Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 82: Ra Mắt Quân Khu, Thân Phận Sinh Viên Gây Chấn Động
Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:37:11
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Dụ Xuyên gắt lên: "Chuyện mà bừa ? Chị đang sỉ nhục ai đấy?"
Người mặt mày xám xịt. Trần Dụ Xuyên trai thì trai thật, nhưng cái nết của thì... đúng là cạn lời.
Dương Tĩnh Hương thấy tiếng ồn ào cũng chạy xem náo nhiệt.
Chà!
Lão Triệu nhà chị hề dối.
Hồi Trần Dụ Xuyên mới kết hôn, Lão Triệu nhà chị bảo Trần Dụ Xuyên lấy cô vợ xinh lắm.
Lúc đó chị còn bán tín bán nghi.
Dương Tĩnh Hương lên tiếng: "Xuyên Tử, vợ đây ?"
"Vâng ạ."
Trần Dụ Xuyên ghé tai Đường Tô thì thầm vài câu.
Đường Tô mỉm : "Chào chị dâu ạ."
Dương Tĩnh Hương mặt mày hớn hở: "Ừ, chào em!"
Thấy Đường Tô còn mang theo một con mèo, Dương Tĩnh Hương và mấy xung quanh đều sửng sốt.
Sao mang cả mèo lên đây?
Dương Tĩnh Hương cùng hai chị dâu ở nhà đối diện xúm , mấy hợp sức khuân hành lý xuống.
"Mang nhiều đồ thế , em cũng giỏi thật đấy!"
Trần Dụ Xuyên dọn dẹp nhà cửa từ , còn sắm sửa thêm ít đồ đạc.
Bây giờ bọn họ chỉ việc chuyển đồ là xong.
Hai chị dâu ở nhà đối diện, một tên là Chu Hà Linh, một tên là Lư Thanh Bình.
Dương Tĩnh Hương là vợ của Triệu Vĩnh Cường, ở ngay sát vách nhà bọn họ.
Lư Thanh Bình cảm thán: "Chà! Bao nhiêu là đồ khô thế , tốn ít công sức nhỉ."
Đường Tô đáp: "Mẹ chồng em chuẩn đấy ạ."
Tiểu Cửu lẽo đẽo theo Đường Tô sân, đôi mắt màu hổ phách đảo quanh đ.á.n.h giá nơi .
Nó lượn lờ chỗ một chút, ngó nghiêng chỗ một chút, cứ như đang tuần tra lãnh địa của chính .
Ngôi nhà mặt về hướng Nam, gian chính ở phía Bắc của sân, gồm hai phòng ngủ và một phòng khách.
Bước qua cửa là phòng khách, phía Đông phòng khách là hai phòng ngủ.
Phía Đông ngôi nhà là nhà bếp, lúc nhóm lửa nấu cơm thể trực tiếp sưởi ấm luôn giường đất.
Trong sân còn một nhà kho nhỏ và một cái giếng nước.
Nền sân là đất nện, ít gia đình quân nhân đều tận dụng sân để trồng rau.
Đợi sắp xếp xong đồ đạc thì đồng hồ cũng điểm 7 giờ.
Chu Hà Linh hỏi: "Em là miền Nam , chị giọng em giống vùng ."
"Vâng, em là Thân Thành."
Nghe , ba chị dâu đều tỏ vẻ ngạc nhiên.
Nga
Lư Thanh Bình suy đoán: "Em là thanh niên trí thức ?"
Ở quê chị cũng trường hợp thanh niên trí thức lấy địa phương. Thân Thành cách Đông Bắc xa như , ngoài lý do , chị cũng nghĩ lý do nào khác.
"Vâng ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-82-ra-mat-quan-khu-than-phan-sinh-vien-gay-chan-dong.html.]
Chu Hà Linh xòa: "Chị bảo mà, Tiểu Trần đỏ thật đấy, lấy cô vợ thành phố học thức."
Chồng của Lư Thanh Bình là Chủ nhiệm Phòng Chính trị, phụ trách sắp xếp công việc cho các quân tẩu.
"Lão Viên nhà chị ở Phòng Chính trị, em nghiệp bằng gì, đến lúc đó bảo xem xét tìm cho em một công việc ."
