“Em hề trốn tránh, cũng cần trút giận, Đỗ Vũ đối với em chẳng là gì cả, thích cưới ai thì cưới, liên quan gì đến em nữa, Quý tiểu thúc cũng cần nể mặt ông nội em mà giúp em trút giận, đây là chuyện của hai em và Đỗ Vũ.”
Điền Điềm lấy hết dũng khí, một lời trong lòng.
“Hóa chỉ là bao đồng, trong ngoài đều là ?”
Quý Lâm đen mặt.
La Á hai dông dài ở đây nhịn lên tiếng:
“Hay là chúng về nhà ?
Chỗ đồng m-ông quạnh, cũng nơi chuyện.”
La Á thoáng qua hai em đang đỏ bừng mặt vì mệt, liền đột nhiên bộ về nữa.
Chỗ sẵn ô tô, việc gì khổ .
Quý tiểu thúc rõ ràng là thích Điền Điềm, theo cách , khả năng là từ nhỏ thích Điền Điềm , nhưng ngại Điền Điềm hôn ước, sợ Điền Điềm bắt nạt, thế là liều mạng rèn luyện Điền Điềm, chỉ nghĩ Điền Điềm thể năng lực tự vệ?
La Á nhịn thiên mã hành , não bổ một màn kịch tình cảm giằng co kịch liệt .
“Quý tiểu thúc, thể đưa bọn em về ạ?”
Điền Điềm mang theo tâm trạng thấp thỏm Quý Lâm.
Đã ba bốn năm gặp Quý Lâm , ông nội hình như là cán bộ cấp trung đoàn .
Giờ cái bản mặt đen thui , dường như còn đáng sợ hơn hồi nhỏ nữa.
Nói thật nếu vì hai đứa trẻ La Bân, La Lượng, Điền Điềm thà mệt ch-ết cũng cầu xin Quý Lâm.
“Lên xe !”
Quý Lâm thoáng qua nửa gùi nấm trong gùi của Điền Điềm, cùng gò má đỏ hồng, nhịn mà đau lòng.
“Đồng chí , là Quý Lâm, coi như là bậc trưởng bối của Điền Điềm, mấy ngày nay đa tạ cô chăm sóc Điền Điềm .”
Quý Lâm tới chào một quân lễ với La Á.
“Chào đồng chí Quý.”
La Á gật gật đầu, hề chào .
La Á vốn quân nhân, Quý Lâm rõ ràng bắt tay.
“Mời lên xe.”
Quý Lâm giúp La Á mở cửa xe.
Điền Điềm định leo lên ghế ô tô thì Quý Lâm xách cổ lôi xuống.
“Quý Lâm, cái gì thế?”
Điền Điềm cũng chẳng quản sợ hãi nữa, vùng vẫy thoát khỏi sự khống chế.
Cảm giác trơn nhẵn ở lòng bàn tay khiến Quý Lâm một khoảnh khắc thất thần, tay chú ý liền Điền Điềm thoát .
Điền Điềm thoát , còn kịp đắc ý liền thấy ánh mắt đầy tò mò của ba cô cháu La Á trong xe.
Không khỏi khiến khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bừng, rảo bước về phía ghế phụ, rầm một cái đóng cửa xe , đó cũng chẳng mấy nữa, dán mắt ngoài cửa sổ, phảng phất như đang ngắm cảnh.
“Bên ngoài là cành khô lá rụng thì gì mà ?”
Quý Lâm theo hướng mắt của Điền Điềm.
Thực sự chẳng thấy gì cả.
Trong trí nhớ, Điền Điềm con bé tiểu thư lắm, chỉ thích những thứ , hễ thứ gì một chút là thèm , giờ thế ?
Lẽ nào là Đỗ Vũ gây tổn thương quá lớn cho Điền Điềm, tính tình đều đổi ?
Nghĩ đến đây Quý Lâm ánh mắt tối .
Điền Điềm:
“...”
Cái vẫn cứ đáng ghét như xưa, chẳng ai chuyện như thế cả.
