
“...”
Trong lòng nghĩ nếu bác bác cả của , nhất định mắng bác vài câu, các trúng đều là cao to lực lưỡng, thô kệch, thế mà gọi là ?
Cả đời chỉ lấy một vợ, chọn nào một chút thì chứ.
“Bố mày đồng ý ?”
Dương Thắng Lợi cũng chẳng nhảm với Chu Quân nữa.
“Ông nội cháu bảo chỉ cần cháu chịu kết hôn, để ông bế chắt thì cưới ai cũng .”
Chu Quân nhướng mày với Dương Thắng Lợi.
“Hơn nữa, nếu họ đồng ý thì cháu cũng chẳng đến đây .”
Chu Quân một cách đầy hiển nhiên.
“Mày cũng đừng quá đáng quá, nếu con nhà đồng ý thì mày ép buộc đấy.”
Dương Thắng Lợi thở dài, chuyện trái lương tâm thì thể .
“Bác cả, bác yên tâm, dưa hái xanh ngọt chuyện cháu mà, cháu còn sống những ngày tháng thuận hòa cơ.”
Chu Quân vỗ ng-ực bôm bốp.
“Tôn Diệu Võ, sang đội của Triệu Cường , Hàn Thịnh Dương, dắt theo Chu Quân, cũng là thanh niên tri thức mới đến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-11.html.]
Dương Thắng Lợi hét về phía mấy đang phối hợp ăn ý bên .
“Cái gì?”
Tôn Diệu Võ chút ngây , đờ đẫn Dương Thắng Lợi.
Nói thật, Tôn Diệu Võ thích việc cùng Hàn Thịnh Dương, ba đồng chí nữ tuy sức lực nhỏ một chút nhưng gây chuyện.
“Mau qua .”
Hàn Thịnh Dương khẽ vỗ Tôn Diệu Võ một cái.
Tôn Diệu Võ tuy trông khờ khạo nhưng ngốc, cộng thêm những gì thấy hôm qua, cũng Chu Quân là dễ đắc tội, lập tức về phía Dương Lan bên .
Triệu Cường, Dương Lan mấy vốn còn đang lo hôm nay hết việc, giờ thấy Tôn Diệu Võ qua đương nhiên là vui mừng.
Triệu Hiểu Mai lén liếc Chu Quân một cái, gì tiếp tục việc trong tay.
“Bác cả, cô gái đó tên là gì?”
Chu Quân định qua đó, đột nhiên nhận còn tên là gì.
“La Á.”
Chương 10 Kiếm điểm công nhật
Dương Thắng Lợi dứt lời thấy Chu Quân như một thằng ngốc, lao thẳng về phía La Á, giật lấy bắp ngô trong tay cô:
“Đồng chí La Á, là Chu Quân, là chiến hữu thanh niên tri thức cùng phấn đấu với cô, với các bạn.”
Chu Quân xong còn một tư thế tự cho là trai, đồng thời đưa tay .
“Đồng chí Chu Quân, là chiến hữu cùng phấn đấu thì mau bẻ ngô .”
La Á thô lỗ quẹt mặt một cái.
Chẳng còn cách nào khác, thật sự còn cách nào, ngón tay là đất, cũng ướt đẫm.
Ống tay áo tuy cũng đất nhưng còn thể lau mồ hôi.
“Được thôi!”
Chu Quân lập tức hì hì đáp ứng.
“La Á, nên gì?”
Trên mặt Chu Quân nở nụ trông thật rẻ tiền.
“Anh bẻ ngô từ cây xuống là , Dương ca bẻ gốc, lát nữa ngô bẻ đủ chúng đóng bao, cùng Dương ca khênh lên xe bò.”
La Á kiên nhẫn giải thích cho Chu Quân.
Thông qua phản ứng của và những gì thấy hôm qua, vị chắc hẳn là một kẻ tiểu nhân chút quyền thế.
Phiền phức là vị vẻ như trúng , cô đang suy tính nếu tiếp theo Chu Quân định giở trò lưu manh thì tỉ lệ giải quyết một cách thần quỷ là bao nhiêu.
“Được , việc nhỏ cứ giao cho , đồng chí La Á là cô gốc cây râm mát nghỉ ngơi một lát .”
Chu Quân gò má ửng hồng vì nắng của La Á, xót xa vô cùng.
“Chu Quân, mày mà việc hẳn hoi thì sang đội của bác gái mày .”
Dương Thắng Lợi vốn luôn chú ý bên , thấy lời tang tận lương tâm của Chu Quân thì lập tức nổi giận.
Chu Quân xong lập tức ngoan ngoãn, dám nhắc đến chuyện để La Á nghỉ ngơi nữa.
La Á căn bản để tâm, đùa cái gì , còn gốc cây hóng mát.
Không việc thì điểm công nhật, chờ ch-ết đói , tuy cũng chẳng đến mức ch-ết đói nhưng thể chuyện đặc thù , như dễ cô lập.
Chu Quân tuy từng việc đồng áng nhưng sức lực, tâm thể hiện mặt La Á, nên việc cực kỳ hăng hái.