Trần Dụ Xuyên chen : "Vợ em là sinh viên đại học đấy."
Lời dứt, sắc mặt của mấy vị tẩu t.ử đều trở nên phức tạp.
Dưới sự tuyên truyền chính trị mạnh mẽ của thời kỳ Cách mạng Văn hóa, cái của các gia đình quân nhân đối với tầng lớp sinh viên vẫn còn khá mâu thuẫn.
Một mặt, bọn họ vẫn cảm thấy việc học hành là một điều gì đó ghê gớm, bọn họ tôn trọng những học thức.
Mặt khác, chịu ảnh hưởng của quan điểm "phần t.ử trí thức cần cải tạo tư tưởng", bọn họ mang theo ánh mắt soi mói, phê phán đối với sinh viên.
Bầu khí trong chốc lát trở nên gượng gạo.
Chu Hà Linh lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Chuyện phức tạp một chút, nhưng hai thông qua vòng thẩm tra lý lịch của bộ đội , lý lịch qua thì những vấn đề khác cũng lớn lắm."
Lư Thanh Bình vội vàng hùa theo: " ."
Dương Tĩnh Hương chuyển chủ đề: "Sang nhà chị ăn chút bữa sáng ."
Trần Dụ Xuyên từ chối: "Không cần ạ, hai vợ chồng em căn tin ăn."
Anh phong phanh ít kẻ lưng chê bai vợ là ma chê quỷ hờn.
Anh dắt vợ dạo một vòng cho bọn họ sáng mắt mới .
Hai sóng vai đường, Trần Dụ Xuyên hễ gặp ai cũng khoe Đường Tô là vợ .
"Chị dâu đấy?"...
"Ra ngoài dạo chút, đây là vợ ."
Lưu Nguyệt Nga khuôn mặt kiều diễm của Đường Tô, nghĩ tới điều gì, trong ánh mắt xẹt qua tia chán ghét.
"Đắc ý cái gì chứ, mang cái bản mặt lẳng lơ câu dẫn đàn ông, là loại an phận ."
Hàng xóm Lưu Nguyệt Nga , đều đưa mắt .
Có thấy Lưu Nguyệt Nga đúng là bệnh: "Người mới đến, cô ăn hàm hồ cái gì thế! Suốt ngày như ch.ó điên, c.ắ.n càn khắp nơi."
Lưu Nguyệt Nga trừng mắt liếc nọ: "Bà thời gian xỉa xói thì thà về giữ c.h.ặ.t chồng bà , kẻo câu mất hồn bây giờ."
Ba năm , gia đình Lưu Nguyệt Nga về quê ăn Tết. Lúc trở , chị bỗng đổi hình tượng nhiệt tình, xởi lởi đây, hễ thấy nữ đồng chí nào xinh là buông lời cay độc.
Có nghi ngờ Triệu Lăng Vân chuyện gì với chị .
hình tượng của Triệu Lăng Vân trong bộ đội , các chiến sĩ ngầm đều khen ngợi hết lời.
Đi một vòng, Đường Tô cuối cùng cũng thấu tâm tư của đàn ông , hóa là dắt cô ngoài để khoe khoang.
Căn tin.
Trần Dụ Xuyên dẫn Đường Tô đến một chiếc bàn trống xuống, đó mua đồ ăn sáng.
Lúc trong căn tin ít binh lính đang ăn sáng.
Đi bộ đội ba năm, heo nái cũng hóa Điêu Thuyền.
Đột nhiên xuất hiện một nữ đồng chí xinh như , ít binh lính đều nhịn liếc về phía , bất giác chỉnh quần áo, thẳng lưng lên.
Vài binh lính mới bước thấy, liền bẻ lái, xuống chiếc bàn ngay bên trái Đường Tô.
Một hạ giọng thì thầm: "Đoàn văn công nữ binh mới từ lúc nào thế?"
"Xinh thật đấy, còn xinh hơn cả Tô Nghiên của đoàn văn công nữa."
Đột nhiên, nọ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Vừa ngẩng đầu lên chạm ánh mắt lạnh lẽo của Trần Dụ Xuyên.