Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 90: Vợ Lính Trổ Tài Làm Nông, Hàng Xóm Tối Lửa Tắt Đèn Có Nhau

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:37:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mùa thu ngắn, nhiệt độ giảm nhanh, sương xuống sớm, đầu tháng mười là sương muối.

 

Bây giờ là đầu tháng tám, trồng rau thì chọn những loại thời gian sinh trưởng ngắn và khả năng chịu rét .

 

Lựa chọn hàng đầu chính là cải trắng bản địa.

 

Đầu tháng bảy trồng củ cải, giữa tháng bảy trồng rau, mà giữa tháng bảy chính là thời gian từ cuối tháng bảy đến giữa tháng tám.

 

Bây giờ gieo hạt, cải trắng thể cuộn bắp chắc nịch khi sương xuống, đó là đến rau chân vịt và cà rốt củ ngắn.

 

Hạt giống rau là do Đường Tô đến Cung Tiêu Xã mua.

 

Dù trong gian ít hạt giống nhưng chúng đều mang từ Thân Thành đến.

 

Khí hậu giữa Thân Thành và vùng Đông Bắc chênh lệch nhỏ, Đường Tô lo những loại rau đó sống nên Cung Tiêu Xã mua một ít.

 

Những nhà quân nhân chú ý đến bên , thấy Đường Tô cầm cuốc trong tay thì chút kinh ngạc.

 

Một nữ đồng chí cao gầy, trắng trẻo cầm cái cuốc trông phần hợp.

 

“Nhà Phó đoàn trưởng Trần, cô định gì thế?”

 

trồng rau.”

 

Người nọ dường như nhận Đường Tô rành việc lắm: “Không ? Để dạy cô nhé?”

 

Đường Tô lập tức đồng ý.

 

Đầu tiên là trồng cải trắng, loại rau cần nơi đủ ánh sáng và thoát nước .

 

Theo chỉ dẫn của chị vợ lính , cô bắt đầu cuốc đất, tiên dùng cuốc khoanh vùng khu đất trồng rau…

 

Người vây xem ngày càng đông, họ đều là những tay trồng rau lão luyện.

 

Thậm chí còn về nhà lấy cuốc sang giúp cô.

 

Mấy đứa trẻ nhà bên cạnh và đối diện cũng chạy tới phụ một tay.

 

Chẳng bao lâu, rau trồng xong xuôi.

 

Để cảm ơn họ, Đường Tô chia cho mỗi một ít kẹo.

 

Mấy chị vợ lính thấy kẹo thì mắt sáng lên nhưng vẫn từ chối: “Không cần , giúp một chút thôi mà.”

 

“Sao cần chứ, xã viên đại đội việc còn tính công điểm mà!”

 

“Thôi , chúng cũng khách sáo với cô nữa.”

 

Đường Tô sảng khoái như , họ cũng chẳng lý do gì để từ chối, con sống với cốt ở chỗ qua .

 

Lưu Nguyệt Nga Đường Tô trồng rau, định bụng sang chế giễu một phen, kết quả…

 

“Có gì mà đắc ý, trồng luống rau cũng nhờ giúp.”

 

Nga

Những nhà quân nhân khác cảm thấy Đường Tô , trồng nhưng thái độ , chịu khó học hỏi, còn hào phóng, ai giúp cũng đều cho mấy viên kẹo.

 

“Lưu Nguyệt Nga cứ nhằm Đường Tô thế nhỉ?”

 

bĩu môi, cảm thấy Lưu Nguyệt Nga keo kiệt bủn xỉn: “Còn vì nữa, chẳng là vì chuyện trong cuộc họp .”

 

Rau trồng xong, các chị vợ lính đều giải tán, mấy đứa trẻ cũng về nhà.

 

Triệu Thư Nghiên , cô bé là con gái thứ hai của Triệu Vĩnh Cường và Dương Tĩnh Hương, tên thục nữ nhưng thực chất là một đứa con trai giả hiệu.

 

Dùng lời của Dương Tĩnh Hương mà chính là: “Không chút dáng vẻ con gái nào!”