Điền Điềm chẳng để ý tới Quý Lâm, lén lút đảo mắt một cái kính xe.
“Điền Điềm, phép lịch sự của em ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-104.html.]
Quý Lâm thấy Điền Điềm để ý tới , trong lòng khỏi dấy lên một cơn bực bội.
La Á như đang xem kịch hai , cái còn hơn cả xem phim chứ.
“Em lịch sự mà, là lịch sự thì .”
Điền Điềm lầm bầm .
“Có ai chuyện với trưởng bối như em ?”
Quý Lâm cau mày.
“Anh tính là loại trưởng bối nào chứ, hai nhà chúng đến họ hàng b-ắn đại bác chẳng tới nữa là.”
Điền Điềm thực sự nhịn nữa .
“Hay là ba cô cháu em xuống xe nhé?
Cãi khi lái xe thế thực sự an .”
La Á thấy Quý Lâm đầu , nhịn lên tiếng nhắc nhở.
La Á cũng chẳng , thực sự là quá nguy hiểm.
Nếu chỉ một thì , cùng lắm thì nhảy xe.
còn dẫn theo hai đứa cháu nữa, thể đem tính mạng của cháu trò đùa .
Giọng của La Á mang theo một chút lạnh lẽo, khiến hai đang bốc hỏa khỏi tỉnh táo nhiều.
“Xin !”
Điền Điềm nhỏ giọng xin .
Quý Lâm cũng chẳng gì, lặng lẽ lái xe.
“Sao nhà Á Á ở ?”
Còn đợi Điền Điềm chỉ đường, Quý Lâm lái về hướng nhà La Á, Điền Điềm nhịn kinh hô.
“Anh tất nhiên là nhà La Á ở , vốn là đến tìm em mà, chuyện em hủy hôn liền tìm em , ai dè em còn bỏ nhà nữa.”
Quý Lâm thở dài, con bé đúng là khiến mệt mỏi mà.
Hồi Quý Lâm Đỗ Vũ hủy hôn với Điền Điềm, hỏi rõ nguyên nhân xong liền đ-ánh Đỗ Vũ một trận.
một câu của Đỗ Vũ khiến cả Quý Lâm rơi hỗn loạn.
“Quý Lâm, và Điền Điềm hủy bỏ hôn ước, chẳng cơ hội , thích Điền Điềm mà, đừng lấy cái danh nghĩa trưởng bối bình phong với , cái đó chỉ là cái rắm thôi.”
Đỗ Vũ đất, Quý Lâm, đầy vẻ mỉa mai.
Đỗ Vũ là với Điền Điềm, nhưng đến lượt Quý Lâm mặt giúp, bởi vì thứ tình cảm chôn giấu sâu trong lòng Quý Lâm, Đỗ Vũ rõ mồn một.
Chương 91 Mỗi đều con đường riêng của
Đỗ Vũ chắc tình cảm của dành cho Điền Điềm rốt cuộc là tình yêu .
vô cùng chắc chắn, cảm giác của Quý Lâm dành cho Điền Điềm tuyệt đối đơn thuần.
Ông nội Điền chắc hẳn cũng , nếu , hồi đó cũng sẽ điều Quý Lâm rời khỏi Thượng Kinh.
Lời của Đỗ Vũ giống như gáo nước lạnh dội xuống, x.é to.ạc bí mật nhỏ chôn giấu trong lòng Quý Lâm mà ngay cả bản cũng nhận .
Nay mới phát hiện, nó điên cuồng sinh trưởng, cách nào che giấu nữa .
“Anh đặc biệt đến đây tìm em ?”
Điền Điềm trợn tròn mắt dám tin Quý Lâm.
“Nếu thì ?
Đồ nhóc lương tâm.”
Quý Lâm thở dài.
Màn phát tiết của Điền Điềm cũng khiến Quý Lâm hiểu , đến lúc đổi cách chung sống giữa và Điền Điềm .
Cách thức chỉ khiến Điền Điềm càng đẩy càng xa.
Quý Lâm Điền Điềm, kết hôn với Điền Điềm.