 

Trèo cây lội nước, việc gì con trai dám , cô bé đều dám , việc gì con trai dám , cô bé cũng dám!

 

Cô bé thích Tiểu Cửu, cũng thích Đường Tô.

 

Đường Tô quần áo cô bé, bẩn rách một lỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-90-vo-linh-tro-tai-lam-nong-hang-xom-toi-lua-tat-den-co-nhau.html.]

 

“Mới sáng bẩn rách quần áo, cháu về đ.á.n.h cho bây giờ.”

 

Triệu Thư Nghiên chẳng hề để tâm: “Cháu tự giặt quần áo , cần cháu giặt!”

 

Còn về quần áo rách…

 

Không cả!

 

Mẹ cô bé mềm lòng, chỉ cần cô bé nũng một chút là sẽ vá cho ngay!

 

“Ở bên ngoài chơi chú ý an , cố gắng đừng đến những nơi nguy hiểm.”

 

Triệu Thư Nghiên hỏi nỗi băn khoăn trong lòng: “Thím Đường, thím thấy cháu giống con gái ạ?”

 

“Cháu nghĩ thế nào mới là dáng vẻ của con gái?”

 

Triệu Thư Nghiên suy tư: “Nết na, ngoan ngoãn, chăm chỉ…”

 

“Cháu cũng là con gái, chỉ là hoạt bát hơn những bạn gái khác một chút thôi. Cháu vẫn còn là trẻ con, vui vẻ là .”

 

 

Lúc Trần Dụ Xuyên về buổi trưa, phát hiện một bên sân biến thành mấy luống rau ngay ngắn, cần nghĩ cũng là do Đường Tô .

 

Hôm qua lúc Cung Tiêu Xã, cô mua hạt giống rau, còn đang nghĩ khi nào thời gian sẽ trồng.

 

Dương Tĩnh Hương, Chu Hà Linh, Lư Thanh Bình tới.

 

Họ Đường Tô trồng rau nên định sang giúp một tay.

 

“Đứng ngẩn đó gì?”

 

Chu Hà Linh thấy sự đổi trong sân, lập tức kinh ngạc.

 

“Ối chà! Tiểu Tô trồng xong rau ?”

 

Dương Tĩnh Hương, Chu Hà Linh, Lư Thanh Bình liếc , trong lòng khỏi lẩm bẩm.

 

Trồng rau chỉ cần vùi hạt giống xuống đất là xong, trong đó còn nhiều kỹ thuật!

 

luống rau trông cũng khác gì luống rau của họ.

 

Trần Dụ Xuyên: “Chắc là .”

 

Anh , nhưng trong giọng chút do dự.

 

Một vài phụ nữ hóng chuyện : “Trồng xong , mấy chúng đều trông thấy cả. Vợ rành lắm, đều là chúng dạy, còn xắn tay giúp nữa.”

 

Dứt lời, vài khác cũng hùa theo.

 

, xa, riêng khoản xới đất là cô lắm!”

 

“Mấy đứa nhỏ nhà các chị cũng sang giúp đấy.”

 

Mỗi một câu, chẳng mấy chốc kể bộ sự việc.

 

Lúc Dương Tĩnh Hương, Chu Hà Linh, Lư Thanh Bình mới hiểu chuyện gì xảy .

 

Đối với việc mấy đứa trẻ sang giúp, Dương Tĩnh Hương và cảm thấy vui mừng.

 

Còn Trần Dụ Xuyên thì mặt mày đầy vẻ kiêu ngạo, vợ đúng là lợi hại!

 

Nếu Đường Tô trồng xong rau, Dương Tĩnh Hương và mấy khác liền về nhà.

 

Trần Dụ Xuyên mang cơm , mở hộp cơm , hai ăn cùng .

 

“Sao đợi về hẵng trồng rau.”

 

“Cũng nhiều việc, hơn nữa, bọn trẻ nhà bên cạnh và đối diện cũng sang giúp, cũng chẳng bao nhiêu.”

 

 

Loading...